Thần tiên truyện

     
This entry was posted on mon Mười 8, 2020, in kho tàng văn hóa, lịch sử vẻ vang phương Đông and tagged Lão Tử, Tích Dã, Đạo đức kinh. Bookmark the permalink.Bình luận về bài viết này
*

Tích Dã dịch

Người dịch Tích Dã nói: “Lão Tử 老子 là tác giả lớn về tư tưởng Đạo gia 道家 ở thời xưa, tưới mát văn minh nước trung hoa hơn nghìn năm nay. Truyền kỳ về Lão Tử rất nhiều, tổng quát có sách Thái Bình quảng ký 太平廣記 thời Bắc Tống 北宋 có dẫn sách Thần tiên truyền 神仙傳 vì chưng các kẻ sĩ Đạo gia thời xưa làm bắt buộc vậy.”


Lão Tử 老子 tên là Trùng Nhĩ 重耳, tên chữ là Bá Dương 伯陽, là người làng Khúc Nhân 曲仁 huyện Khổ 苦 nước Sở 楚. Mẹ ông nuốt dải sao sa lớn mà sở hữu thai (sinh ra Lão Tử). Mẹ ông mặc dù nhận khí từ bên trên trời nhưng nơi ấy ở nhà họ Lý, vì đó (Lão Tử) có họ Lý (Lý tính 李姓).

Bạn đang xem: Thần tiên truyện


Có thuyết nói mẹ ông mang thai bảy mươi 2 năm mới có mặt ông, lúc sinh phải rạch nách trái của mẹ ông mới ra được, mới sinh mà tóc đã trắng, do đó gọi là Lão Tử.


Có thuyết nói mẹ của Lão Tử vừa đi đến dưới tán cây mận (lý thụ 李樹) mà xuất hiện Lão Tử, mới sinh mà đã biết nói, chỉ vào cây mận nói: “Hãy lấy thương hiệu cây này mà đặt họ mang đến con.”


Có thuyết nói ông ở thời Tam Hoàng 三皇 là Huyền Trung Pháp Sư 玄中法師, ở sau thời Tam Hoàng là Kim Khuyết Đế Quân 金闕帝君, ở thời vua Phục Hy 伏羲 là Uất Hoa Tử 鬱華子, ở thời ông Thần Nông 神農 là Cửu Linh Lão Tử 九靈老子, ở thời ông Chúc Dung 祝融 là Quảng Thọ Tử 廣壽子, ở thời ông Hoàng Đế 黃帝 là Quảng Thành Tử 廣成子, ở thời ông chuyên Húc 顓頊 là Xích Tinh Tử 赤精子, ở thời ông Đế Khốc 帝嚳 là Lộc Đồ Tử 祿圖子, ở thời vua Nghiêu 堯 là Vụ Thành Tử 務成子, ở thời vua Thuấn 舜 là Doãn Thọ Tử 尹壽子, ở thời vua Hạ Vũ 夏禹 là Chân Hành Tử 真行子, ở thời vua Ân Thang 殷湯 là Tích Tắc Tử 錫則子, ở thời Văn 文王 (nhà Châu 周) là Văn Ấp Tiên Sinh 文邑先生.


Có thuyết nói ông làm quan lại Thủ tàng sử 守藏史 (ở thời nhà Châu).

Xem thêm: Thiến Thái Giám - Hoạn Quan Ở Các Cung Đình Xưa (Đề Tài Về


Có thuyết nói ông ở nước Việt 越 (thời Xuân thu 春秋) là Phạm Lãi 范蠡, ở nước Tề 齊 là say mê Di Tử 鴟夷子, ở nước Ngô 吳 là Đào Chu Công 陶朱公.


Những thuyết bên trên đều chép ở các sách, mà lại không thấy chép ở chính văn của Thần tiên truyện 神仙傳. Không đáng tin cậy vậy.


Cát Trĩ Xuyên 葛稚川 (tức Cát Hồng 葛洪: tác giả Đạo gia thời Tấn 晉) nói:


– “Hồng mang đến rằng nếu Lão Tử là thần linh ở trên trời ko thời nào không xuất hiện thì sao ông phải bỏ chỗ phụ trách mà đến chỗ thấp hèn, rời chỗ an nhàn vào chốn khốn khổ, quay sườn lưng cõi vào sạch mà xuống vị trí vẩn đục, vứt chức quan của cõi trời mà lấy chức tước của cõi người nhỉ?

Từ lúc có trời đất thì đã có đạo thuật, như kẻ sĩ học đạo thuật thì thời nào có thiếu ai? vì vậy từ thời vua Phục Hy về sau đến thời Tam đại 三代 (tức thời Hạ 夏 – yêu thương 商 – Châu 周), thời nào cũng có kẻ sĩ nổi về đạo thuật, sao phải thường là chỉ có mỗi Lão Tử mà thôi? Đều là vì bọn học đòi chuyện kỳ dị ở đời sau này chỉ muốn tôn sùng mỗi Lão Tử, cho nên nói ra thuyết ấy.

Theo sự thật mà luận thì Lão Tử có lẽ là người ưu tú nhất trong những người học đạo thuật, không phải là thần tiên vậy. Xét Sử ký 史記 chép nhỏ của Lão Tử tên là Tông 宗 giúp nước Ngụy 魏 (thời Chiến quốc 戰國) làm Tướng quân 將軍 có công, được phong ở ấp Đoàn 段. Đến thời con của Tông là Uông 汪, con của Uông là Ngôn 言, cháu mấy đời sau nữa của Ngôn là Hà 瑕 làm quan tiền ở thời nhà Hán 漢. Bé của Hà là Giải 解 làm Thái phó 太傅 đến Giao Tây vương 膠西王, làm nhà ở đất Tề 齊. Vậy thì Lão Tử vốn là người ở cõi thường, tuy vậy trong bọn đạo sĩ có kẻ học thức nông cạn chỉ muốn tôn sùng Lão Tử làm bậc thần tiên mà làm ra thuyết ấy, cho nên có tác giả làm sách đời sau cũng chép theo đó, mà ko biết rằng cái đạo thuật sống thọ mà người thường mang lại là ko đáng tin ấy lại có thể học được vậy.

Vì sao? Nếu cho rằng Lão Tử vốn là người thường học đạo thuật mà thành thần tiên thì người đời tất ngưỡng mộ gắng sức học tập ông. Nếu mang đến rằng ông là bậc thần linh không phải người cõi thường thì không thể học theo được vậy. Có thuyết nói Lão Tử muốn đi về phía tây qua ải (tức Hàm Cốc quan 函谷關: ải Hàm Cốc), quan tiền lệnh doãn 關令尹 thương hiệu là Hỷ 喜 biết ông ko phải người thường, bèn đón ông mà hỏi đạo thuật. Lão Tử tởm ngạc, vì thế há mồm lưỡi ra vậy, bèn lấy hiệu là Lão Đam 老聃. Cũng không phải vậy. Nay xét sách Cửu biến 九變 và Nguyên sinh thập nhị hóa khiếp 元生十二化經 chép lúc Lão Tử chưa qua ải vốn đã có tên là Đam 聃 rồi.

Lão Tử nhiều lần đổi tên gọi, ko phải chỉ có mỗi thương hiệu Đam mà thôi. Sở dĩ như thế là vì theo sách Cửu cung 九宮 và Tam ngũ tởm 三五經 và Nguyên thần khiếp 元辰經 chép đời người đều có lúc gặp tai ương, đến lúc đó nếu đổi thương hiệu gọi để theo sự biến đổi của nguyên khí thì có thể vượt qua tai ương mà kéo dài tuổi thọ. Những kẻ học đạo thuật thời ni cũng phần nhiều làm chuyện như thế. Lão Tử ở thời nhà Châu sống thọ hơn cha trăm tuổi, vào khoảng ba trăm năm ấy tất ko chỉ có một tai ương, cho nên cũng đặt nhiều tên gọi vậy.

Muốn tìm hiểu sự tích gốc ngọn của Lão Tử, phải phải lấy sách sử ký thực lục làm đầu, còn như các sách thần tiên truyền kỳ thì phải cần xét kĩ. Những lời nói của dân gian thì phần nhiều là xằng bậy. Hồng lại xét các sách Tây thăng trung di 西昇中胎 và sách Phục mệnh bao 復命苞 và Châu thao ngọc cơ 珠韜玉機 và sách Kim biên nội gớm 金篇內經 đều chép Lão Tử có tóc màu vàng trắng, lông mày đẹp, đầu rộng, tai dài, mắt to, răng thưa, miệng vuông, lưỡi dày, trước trán có dăm bố tướng đạt lý, góc mắt có vết hình Mặt Trăng treo, cột sống mũi có hình thẳng tắp, tai có cha lỗ thông, mỗi bước chân có thể dài hai đến năm thước, ngón tay có mười hoa văn tướng tốt.

Ở thời Châu Văn vương 周文王 làm Thủ tàng sử 守藏史, đến thời Vũ vương 武王 làm Trụ hạ sử 柱下史. Người thời ấy thấy ông sống lâu, cho nên vì vậy gọi ông là Lão bốn (Lão Tử 老子: nghĩa là vị thầy già). Người ta có mặt bởi trời đất, đã tự có tính thông suốt với thần linh, người học đạo thành thần tiên thì tự có lẫm khí 禀氣 (tức nguyên khí 元氣, khí vốn có trong người) ko giống với người thường, cho nên được tôn là người chủ về đạo, do đó người ấy được thần linh trên cõi trời giúp đỡ, được các vị thần tiên đi theo.

Cho đề xuất người ấy có đạo thuật giúp được người đời, là có các phương thuật như luyện đan rèn đá, nấu vàng nung ngọc, lại có phương thuật nắm giữ được nguyên khí căn bản trong người, suy nghĩ sâu xa, hít thở nuôi thân, tiêu tai giải nạn, trừ ma dưỡng tính, không ăn uống vẫn sống, trai tịnh giữ giới, không đúng khiến được ma quỷ. Cả thảy làm thành sách có chín trăm ba mươi quyển, lại có sách nói về bùa chú có bảy mươi quyển, đều là các sách được ghi lại vốn là bởi Lão Tử làm ra, các sách ấy đều ghi rõ thứ tự đề mục các phương thuật. Những phương thuật mà không ở trong đề mục ấy thì đều là vị bọn đạo sĩ đời sau tự thêm bớt, ko phải là lời văn chân thật (của Lão Tử) vậy.”