Vua sùng trinh

     

trước khi treo cổ tự tử, nhà vua Sùng Trinh bên dưới triều Minh đã làm cho một việc không khác gì tự vả vào miệng mình.

Bạn đang xem: Vua sùng trinh


Năm 1644, Hoàng đế ở đầu cuối của Minh triều là Sùng Trinh sẽ lên núi Cảnh đánh treo cổ bên trên cây trường đoản cú tử.

Tuy nhiên, trước lúc chết, ông đã làm cho một việc khiến cho người người ngạc nhiên – sẽ là cho nhặt nhạnh và táng di cốt của Ngụy Trung hiền khô một cách trang trọng trên chùa Hương sơn Bích Vân.

Với một fan đang giáp ranh với loại chết, vì chưng lý gì Sùng Trinh lại làm cho một việc nhìn vào dường như như vô nghĩa, thậm chí chẳng khác gì đã tự vả vào miệng mình như vậy?

Sùng Trinh kế vị vào năm Thiên Khởi vật dụng 7 (1627). Chỉ nhị tháng sau khi đăng cơ, ông liền ban đầu hạ thủ đối với đại thái giám được hoàng huynh vô cùng tín nhiệm – Ngụy Trung Hiền.

Sau khi xóa bỏ toàn bộ các chức vụ bên trong, kế bên cung của thái giám chúng ta Ngụy, ông ta lúc đầu được Sùng Trinh tha tội chết, bị mang lại Phượng Dương canh dữ mộ tổ vua công ty Minh.

Tuy nhiên, chỉ vài ngày tiếp theo đó, vị vua sau cùng của Minh triều bất ngờ hạ lệnh chuyển đổi hình phạt so với Ngụy Trung Hiền, hạ lệnh bắt giữ ông ta ngay lập tức.

Thực hiện việc áp điệu Ngụy Trung Hiền lúc đó là Cẩm Y Vệ. Toàn bộ những tay chân, đồng đảng của viên đại hoạn quan này phần lớn lập tức bị tầm nã bắt.


*

Ngụy Trung Hiền cảm nhận tin này khi đang trên tuyến đường đi Phượng Dương. Lúc đó, ông ta sẽ nghe nhạc vào một đơn vị trọ.

Lệnh bắt giữ cùng rất tiếng nhạc thê lương đã khiến đại thái giám nổi tiếng Minh triều khôn xiết phiền muộn. Sáng sớm hôm sau, người ta phát hiện tại họ Ngụy sẽ treo cổ tự tử phía bên trong phòng trọ. Thời đặc điểm đó là đầu xuân năm mới 1628.

Sau lúc Ngụy Trung nhân từ chết, Sùng Trinh thường xuyên công cuộc thảo phạt bè phái hoạn quan lại trong triều đình, bắt đầu một cuộc thanh toán trên bài bản lớn so với những viên thái giám bao gồm manh nha phòng đối triều đình.

Khách thị (vú nuôi của vua Hy Tông cùng là người đã tiếp tay mang đến Ngụy Trung Hiền làm mưa làm gió trong cung), gia quyến họ Ngụy và họ Khách, những người cùng cánh cùng với Ngụy, khách hàng lần lượt bị hạ lệnh bắt cùng xử tử.

Các chức quan đã được “ban thêm” bên dưới thời vua Hy Tông phần đa bị Sùng Trinh ra lệnh triệu hồi – rượu cồn thái nhằm mục tiêu cắt đứt mọi quyền lực tối cao của những hoạn quan.

Do hiểu rõ sự bành trướng của các hoạn quan lúc đó hơn bất kỳ ai, phải vị tân vương này tiếp tục đưa ra những lệnh cấm, hạ lệnh cho các hoạn quan không phụng mệnh Hoàng đế hoàn hảo và tuyệt vời nhất không được xuất cung, cắt đứt mọi cơ hội tìm kiếm nuốm lực cung ứng từ bên ngoài.

Đồng thời, Sùng Trinh còn hạ lệnh dỡ bỏ hết những từ đường bởi Ngụy Trung Hiền thành lập ở các địa phương và phục hồi lại danh dự mang đến phái Đông Lâm đối địch với bị bọn họ Ngụy sợ trước đây.

Tuy nhiên, 17 năm tiếp theo đó, Sùng Trinh lại tiến hành an táng cảnh giác cho Ngụy Trung Hiền, việc làm này khiến người đời không khỏi băn khoăn, khó khăn lý giải.



Từ đề phòng đến tin cẩn thái giám – quy khí cụ hay sự ngẫu nhiên?

Về sự việc này, bao gồm một cách giải thích như sau: Sùng Trinh bởi vì làm vì vậy là bởi trong toàn cảnh những bài bác hát của nước Sở vang vọng tứ bề, lại nghe thái giám tùy tùng Tào Hóa Thuần bảo rằng “Nếu Ngụy Trung hiền lành còn sống, thời thế chắc chắn rằng không đến cả này”.

Hiển nhiên, vào mắt các thái giám, Ngụy Trung hiền có khả năng và thực dụng chủ nghĩa hơn bạn phái Đông Lâm. Bắt buộc chăng, Sùng Trinh sau cuối đã yêu cầu mặc thừa nhận điều này?

Điểm đầu tiên rất có thể khẳng định là: Sùng Trinh chấp thiết yếu 17 năm và trong 17 năm ấy, biến đổi lớn nhất đó là sự chuyển đổi trong thái độ so với tầng lớp hoán vị quan.

Trong tiến độ đầu lên thay quyền, ông vẫn ra tay giết mổ đại thái giám chúng ta Ngụy, trình bày thái độ đáng ghét cực độ đối với các thái giám trong triều.

Xem thêm: Bia Tiến Sĩ Thời Lê - 82 Bia Tiến Sĩ Tại Văn Miếu

Tuy nhiên, vào giai đoạn tiếp theo đó, cách biểu hiện của vị vua này đối với hoạn quan dần dần trở yêu cầu tối đẹp hẳn lên và bước đầu trọng dụng họ.

Từ một hoàng đế thù ghét hoạn quan thấu xương, vì sao Sùng Trinh tiếp nối lại có thể ỷ lại, dựa dẫm vào thái giám, giao cho họ quyền lực tối cao cao trong triều?

Không thể bài xích trừ kĩ năng các đại thần yếu nhát về cả năng lượng và lòng trung thành, khiến Hoàng đế thất vọng.

Trong khi đó, thái giám đêm ngày theo gót vua, lại biết nghe lời, phục tùng vô điều kiện. Hoàn toàn có thể Sùng Trinh sẽ nghĩa rằng, các đại thần ko đồng tâm nhất trí, chỉ có những thái giám biết nghe lời, đáng tin cậy.

Khi Lý từ bỏ Thành dấy binh chế tạo phản, thời khắc hết sức nguy kịch, Sùng Trinh rất có thể đã dành hầu như phút giây cuối cùng của bản thân mình để ngẫm lại việc bài trừ Ngụy Trung hiền lành và bè đảng hoạn quan.

Ông đã áp dụng người của phái Đông Lâm theo bốn tưởng Nho gia để phục hồi xã tắc nhưng mà khi quốc gia lâm nạn, thay đổi động, đứng trước nguy hại tồn vong, những người này chỉ biết nói mọi lời sáo rỗng.

Sự nhu nhược, thối nát và bất lực của họ đã khiến Hoàng đế không ngoài thất vọng.

Trước khi vua Sùng Trinh Chu bởi Kiểm trường đoản cú sát, ông gồm để lại một đoạn di ngôn nổi tiếng, còn ghi chép lại mang đến ngày nay: Trẫm bị tiêu diệt đi cũng không xuất hiện mũi nào chạm mặt tổ tông, sinh sống trên đời đã làm cho điều tất cả lỗi, nguyên nhân cũng vì chưng quá tin cẩn vào các đại thần.

Hiển nhiên, trong câu nói này, đối tượng người dùng chịu trách nhiệm trước sự diệt vong của Minh triều không được Sùng Trinh ném lên vai những thái giám, chũm vào đó chính là các đại thần vào triều.


*

Có thể khẳng định một điểm, rằng Ngụy Trung hiền đức là một đại diện của lứa tuổi thái giám – một nô tài tốt của Hoàng đế.

Thế nhưng, thái giám đó lại thiếu một trang bị vô cùng cần thiết – chính là chữ tâm. Sự thiếu hụt này khiến ông ta quan yếu trụ vững vàng với giấc mộng kẻ thống trị thiên hạ của mình.

Những bạn như Ngụy Trung Hiền, ngay cả có thật tâm phò tá người sở hữu cũng không tồn tại ý cứu giúp dân cứu vãn nước.

Lịch sử cũng đã minh chứng rằng, sau thời điểm quân Thanh giành cầm cố thượng phong, thay thế Minh triều, loại họ Ái Tân Giác La đã bất biến gian sơn xã tắc. Thanh triều tiếp đến đã học học triều đại trước vô cùng nhiều.

Ban đầu, triều đại này cũng tỏ thái độ hiểm độc cực độ so với các thái giám. Năm Khang Hy sản phẩm công nghệ 40, hoàng đế Thanh triều thậm chí còn còn hạ lệnh san phẳng phần chiêu mộ Ngụy Trung Hiền.

Tuy nhiên, trong quá trình cuối của Thanh triều, sự lộng hành của hoạn quan chẳng khác gì thời kỳ “chuẩn bị khử vong” của phòng Minh.

Những thái giám Thanh triều như An Đức Hải, Lý Liên Anh... Chính là những nhân thứ “hậu Ngụy Trung Hiền”, mặc sức làm loạn trong triều đình đang đi vào thời kỳ mục ruỗng.

Vòng xoay thái độ “từ phòng cho tín” giành riêng cho tầng lớp thái giám trong triều đình phong kiến china cứ vận tải tuần tự, lặp lại theo sự hưng – suy của từng vương triều.

Hành hễ của Sùng Trinh trước khi chết, suy cho cùng cũng phía trong quy phương tiện hình thành sản phẩm mang tên "từ phòng cho tín" của chế độ quyền lực tập quyền trong làng mạc hội phong kiến china mà thôi.