Tư mã trọng đạt

     
thần thoại cổ xưa các nhân đồ Tam Quốc là các mẩu truyện được lưu truyền trong dân gian về những nhân vật tiêu biểu vượt trội trong công trình Tam quốc diễn nghĩa. Phần nhiều truyện này phần đa là hư cấu, mục tiêu là kích ưa thích hưng phấn cho tất cả những người đọc, khiến cho tất cả những người đọc tò mò.

Xuất bản Sách tốt

Tư Mã Ý khóc với nói rằng: “Tên Gia cat Lượng đáng ghét, đã bị tiêu diệt rồi nhưng vẫn sợ hãi được ta”.

Bạn đang xem: Tư mã trọng đạt


Một hôm, tư Mã Ý sẽ u sầu ủ dột, đột nhiên nghe thấy quân do thám về báo rằng: “Gia mèo Lượng sẽ chết, mai táng tại núi Định Quân, nghe thấy mọi fan đồn nhau, thiên thư cũng rất được chôn theo sống trong mộ".

<..>

Tư Mã Ý dẫn binh mã mang lại núi Định Quân, chỉ thấy ở lưng chừng núi vừa new xây hoàn thành một ngôi miếu năng lượng điện cao lớn, trước điện tất cả một cổng bài xích phương lớn, trên bài phường gồm một bức hoành to bởi đá, trên bức hoành đề sáu chữ khủng là “GIA CÁT VŨ HẦU chi MỘ”.

Nhìn ra phía sau bài phường, tịnh không bóng người. Tư Mã Ý đang định cách vào, đùng một phát ông bèn lui ra vài bước, suy nghĩ bụng, nói không chừng Gia mèo Lượng đặt mai phục ở đây thì sao?

Bèn sai bảo cho quân nhân đinh vào vào tra xét bởi thám. Một thời điểm sau, binh đinh ra bẩm báo rằng: “Bên trong trái thật không tồn tại lấy một người. Dịp này, bốn Mã Ý new yên chổ chính giữa mà anh dũng bước qua bài bác phường đi vào bên phía trong đại điện.

Trong đại năng lượng điện dựng ba bức tượng phật thần chú ý ra cửa, mặt trái tất cả một đồng tử ôm một thanh kiếm trong lòng, mặt phải tất cả một tiểu đồng tay bưng một dòng diêu cầm. Tượng phật thần ở vị trí chính giữa đầu đội luân cân bằng tơ, mình mang áo bát quái, tay cố kỉnh vũ mao phiến, tía chòm râu dài, phương diện như quan lại ngọc, phiêu diêu như thần tiên giáng trần, hình giống như Gia cát Khổng Minh danh trấn tam quốc.

Tư Mã Ý trông thấy tượng phật thần của Gia mèo Lượng, cấp thiết không khiến mình ghi nhớ lại các chuyện cũ, kế như không thành kế, chén bát quái trận, hồ nước Lô Cốc, trong tim chợt bùng lên một ngọn lửa vô danh, quả mong muốn xô ngã tượng phật thần này tức thì tức khắc.

Nhưng đột nhiên nghĩ lại, hắn đã là người thiên cổ, từ giờ trở về sau, trên thế gian này còn ai rất có thể chống cự được với ta chứ? Niệm chút tình đồng môn, ta bắt buộc bái hắn một bái vậy! Bèn chỉ thị cho binh đinh đốt đèn thắp hương.

*

Tư Mã Ý phát lên vài bước, lễ trước tượng Gia mèo Lượng. Nào ngờ sau chiếc lạy này, khung hình ông như thể đã cắn rễ xuống khu đất vậy, ko thể vùng dậy được nữa. Tứ Mã Sư và tư Mã Chiêu lập cập tiến lên dìu đỡ, cũng cần thiết đỡ dậy được.

Tư Mã Ý khiếp hãi mang đến độ hồn bay phách tán. Đang lúc tuyệt vọng, ông ngấc đầu chú ý lên trên rường kèo ở nóc điện bao gồm vài hàng chữ nhỏ:

Niệm tại đồng song nghị,

Nhiêu nhĩ nhất mênh quy.

Thoát tận khôi hoà giáp,

Phương khả ly demo địa.

(Giảng nghĩa: Niệm cái tình đồng môn, tha mang đến ngươi một mạng để quay về, cởi bỏ hết khôi giáp, mới được phép bong khỏi chốn này).

Tư Mã Ý nhanh nhẹn bảo hai bé giúp bản thân cởi bỏ khôi giáp, hôm nay mới hoàn toàn có thể đứng dậy được. Ông lại sai bảo cho binh sĩ đào khu đất lên nhưng mà xem, thế ra ở phía bên dưới đất ấy chôn một khối đá nam châm rất lớn.

Tư Mã ý xấu hổ nhưng thành giận, chẳng thể ngờ được là Gia cat Lượng sau khi chết rồi nhưng mà vẫn xém hại mang lại tình mạng mình.

Xem thêm: Kiều Công Hãn : (N/A - About Kiều Công Hãn: (N/A

Càng suy nghĩ càng giận, ông bèn rút Thanh phong bảo tìm ra, chém mạnh bạo đứt hết tuỳ thuộc tượng Gia cát Lượng, rồi chỉ định cho nhị người đàn ông và quân lính thảy cùng xông lên, bên trái thì xô té tượng tiểu đồng ôm kiếm, bên bắt buộc thì đá đổ tiểu đồng bưng đàn, rồi xô té tượng Gia cat Khổng Minh ở chính giữa.

Nghe một giờ đồng hồ vang to “ầm”, tượng đắp của Gia cat Lượng đổ xuống đất, phía bên dưới lại hiển thị một tấm bia đá, trên đó viết vài sản phẩm chữ:

Khả hận đồng tuy nhiên hữu,

Huỷ tượng tình bất lưu.

Tặng thư Khương Bá Ước,

Dữ sư báo test cừu.

(Giảng nghĩa: Đáng giận cố gắng người các bạn đồng môn, diệt tượng thì không thể tình nghĩa gì nữa cả, tặng ngay thư mang đến Khương Bá Ước (tức Khương Duy) để phục thù này mang lại thầy.

Tư Mã Ý xem xong xuôi văn khắc, cười khẩy một trận, dẫn nhì người đàn ông đến đằng sau đại điện, thấy một ngôi chiêu mộ lớn bao gồm đá xanh lát phía trên. Ông nhìn mặt trái, nghía mặt phải, quan giáp một lượt từ bỏ trước ra sau, phía bên trái bên phải, ko thấy gồm vết tích gì khả nghi, bèn chỉ định cho phần lớn người mở cửa mộ ra.

Bản tính tứ Mã Ý đa nghi, hôm nay e là lại trúng kế của Gia cat Lượng. Cơ mà mà thiên thư đang ở ngay lập tức trước mắt, để fan khác vào thì bản thân lại không lặng tâm, bèn quyết kế nguy hiểm chui vào.

Ông sai khiến cho binh sĩ châm đuốc, để tư Mã Sư cầm kiếm đi nghỉ ngơi đằng trước mở đường, tư Mã Chiêu bám chặt ở đằng sau, còn bản thân thì ở giữa. Ba phụ thân con tiến vào bên trong ngôi mộ, một chân rón, một chân rén, sờ bên Đông, ngó mặt Tây.

Tư Mã Ý sở thấy đầu quan liêu tài, đùng một phát chạm phải một loại hộp nhỏ, vào bụng cả mừng, mau chóng ôm vỏ hộp sách vào vào lòng, hối hả chạy ra ngoài cửa mộ. Ông ta phủi phủi vết mờ do bụi đất bám dính trên người, bảo hai con trai dẫn chiến binh đi sang một bên, rồi mình mới cảnh giác nhẹ nhàng mở chiếc hộp sách ra.

Chỉ thấy bên phía trong đó gói một tấm lụa color vàng, mở tấm lụa rubi ấy ra, ồ, quả tình là cỗ kỳ thư của thầy! tứ Mã Ý phấn kích quên giận, sẽ định mở quyển sách kia ra coi kỹ, đột nhiên nhớ lại năm xưa từng mắc một cú lừa của thầy, giờ đây không được mắc mưu của Gia mèo Lượng nữa.

Ông lưu ý đến một lúc, rồi mỉm cười, nói rỉ tai một mình: “Hứ! mình đã xem trái lại từ đằng sau”. Ông mau lẹ lật ngược sách lại, lật từng trang từng trang một nhưng xem ngược về đằng trước.

Tư Mã Ý xem sách thì bao gồm một thói quen, đó là lấy ngón tay liếm nước bọt mà lật sách, thốt nhiên cảm thấy trời đất xoay chuyển, hoa mắt bi ai nôn, đột nhìn thấy trên đầu sách bao gồm một hàng chữ nhỏ:

Hại nhân phản hại kỷ,

Độc tễ Tư Mã Ý.

(Giảng nghĩa: sợ người mà ngược lại hại mình, đầu độc giết chết tư Mã Ý).

Tư Mã Ý coi xong, lòng dạ đứt đoạn, bất giác ngẩng mặt thăng thiên mà thở dài, nước mắt như mưa. Bốn Mã Sư và tư Mã Chiêu nhìn thấy, vội vã chạy đến. Bốn Mã Ý khóc với nói rằng: “Tên Gia cat Lượng xứng đáng ghét, đã chết rồi mà lại vẫn hại được ta”.

Ba phụ vương con ôm đầu cơ mà khóc, quả thực là điện thoại tư vấn trời mà trời ko thấu, kêu khu đất đất không nghe. Trong chốc lát độc tính phạt tác, tứ Mã Ý hộc huyết tươi, xẻ “phịch” xuống đất, nhị mắt mở trừng trừng, mạng tốt thân vong.