Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
"Ồ vậy nói theo một cách khác là cô bất đắc dĩ nên thuộc về nhị phe, vừa là thập nhị đái thư Dạ Nguyệt sơn trang vừa là thủ túc của tam vương gia tải vào cung, lai lịch mập nhỉ" Bạch Nhi cụ cây chổi vừa quét tước vừa nói.

Bạn đang xem: Tử thần vương phi lãnh khốc tôn chủ mời

Cô quay đầu lại chú ý Lam Khanh Khanh đang ngồi bên dưới tán cây lê thì thầm thở nhiều năm một hơi ngồi xuống kề bên nàng.Bạch Nhi quan sát Lam Khanh Khanh hồi lâu bắt đầu dè dặt há miệng "cô nói thân phận mang đến ta biết hết, ờ cô không sợ ta phản nghịch cô sao?". "Dùng fan thì nên tin, không tin không cần sử dụng người, ta cảm xúc cô sẽ không còn phản bội ta với ta cũng không chất nhận được điều đó sảy ra" nàng nhờ vào tán cây tầm thường thủy vẫn ko mở mắt.Làn gió nhẹ thổi qua làm cho rối tung loạng tóc xõa bên vai của hai người, Bạch Nhi càng thấy nghi ngại "cô tin cậy ta vậy sao?" chợt cô bỗng nhớ ra trợn mắt nhìn Lam Khanh Khanh thầm nghĩ sẽ chưa hẳn là vậy. Bạch Nhi đậy bấp hỏi "thuốc...cái thứ black đen trong ngày hôm qua cô đến ta uống...không buộc phải chứ?"Lam Khanh Khanh nhếch môi mỉm cười mở đôi mắt ra "chính xác, ta thấy cô cũng rất thông minh" khuôn mặt Bạch Nhi trắng bệch "chỉ gồm điều gan thừa bé"."Cái...cái thứ đó là loại gì" Bạch Nhi khó khăn mở miệng, Lam Khanh Khanh nhìn vẻ phương diện Bạch Nhi khẽ mỉm cười nói "đó là tuyến Tình Cổ hạ vào fan khác buộc phải dùng ngày tiết của tín đồ hạ cổ làm thuốc dẫn, cha tháng một lần nên dùng thuốc để triển khai an tĩnh khiếp mạch trường hợp không...". "Nếu không nuốm nào?" Bạch Nhi hoảng sợ, "nếu không khiếp mạch vẫn đứt đoạn mang đến chết, cô im tâm chỉ cần mỗi kì uống dung dịch đúng hạn với không bội nghịch bội tín đồ hạ cổ cô sẽ an toàn vô sự".Bạch Nhi trọn vẹn suy sụp, Lam Khanh Khanh vỗ vai cô "yên tâm ta sẽ không giết cô đâu, đấy chỉ chống trường hợp cô lọt vào tay kẻ xấu thôi", Bạch Nhi rất khó có thể đồng ý trong thân thể mình bị người ta hạ cổ cứ quan sát Lam Khanh Khanh chằm chằm. Khoé mắt Bạch Nhi đỏ hoe cô uất ức khóc "huhu...sao cô lại đối xử với ta bởi vậy huhu...từ nhỏ ta đã bị bệnh không chữa trị khỏi...hức hức...bây giờ đồng hồ cô còn hạ cổ ta hức...hức tiếng phải làm thế nào đây...huhu". Lam Khanh Khanh vỗ vai cô "ta biết, ta biết ta sẽ không hại cô ha" gồm phải quả tàn nhẫn với cô bé bỏng này ko nhỉ, dù sao cô ấy cũng mới mười sáu tuổi, mang kệ vày cô ấy đành làm bạn xấu vậy.Bạch Nhi vệ sinh lau nước đôi mắt khịt khịt mũi nhìn bạn nữ "ta giờ đồng hồ bị cô hạ cổ rồi cho nên vì vậy tính mạng ta đề xuất do cô bảo quản đó".

Xem thêm: Tóm Tắt Cốt Truyện Hồng Lâu Mộng » Hồng Lâu Mộng, Hồng Lâu Mộng Full

Lam Khanh Khanh cười cợt cười "được rồi có ta, ta sẽ không để cô đi băng hà sớm đâu", Bạch Nhi liếc xéo nàng một cái hừ rét mướt quay phương diện đi.Lam Khanh Khanh cười cười kéo Bạch Nhi vùng dậy "được rồi vực dậy nào tên hoàng thượng chết tiệt kia sắp tới về rồi, xuất xắc cô mong bị tiến công năm mươi đại bản?". Bạch Nhi nghe cô nói hối hả đứng nhảy dậy xách chổi lôi kéo Lam Khanh Khanh "mau mau quét lẹ đi đừng có mà lười biếng đó", cô bé chỉ biết cười gượng.******Ở một nơi nào đó"Thủ lĩnh chẳng nhẽ bỏ qua cho ả nhân thể nhân đó sao?" một tên vẻ mặt hung tợn xách đại đao bất bình đập bàn, "hừ chỉ là 1 trong ả đàn bà thôi mà lại để lão tử đi chém ả vài phát trả thù cho tướng tá quân"Tên thủ lĩnh cao lớn ngồi trên ghế cao chú ý hơn bố mươi tên cao thủ theo tướng quân suôn sẻ thoát ngoài trận đồ sát vì Lam Khanh Khanh khiến ra. đàn họ bắt gặp mặt thiếu nữ mà cho tất cả những người vẽ lại đi điều tra lại không tồn tại manh mối, "ả đàn bà này coi ra không dễ đối phó, ngay cả Dạ Nguyệt sinh sống trung nguyên còn tìm không được, ả bầy bà này là ai?".Một tên tai to lớn mặt phệ đập đại đao xuống đất "khốn khiếp chỉ là một con bầy bà bất tiện vậy sao?", "ta từng thấy ả ra tay cơ hội đi cùng tướng quân, thân thủ khá nhanh nhẹn", "con người mẹ nó lão tử ko sợ lũ bà" một trận huyên náo nổi lên, ai ai cũng muốn xé xác Lam Khanh Khanh ra trăm mảnh."Câm miệng không còn đi" tên thủ lĩnh đập bà quát, một tên bên dưới cầm bức mật thám nói "thủ lĩnh tìm kiếm được ả rồi, mật thám của chúng ta trong hoàng cung Phong Nguyệt nói ả là cung phái nữ quét tước sinh hoạt ngự thư phòng".Tên thủ lĩnh hít đôi mắt nghiến răng nghiến lợi "thì ra fan của Phong Nguyệt phái tới, hừ xem ra ngày tàn của ngươi cho tới rồi", lũ thuộc hạ mỉm cười ha hả. Thương hiệu thủ lĩnh vui mắt nói khuôn phương diện đầy vẻ khát máu"mau liên lạc với những người trong cung, đợi ngày phù hợp đột nhập vào giết ả dùng máu tế vong linh những người đã chết".*****Lam Khanh Khanh với Bạch Nhi vừa về phòng vẫn thấy gồm một thái giám đứng nghỉ ngơi cửa, Bạch Nhi bé dại giọng nói "đó là Phùng công công ở kề bên hoàng thượng". Nàng gật đầu đi mang lại gần Phùng Liên thuộc Bạch Nhi hành lễ "Phùng công công tất cả chuyện mong muốn nói cùng với nô tỳ sao?".Phùng Liên nhìn bao quanh một lượt rồi cười cợt "mời vào trong", đàn bà cùng hai bạn họ lấn sân vào trong cẩn thận đóng cửa ngõ lại. Phùng Liên qùy xuống hành lễ "thập nhị đái thư, bộ hạ là Phùng Liên", Lam Khanh Khanh chú ý hắn chưa vội bảo đứng lên.Phùng Liên cười khổ biết phái nữ đang phạt mình vẫn bảo trì qùy nói "trong hoàng cung có một đội người vẫn rục rịch có lẽ nhắm về người". Lam Khanh Khanh đồng ý "ta biết rồi, người ta có nhu cầu chơi ta nghịch cùng họ, mặc dù sao vào cung dạo bước này cũng đang bi đát chán".Nàng chú ý hắn thở dài "thật thà thật, đứng dậy đi đừmg nói ta ỷ quyền nạt người", Phùng Liên vực dậy cười cười cợt "không dám". Lam Khanh Khanh hiếu kỳ hỏi "Phùng Liên, ngươi thật sự vày Dạ Nguyệt nhưng mà bị hoạn à" hắn nhìn nàng mất tự nhiên "à nhầm buộc phải gọi là tịnh thân vì chưng Dạ Nguyệt, nên không?".Phùng Liên xoa xoa mũi "thật ra nằm trong hạ không tồn tại tịnh thân thật"