Thơ thiền góp nhặt

     

Mùa Xuân ngồi niệm PhậtLượng khu đất trời rộng lớn thênhNghe Xuân về rót mậtVới yêu thương thương, thanh bình.

Bạn đang xem: Thơ thiền góp nhặt

 Mùa Hạ ngồi niệm PhậtNắng trải vàng trung tâm tưCõi đời cho dù oi bứcVẫn thanh lương, khoan từ. Mùa Thu ngồi niệm PhậtLá u sầu dịu buôngBao rầu rĩ nhân thếThoáng mây về xa phương.. Mùa Đông ngồi niệm PhậtNiệm dần vào lắng sâuThân và trung khu hợp nhấtĐau thương hóa nhiệm mầu. – bốn mùa nhỏ niệm PhậtMời Phật vào vào tâmRải lòng từ mọi cả..Tây Phương như thế nào xa xăm. Từng ngày con nhớ PhậtGỗ mục thành phong lan.Cùng bé ong, dòng kiến..Sẽ thành Phật xếp hàng. Từng giờ nhỏ nhớ PhậtĐời bao dung, vơi dàng!Chợt hiểu trung tâm là PhậtPhật ko rời núm gian. 

Namo BuddhayaNhư Nhiên -Th TanhTue

*

Mơ Hoang

Không ai luôn sống mãi trăm năm

Thế nhưng tính chuyện bóng gió ngàn đời

Không ai hiểu rằng tuổi trời

Mà ôm mộng tưởng đổi dời vậy gian, 

Không ai đẹp mắt mãi dung nhan

Mà hy vọng hoa thắm chẳng tàn chiều hôm.

Nào ai vui mãi không buồn

Dùng dằng, dan díu.. Cuối đường phân chia xa.. 

Thở vào.. Có lúc thở ra

Giữa nhì hơi thở.. đời ta lắm điều?

Không ai dám bỏ tình yêu

Dù tình ẩn chứa bao nhiêu lụy sầu

Có ai tóc chẳng bạc tình màu

Mà hoài dệt mộng bên cầu tử sinh.

Ít ai niềm hạnh phúc một mình

Nên đành tiến công đổi.. Mong muốn tìm chút vui.

Không ai ưng cách trở lui

Nên con đường thiên lý ngùi ngùi ruổi dong.

Mấy ai về lại cùng với lòng

Thú nhức thương.. Nhận chìm trong vô thường. 

Không ai sống mãi mãi miên trường

Thì xin nhớ lẽ Chân hay tại tâm .


Như Nhiên –Thích Tánh Tuệ

Himachal Jun 2014


Vọng Mãi Lời Ru


À ơi.. Nhỏ ngủ đến tròn

Mẹ ru.. Bể cạn non mòn vẫn ru

Ơi à.. Giấc mộng mùa thu

Mẹ gửi qua phần nhiều sương mù tháng năm.

Bàn tay lót chỗ con nằm

Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya

Lời ru thắm đượm tình quê

Ầu ơ.. Im cả giờ ve muộn phiền.

 

Ơi lời ru bà bầu dịu hiền

Cho ngày thơ đần thần tiên ngọt ngào,

Bàn tay mang phép nhiệm mầu

Chắt chiu, mưa nắng dãi dầu do con

À ơi.. Nhỏ ngủ đến ngon..

Một vầng trăng khuyết đang tròn thân đêm.

Lời ru gieo phân tử bình yên

Mây trời rủ xuống ngoại trừ hiên ngủ vùi

 

Mẹ ru nóng chỗ ngoại ngồi

Cho phai yêu mến nhớ ngùi ngùi tử sinh.

Ru con, người mẹ cũng ru mình

Ru niềm đau thủa trơn hình bí quyết xa

Ru cho vẹn cả tình cha

Quan san vạn lý thiết tha như là nòi..

 

– béo khôn gián đoạn mẹ rồi

Lời ru theo vạn cách đời của con..

Ru Đời, ru Đạo vuông tròn

Thiên thu tiếng bà bầu hóa hồn núi sông..


Như Nhiên – (Thích Tánh Tuệ )

Hạnh Phúc là khi..
Hạnh phúc là khi biết trở về
Từ tun hút mộng nẻo tô khê
Từ trong tối tăm bao mờ mịt
Chợt ánh dương bừng soi bến mê .
Hạnh phúc là khi biết được Người
Đôi bàn tay vẫn biết buông lơi
Những ngọn gió trần.. Thôi vướng bận
Mặc nắng, mưa qua.. Thân cuộc đời..
– Xưa là niềm hạnh phúc bên tê núi
Là..” cỏ mặt đồi ngan ngạt ngào xanh ”
Ngày nay không sống, mơ ngày tới
Thực trên vùi quên khôn xiết đoạn đành..
Hạnh phúc giờ đây buổi mau chóng mai
Mỉm cười cợt nhận diện lá hoa phai
Mùa thu đang đi tới trong thầm lặng
Bên những mẫu xe nối miệt mài.. 
Thanh thản là khi tóc thay đổi màu
Hiểu ngày tới đây sẽ về đâu..
Biết trăm năm hẹn cùng sương khói
Vạn sự trôi về vị trí bể dâu..
Hạnh phúc là lúc giữa thay đổi thay
Lắng yên – hoàn toản phút giây này..
Ngắm rạng đông đến, hoàng hôn lại
Thả không còn ưu phiền.. Theo gió bay..
Như Nhiên- (Thích Tánh Tuệ) 

Như thị nhân gian
Gạn hỏi lòng mình thực tỉnh giấc chưa
Hay hoài dan díu níu .. Dây dính ?
Nụ cười cợt Linh Thứu nghìn năm vẫn..
Chỉ tại trần trọng điểm cứ lững lờ.
Gạn hỏi mùa thu mấy tuổi rồi
Lá kim cương mấy độ lặng thầm rơi
Ai đi tun hút phương trời mộng
Sáu nẻo trầm luân bao gồm rã rời ?
Gạn hỏi dòng sông, chạnh ghi nhớ nguồn
Với mây hiền đức ngủ đầu non 
Nghìn trùng giữ thủy sông còn nhớ
Hay bí quyết xa, lòng quên sắt son ?
Gạn hỏi con đường chạy mãi đâu
Có nhớ nguyên lai thuở ban đầu ?
Gót chân phiêu lãng mờ nhân ảnh
Cố tiệm nay ngập trong bể dâu.
Gạn hỏi hoa Tường Vi trước sân
Nở, tàn sao dạ khách bâng khuâng!
Có gã thi nhân lòng mê muội
Lưu lạc thiên thu cùng với lục trần.
Gạn hỏi từ phía trên chuyện tử sinh
Thắp hồn say mộng.. Một câu Kinh
Hay là vẫn thói đời du tử
Ưa thú nhức thương, kiếp khấp khểnh ? 
– Thôi, đừng gạn hỏi thêm chi nữa
Ai về, ai ở, chẳng ai trông!
Nhân gian như thị từ bỏ muôn thuở
Kìa, mảnh thuyền trôi giữa sắc, không.
 Như Nhiên
(Thích Tánh Tuệ)

ÁO HOA HÃY RŨ BỤI VÀNG

Đi thôi em,Giọt sương maiÁnh dương ló rạng, hình hài sương tanĐi thôi,Gió núi mây ngàn,Tụ duyên, mây sẽ chứa chan mưa saĐi thôi,Vạt nắng và nóng hiên nhàHong chưa khô áo lụa đà, tối sangNgỡ ngàng chi,Nụ hoàng lan,Nhụy không tỏa ngát, cánh toan rụng rời!Nụ cười đàn bà trên môiNét son nhạt với xuân đời qua nhanhNgắn ngủi lắm,Kiếp chúng sanhThả trôi tháng ngày loanh xung quanh muộn màngÁo hoa, hãy rủ bụi vàngBè lau vẫn kết, non nghìn dặm trôngĐi thôi,Đạo lộ xuôi dòngBa La chén bát Nhã,Chẳng trong, chẳng ngoài.Đi lên chót đỉnh trung khu khaiGặp trong mùi hương gió một đài liên hoaTrên triền ngũ uẩn đâu xaLà vô lượng kiếp, khu nhà ở Phật xưa.

Huệ Trân.

*

Hoa cùng Rác

Ta thấy hoa gồm rácTa thấy rác là hoaTa thấy người và taVòng nhân duyên bất tậnTa thấy đời luẩn quẩnRa vào cửa ngõ tử sanhNgày trôi qua ý muốn manhHoa tàn lại thành rácTa rời khỏi bến GiácTa ngụp lặn biển mêCâu kinh dài lê thêTa niệm hoài không thuộcTa đi ko thắp đuốcMò tìm vết Chân NhưChỉ thấy láng phù hưTừ trọng điểm ta, vọng khởiNgày mai còn vời vợiNgày hôm qua, xa rồiHiện tại, tỉnh thức thôiTa quay về chánh niệmBây giờ không tìm kiếmKhông bao gồm người, gồm taKhông thấy rác, thấy hoaRÁC HOA, NGƯỜI LÀ MỘT

Diêu Linh

*

Gươm Báu

A! Gươm báu Kim CangBát Nhã ba La MậtTâm ghê hiện tánh PhậtThấu Ngũ Uẩn Giai KhôngSương trong nạm mênh môngTuyết đỏ ngời diệu nghĩaHạt lớp bụi trùm thiên địaGiây phút hóa thiên thuA! Ưng vô sở trụ…Vạn pháp nụ sen cườiPhương ý vẹn mười mươiTròn vành trăng thinh lặngChớp âm bên trên đỉnh nắngRền vang vào tịch liêuChiếc lá rụng vào chiềuNúi ngồi nghe đá hátA! quay về chơn tâmChuông chuyển xanh linh ngữBái vọng mây thiền tựTri ân tuệ nhãn kinhVượt lên láng với hìnhNhư nhiên tức khắc sáng tỏĐất trời vào lá cỏĐáy hồ nước reo thiên cao…

Nguyễn Lương Vỵ

*
Hai Ngọn Sóng Con Sóng bé dại nghìn năm ôm bi đát tủi.. Sao đời mình bé bỏng chẳng bởi ai! vào thầm yên ổn sóng đi, về thui thủi ” Kiếp đời ta.. Có lẽ.. đã an bài? ” Một sớm nao sóng mơn man tìm kiếm đến Miền khơi xa chat chit với trùng dương Sao kỳ lạ thế, thân anh không bờ bến Phận tôi hoài trong nhỏ dại nhắn, thê lương? nhỏ sóng lớn xoa đầu cười cợt sóng nhỏ Này, hợp lí vì nghĩ thế em buồn? Em quan sát lại thân chúng mình sẽ rõ Ta cùng em, nhị giọt nước chung nguồn. Trong phiên bản thể mình nào đâu to, nhỏ ko thấp, cao, ko giàu, khó, phân chia phân Em thấy khác vì chưng nhìn trên ”cái vỏ” Rồi vui, buồn rồi biên giới, bí quyết ngăn! Em nhìn kỹ, trong em là ta đó cùng trong ta, có cả cuộc sống em. mình vốn dĩ trong nhau tự muôn thuở phương pháp xa vì chưng xây đố kỵ, hờn ghen.. nhỏ sóng nhỏ cúi đầu mỉm cười bẽn lẽn.. Bao nỗi niềm sương khói tận trùng khơi . Rồi hốt nhiên vỡ chảy hòa trong biển nhị Sóng từ hôm kia một thương hiệu thôi. Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ) Thiền biển- California tháng 4.2015 

TA KHÔNG PHẢI LÀ TA

Ta bước tiến trong chân mây tỉnh lặngTrong sương mờ dày lớp bụi trần gianTrong tiềm thức, ta buông nhiều năm tiếng thởChợt nhận thấy ta vào cõi ta bà

Ta Chợt nhận biết ta lỗi ảoVới căn thân cát vết mờ do bụi thế gianTrong giấc mộng đời ta say ngủTrói thân ta trong cát bụi vô thường

Ta tỉnh lặng trong từng hơi thởLắng chân trung tâm để tìm kiếm lại thiết yếu taĐể search lại gần như gì ta lạc mấtĐể biết rằng: TA KHÔNG PHẢI LÀ TA.MN

Vọng Tiếng ghê XưaTa tưởng hồn ta những miếu đềnTừ vào vạn cổ kiếp không tênVẳng nghe như tiếng nghìn xưa gọiTâm thức trở bản thân sau lãng quên.Chung cách ta về địa điểm cõi TâmGiữa vùng Thạch động chốn nghiêm thâmDập đầu bao phủ phục cẳng bàn chân PhậtMà nghe rơi rụng phần đông mê lầm... Dòng thời hạn chảy ngang è thếMuôn sự chìm trong lẽ Sắc, KhôngTiền nhân nay biết tìm kiếm đâu nữa Bài ghê vách đá sẽ rêu phong.

Xem thêm: Hlu Đại Học Luật Xét Tuyển Học Bạ 2020 Xét Theo Học Bạ: Trường Đh Luật Hà Nội

Ta trở trở lại viếng thăm chốn tịch liêuÔi đời lử đử biết bao nhiêu!Bôn ba vạn kiếp vị trí trần mộngSao bởi khoảnh xung khắc sống tiêu diêu…Ta tưởng hồn ta đều mái chùaSau làn sương che kiếp hoang sơ,Ta về gióng lại hồi chuông sớmMột loáng Thiền tâm.. đụng bến bờ.Thích Tánh Tuệ
*
”Hoa đốm”, làm sao thấy ai!

Nếu Khổ kia là thậtThì không kết thúc được đâu!“Khổ” vẫn theo ta mãiMuôn đời… sống bình thường sầu.Nếu Vui cơ là ThậtThì vui mãi không buồn.Sáng qua mỉm cười hỉ hạChiều ni. Lạ, sầu tuôn !Nếu bi hùng kia bao gồm thậtSau chia ly , ai cười ?Giọt lệ nào nhỏ dại xuốngCho cây đời nụ tươi !Nếu mây cơ là thậtLàm sao biến thành mưa .Còn mưa kia ví như thậtNắng chỉ là .. Trong mơ .Em xưa là Bạch TuyếtCuộc đời quan sát ngẩn ngơ…Tóc chiều nay vệ sinh trắngChừ biết tìm.. Em mô?– ví như Bịnh, Già bao gồm thật làm thế nào thoát được phía trên ? Có tín đồ ngàn xưa đó Đã cách qua lối này. Tất cả là mộng mị. Ai cầm được làn hương. Vạn sự tuồng ảo hóa. Chấp đắm có tác dụng đau thương.. Nỗi khổ tê nào có Một khi tỉnh mộng nhiều năm ” chiếc Ta” tra cứu đâu đó ”Hoa đốm”, làm sao thấy ai!

Thích Tánh Tuệ

*

Túy Sinh

Lang thang sáu nẻo luân trầmCỏ cây thấy cũng âm thầm xót thươngNiềm vui không trọn vẫn buồnNụ cười không tắt, lệ tuôn ướt đời.Nắng, mưa.. Tóc đã bạc bẽo rồiVẫn chênh vênh, vẫn đùa vơi dạ sầu.Đâu quan sát ra thuở ban đầuĐâu đưa ra mối chỉ như thế nào vướng chân.Ngày qua mon lại phong trầnTheo loại thinh sắc.. Vồ cập rủ rê..Dùng dằng.. Một cảnh hai quêNửa lên yên ổn ngựa, nửa mê cung đàn.Mở to mắt, vẫn mơ màngTừng chiều rót chén bát tiễn hoàng hôn say..Mảnh hồn lớp lớp mây bay” Mộng trung ” đâu biết mặt mày thuở nao!Vấn vương vị ngọt chiêm baoMà đành cam chịu giam vào Tử, SinhVui qua, khổ cho tới lênh đênh..Đường xưa ai nhớ cách thênh thang về…  Vẫn đợi ai, cội người yêu ĐềNghìn năm nhẵn đổ bên rìa nhân gian..

Thích Tánh Tuệ

Thôi Kiếp Đi Hoang

Một miếng hồn nho nhỏNhư mây hoài lang thangChẳng lúc nao ngừng lạiSống lạc loài, hoang mang..Hồn âu lo, rẻ thỏmTrên vạn nẻo mặt đường đờiNiềm vui ở phía trướcCỏ xanh bên đó đồi..Hoa từng ngày tươi nở tuy thế đời không nụ cườiMỗi ngày hoài trăn trởHạnh phúc nào xa xôi..– Một hôm hồn an tịnhQuay về bên với thânThở vào, ra, dừng lặngNghe đời vui.. Trong ngần.Thì ra chân hạnh phúcNằm ngay lập tức trong cõi lòngBình yên với sâu lắngChan hòa cùng mênh mông.Một miếng hồn du thủVừa tra cứu thấy quê nhàTại chỗ này vẫn đủDứt thăng trầm, xót xa…Thích Tánh Tuệ

*
TRẢ VỀ

Trả về đêm tối ko trăngTrả về ngày sáng, phương diện trời rạng soi Trả về tường vách ngăn đôiTrả về trống rỗng, hỏng không nhiệm màu

Trả về bé sóng bội bạc màuRì rào gió biển khơi hát lời thiền caÀ ơi, biển lớn mẹ bát ngát Giang tay vẫy hotline sóng về đơn vị mau

Trả về phiền não, âu sầuVui, buồn, thương, ghét đượm màu sắc vô minhTrập trùng sóng nghiệp dấy sinhLuân hồi muôn nẻo, tử sinh đoạn trường

Trả về cat bụi bên đườngTấm thân tứ đại, vô thường kết duyênChấp vào vọng tưởng đảo điênTrường giang sóng cuộn khuất bít nẽo về

Trả về cái chẳng trả vềChân trọng điểm hiển lộ, hiện nay tiền sát na.

MN

*

Về Lại mối cung cấp Chân

Sẽ chẳng lúc nào nguôi khát khao giả dụ lòng ta mãi cứ lao xao..Đi tìm kiếm nước biển cả hòng vơi khátHạnh phúc vẫn ngầm ôm đớn đau!Sẽ chẳng bao giờ thỏa mong mongBao người đang đi tới trở về không.Hoa đời vui nhìn từ nguyên vẹnVội ngắt làm cho tay nhỏ máu hồng.Ta mãi trông đồi tê cỏ xanhNgựa lòng chưa mỏi vó phi nhanh, tà dương vội qua đời trên đầu núiMộng ước đầy vơi cũng đoạn đành.. – Khi dừng chân lại, thôi tra cứu kiếmChợt thấy hoa mỉm cười trên lối đi.Khi nỗi khát khao.. Vừa tắt lịmCõi lòng tươi nở đóa lưu ly.Sẽ thật thận trọng khi nhấn raSuối nguồn phúc lạc vốn vào ta. Gần như ” viên ngọc nước ” hoài rã vỡ..Hạnh phúc trần.. Sở hữu mang xót xa.Như tín đồ lưu lạc kiếp tha phươngDiễm phúc một ngày quy vậy hương.Tử sinh trầm thống.. Thôi hò hẹnĐời vui mặt khúc nhạc Chân thường..Thích Tánh Tuệ

Giấc ThuMùa thu rong cách trên ngànĐừng theo chân nhé, trần thế muộn phiền!Võng đong gửi một giấc thiềnXua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.

Bóng tùng thấp thoáng xa xaNghe trong thinh yên ngân nga chuông chùaVàng thu mẫu lá lịch sự mùaTheo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.

Nghiêng nghiêng nắng nóng lụa bên trên đồiChiều qua chầm lừ đừ bóng thời hạn phai.À ơi, cát những vết bụi miệt màiNgủ đi, trọng điểm niệm trần ai phiêu bồng !..

Như ngày thơ ngây ngô giấc nồngBên đời tất cả ngọn trường đoản cú phong vỗ về.Nhân gian nay khép hứa hẹn thềSớm mai thức giấc ý trung nhân đề nở hoa,

Trần trung tâm sương khói nhạt nhòaVén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.Mùa thu dỗ giấc bên trên đồiLay ta thức giấc mộng, một lời trọng điểm kinh

Thiên thu trôi xuống phận mìnhƠ hay.. Muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!Trái yêu thích mê rụng ơ hờNụ mỉm cười lan tận bến bờ.. Trạm nhiên.Thích Tánh Tuệ

*
Mai Nở Hiên Trăng Nửa tối gió thoảng hiên chùaHồ như.. Trời đất gọi ngày xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàngLặng chú ý mấy giọt trăng tiến thưởng nhẹ buông.Tỉ tê giọng dế tối trườngRu đời say mộng, phố phường ngủ yên.Một cành mai nở bên hiênChừng như tận cõi vô biên lag mình.Mênh sở hữu đây vùng hữu tìnhXuân lai, xuân khứ giữa nghìn chiêm bao..Nửa tối nhè nhẹ xuân vàoHiên miếu mai nở và lắng đọng dưới trăngNhà sư mỉm cười nụ lâng lângHồn vỡ mộng bao lần viễn du..Trong khoảnh khắc, trọn thiên thuHạc cất cánh qua lớp sương mù lãng quên. Thênh thang cõi ấy không tênBỗng về thân cánh mai mặt hiên chùa Mai cười gặp lại trăng xưaSư vừa bay lũy kiếp mơ , Xuân về!.

Thích Tánh Tuệ

*

Cứ ngỡ công ty tu băn khoăn yêu? Sống không tình cảm, sinh sống cô liêu tháng ngày chỉ biết câu tởm kệ Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.

Vỡ lẽ… công ty tu cũng biết yêu! mà không yêu thương một, lại yêu nhiều. Sang, hèn, đẹp, xấu.. Mọi yêu cả Tim này sẽ không biết rộng bao nhiêu!

Cứ tưởng nhà tu chả biết buồn Ai dè gồm lúc… lệ thì thầm tuôn, yêu mến đời khổ đau hoài mê đắm chưa biết phương nao hướng cội nguồn… – Đã thế, còn không yêu mến nhau! Lại gây ck chất hồ hết cơn đau. ” Đường đời chật chội hoài chen lấn ” cửa đạo thênh thang.. Mãi lắc đầu!

Cứ tưởng nhà tu không biết cười Ngờ đâu.. ”hàm tiếu” rạng bên trên môi . Du hành bất chợt nghỉ chân lại Vui thấy bạn kia hỗ trợ người…

Cứ ngỡ đơn vị tu chẳng có Tình Ai ngờ… tình rộng lớn tới muôn sinh. Cỏ, cây, sông, núi.. Mọi ôm trọn cơ mà vắng bên lòng những sắc, thinh… .. Vẫn yêu thương như gió qua màn lưới Chẳng vướng vào đâu, trút bỏ cạn tình rứa tay bằng hữu cùng đi tới Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.

Cứ nghĩ đơn vị tu sống kỳ lạ lùng Đâu dè… trung ương đẹp, ý bao dung. Sông Hằng bao nước tình bao lượng bao gồm sống gần ai sẽ tận cùng

Thích Tánh Tuệ

*

Khúc Nguyệt Quỳnh 

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh mùi hương nở

Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.

Thùy miên vào cõi đời sinh tử

Sực tỉnh, trăng tàn, vượt nửa đêm..

Khuya nao thiền khách ngóng hoa nở

Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.

Nắng tối loang thoáng cài song cửa

Thức giấc hoa phai tự thời gian nào! 

Nghìn xưa hoa cùng với đời như mộng

Nở đóa vô hay trong cõi mê .

Chỉ loáng trần trọng tâm vừa giao động

Khuất đậy trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại

Ai mỉm cười vỡ nát mộng hằng sa.

Xưa mê ôm cõi đời ham dại

Đâu ngờ … muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế

Bụt ngồi láng đỗ xuống loại sông.

Hiên miếu một nụ Quỳnh hương hé

Ai vừa… gặp lại khắp mênh mông… 

Thích Tánh Tuệ 

________________________________

*

TÔI YÊU

Tôi yêu vũ trụ xung quanh mình

Yêu anh yêu thương chị yêu mình yêu ta

Yêu dòng sông rộng bao la

Yêu loại suối nhỏ hiền hòa loanh quanh

Yêu thông cao vút trời xanh

Yêu từng ngọn cỏ hy vọng manh mặt đường

Núi cao vời vợi yêu luôn

Đôi chân bé nhỏ dại tôi luồn tôi chui

Muôn hoa chớp cánh bên trời

Nhởn dơ dáy ong bướm mang đến đời chắt chiu

Yêu hòn sỏi nhỏ hắt hiu

Thân tôi cát lớp bụi một chiều gió bay

Yêu muôn sinh vật quanh đây

Sang hèn lành dữ hầu hết đầy tình thương

Đời tôi chỉ một con đường

Tình yêu này nguyện lấy hương mang lại đời

Tâm từ bỏ Nhã

TIẾNG RU NGÀN ĐỜI 

” gió bấc thu mẹ ru nhỏ ngủNăm canh chày thức đầy đủ trọn năm.”Lời bà mẹ ru dìu dặt tựa dương cầmĐưa nhỏ trẻ lặng lẽ vào giấc ngủ …Mẹ ru con… mang đến cúc rubi chớm nụ cho đêm sang khuyên nhủ gió thu về. bà bầu ru tình chan cất một vùng quê Từng tối ánh trăng về soi nhẵn mẹ.

Mẹ ru bé trong chuỗi ngày thơ bé Võng đong mang theo tiếng mẹ ru hời . Khi bên trời lác đác giọt sương rơi Mẹ vẫn thức ngồi ru bé đêm vắng ngắt .

Ôi bóng mẹ như tượng thần lẳng lặng Nhìn con thơ trong giấc ngủ say nồng . Đêm muôn trùng Tình mẹ ngát mênh mông Trăng thổn thức soi tấm lòng của bà mẹ .

Mắt bà bầu hiền lốt chân chim đang kẽ Thời gian trôi tóc bà mẹ đã phai màu Bàn tay nhỏ xíu hằn rất nhiều vết lo âu Vì đời mẹ dãi dầu bao sớm trưa .

Dòng sữa bà mẹ nuôi đời bé khôn lớn Thương nhỏ thơ lòng chẳng gợn ưu phiền . Ôi ngọt ngào và lắng đọng dòng sữa bà mẹ thiêng liêng! Cho con uống đượm mọi miền thân thể .

Ân tình người mẹ rộng sâu như trời bể Ngàn lời thơ chẳng đề cập hết ơn Người Mượn cung bầy muôn điệu, giờ đồng hồ thơ khơi Tạ ơn mẹ, tạ ơn tín đồ sinh trưởng .

Mang ơn mẹ, biết ơn nhiều vô lượng Lời ru xưa dư âm chẳng phai tàn . Thu lại về…. đá quý lá rụng ngoài sân Con viễn xứ động lòng thương nhớ mẹ .

Hoàng hôn xuống chuông miếu ngân nhè nhẹ Kinh Vu Lan trầm nóng vọng vang lời Dù mai này đời chia rẻ song nơi Con vẫn lưu giữ tiếng ru hời của mẹ.