Tây thi là ai: 3 giả thuyết hé lộ sự mất tích bí ẩn của mỹ nhân

     

Trước khi vô đề bài này, tôi xin nêu lên một nhì điều cơ mà đã tự lâu, mộtsố họ đã hiểu lầm hay nhìn không đúng thực tế về một vài giai thoại lịchsử của nước Tầu ngày xưa:

Thứ nhất: trong “Tứ Đại Mỹ Nhân” của nước Tầu xưa gồm: Tây Thi, Chiêu Quân, ĐiêuThuyền, Dương Qúy Phi… thì Tây Thi là người luôn luôn dẫn đầu sổ, vậy TâyThi bắt buộc là người đẹp nhất trong “Tứ đại mỹ nhân”.Điều này chắc hẳn rằng khôngđúng do hai vì sao sau đây:

– Sự xắp xếp ai trước ai sau làtheo tình tiết trước sau của lịch sử: Tây Thi sinh sống vào thời Xuân Thu (thế kỷthứ 5 trước Công Nguyên)- vương Chiêu Quân: vào thời Tây Hán (thế kỷ đầu tiên TCN– Điêu thuyền: thời Tam Quốc (thế kỷ thứ 2 sau CN) với Dương Qúy Phi (thế kỷ thứ8 sau CN): như vậy, ta thấy cụ thể là sự sắp xếp này là theo niên biểu trướcsau của lịch sử dân tộc mà thôi

– ví như ta nói là bà này đẹp hơn bàkia, thì ít ra ta phải kê hai bà đứng cạnh nhau để so sánh (kiểu như thi hoahậu ngày này vậy). Tuy nhiên, lúc Vương Chiêu Quân ra đời thì Tây Thi vẫn rangười thiên cổ trường đoản cú lâu, và mẫu kẻ gồm diễm phúc được thấy được Tây Thi thì đãkhuất láng từ vài nắm kỷ trước lúc Vương Chiêu Quân ra đời. Do đó, ai là ngườicó thể nói là Tây Thi đẹp hơn Chiêu Quân tuyệt Dương Qúy Phi? Vậy thì khi chuyệnnhìn thấy nhằm so sánh đã không có, thì việc nói bạn này đẹp mắt hơn tín đồ kiachỉ là chuyện tưởng tượng nhưng mà thôi. Ấy vậy mà những thi nhân nước Tầu qua cáctriều đại, số đông không thời nào là thiếu đều thi sĩ ca tụng sắc đẹp mắt TâyThi: đời Đường (thế kỷ lắp thêm 8) bao gồm Lý Bạch, Bạch Cư Dị, vương Duy…, đời Tống(thế kỷ sản phẩm 11) gồm Tô Đông Pha.v.v. Các ông này phần đông làm thơ theo trí tưởngtượng của các ông về một siêu mẫu trong định kỳ sử. Họ dành được nhìn thấy Tây Thibao giờ đâu?

Thứ hai: Chuyện trầm ngư, lạc nhạn…(chim sa, cá lặn): trong tứ đại người đẹp của Trung Hoa, thì Tây Thi được nhìn nhận nhưlà người có sắc đẹp “trầm ngư” (cá thấy thiếu nữ đẹp quá… yêu cầu lặn sâu đáy nước).Chiêu Quân: lạc nhạn (chim thấy nàng, mải ngắm nhìn ngưng vỗ cánh và rơi xuốngđất). Điêu Thuyền: bế nguyệt – nữ giới đẹp cho nỗi trăng phải thẹn và núp vào mây.Và Dương Qúy Phi: Tu hoa (khi phái nữ ngắm hoa thì hoa rũ héo vị hổ thẹn trước sắcđẹp của nàng!). Tất cả những biểu hiện trên đây phần nhiều là số đông tưởng tượng thái quácủa số đông anh Tầu thời xưa, tuy thế ngặt một nỗi là cụ công cụ bà ta xưa hầu như nhắc lạibằng hầu như câu như: Hoa nhường, nguyệt thẹn, chim sa, cá lặn v.v Xin thưa: tấtcả hồ hết là hoang tưởng. Chuyện Tây Thi có vẻ đẹp “trầm ngư”, thì nên thử hỏikhi ta ra bờ sông, cá thấy bóng fan đều lặn xa. Như vậy là ta có vẻ như đẹp “trầmngư” của Tây Thi chăng?Cũng như khi ta đụng vàocây “xấu hổ” (cây hoa trinh nữ) thì cây này hớt tóc xuống, vậy thì ta cũng đẹp nhất nhưDương Qúy Phi? vì chưng đó, ta phát âm là những miêu tả này hầu hết là mộng của mấy anh Tầuxưa mà lại thôi

Thứ ba: Chuyện Phạm Lãi và Tây Thi: sau binh trở nên trở về, thì hai bạn cùngnhau tận hưởng cảnh thần tiên của Thái hồ nước (nơi gồm 90 đảo nhỏ, với thành tô Châu soibóng; Thái Hồ ở giữa hai thức giấc Giang đánh và phân tách Giang ngày nay) với không về vớithế giới nai lưng tục: chuyện này cũng lại là mộng nữa. Nguyên nhân tại sao thì xin đọcphần dưới bài

Bối cảnh lịch sử dân tộc của thời Phạm Lãi và Tây Thi:

Đời Xuân Thu (722-481 tr CN): đấy là một thời đại hỗn loạn cùng với sựsuy đồi của phòng Chu (hoàng đế Tầu thời đó) cùng nước Tầu bao gồm nhiều nước chư hầuhợp lại. Công ty Chu có danh nhưng không có thực quyền: các chư hầu tín đồ xưnghùng, kẻ xưng bá chiến đấu không ngớt. Nhân dân đề xuất đi xâu, đi lính, và chiếntranh liên miên. Ông Khổng Tử sinh sống vào thời kháng chiến này, làm nên cuốn sử nướcLỗ (là một chư hầu) nói chuyện thời hạn đó, ông điện thoại tư vấn tên sách là “Xuân Thu”.Người sau nhân đó gọi thời đại này là thời “Xuân Thu” (tức là cùng thời với ôngKhổng Tử). Trong thời loạn chiến lạc, ta hãy kéo giữa trung tâm tầm chú ý của ta vào haichư hầu sinh hoạt phía đông nước Tầu xung quanh Thượng Hải ngày nay là: Ngô (nay thuộctỉnh Giang tô với tp Tô Châu) với Việt (nay thuộc tỉnh phân tách Giang vớithành phố mặt hàng Châu). (Chú thích: xin nêu rõ nước Việt này không phải là nướcViệt của bọn chúng ta, vì vào thời đại này nước ta mang tên là Văn Lang, gồm những bộ:Giao Chỉ, Cửu Chân, Việt Thường…, vì họ Hồng Bàng (2879- 258 tr CN) cùng với cácvua Hùng trị vì).

Bạn đang xem: Tây thi là ai: 3 giả thuyết hé lộ sự mất tích bí ẩn của mỹ nhân

Năm 496 tr CN: vua Ngô là Hạp Lư nghe tin vua Việt thương hiệu làDoãn thường chết, bèn mang quân tiến công Việt. Vua Việt là Câu Tiễn (con DoãnThường), sai quân quyết tử ra khiêu chiến. 300 quân quyết tử vắt dao ngắn, chỏvào cổ mình, rồi dàn thành 3 hàng, tiến vào trận tuyến quân Ngô, thét to, rồitự đâm vào cổ. Quân Ngô sững sờ lấy làm quái lạ, mải quan sát rồi hỏi lẫn nau,mà không hiểu biết đây chỉ là 1 trong màn tự ngay cạnh tập thể làm cho quân Ngô để ý theo dõivà ko phòng bị: trong khoảng khắc quân Việt nổi hiệu trống và nỗ lực dao ngắn,cắp mộc xông vào tấn công úp. Quân Ngô hốt hoảng và thay đổi rối loạn. Bây giờ CâuTiễn – vua Việt – mang đại binh tràn qua. Quân Ngô bị thảm bại to làm việc thành Huệ Lý,vua Ngô Hạp Lư bị tên phun trúng. Hạp Lư, trong lúc sắp chết, trối trăn với conlà Phù Sai: nên trả thù này. Vấn đề này rất có thể coi là xuất phát cho một mối thùđưa tới sự tiêu diệt một nước trong cổ sử

Phạm Lãi (517 trCN – 448 trCN): Phạm Lãi (tên trường đoản cú là thiếu thốn Bá) là một chính kháchlỗi lạc, một tài chính gia, một fan làm tự thiện đầu tiên và lớn nhất tronglịch sử Trung quốc, một nhà quân sự chiến lược đại tài, trên thông thiên văn dưới gọi điạlý. Ông là phụ vương đẻ của ngành yêu đương nghiệp Trung quốc: điều đáng để ý là nhờthương nghiệp, ông trở cần giầu tất cả 3 lần – và cả 3 lần, ông hầu hết mang không còn tàisản hiến mang lại từ thiện.

Dưới thời Việt vương vãi Câu Tiễn, Phạm Lãi cùng rất Văn Chủng số đông làm ĐạiPhu (quan đầu triều) và là quân sư cho Câu Tiễn.

Mùa xuân năm 493, Ngô Phù Sai đã không còn tang cha, mới cáo công ty Thái Miếu,rồi bái Ngũ Viên (tức Ngũ Tử Tư) làm đại tướng, Bá Hi làm phó tướng, cử đạibinh qua con đường thủy Thái hồ nước sang đánh nước Việt. Vua Việt là Câu Tiễn họp triềuthần để thương nghị. Đại phu Phạm Lãi tâu: “Nước Ngô bị ta giết thịt mất vua, lậpchí phục thù 3 trong năm này rồi, khí lực đang bất tỉnh trời, ta khó lòng nhưng địch nổi.Cách rất tốt là cầm cố thủ nhưng thôi.” Đại phu Văn Chủng cũng khuyên nhủ là đề xuất hòa

Câu Tiễn nói “Nước Ngô là quân địch của ta, rước quân thanh lịch đánh. Naynếu ta không đánh lại thì tưởng cũng là hèn lắm ru?”. Câu Tiễn lấy 3 vạn quânra đón tiến công quân Ngô ở dưới núi Tiêu Sơn. Lúc mới giao chiến, Quân Ngô mang lui,Câu Tiễn thừa chiến thắng tiến vào- thì chạm mặt đại quân của Phù Sai. Hai bên giàn trậnquyết chiến. Phù sai đứng ở mũi thuyền, tay vậy dùi trống đích thân đốc suấtquân sĩ. Tướng tá sĩ hăng hái quên mình xông lên trước. Dịp đó gió bắc nổi lên,sóng xô dữ dội đưa thuyền của quân Ngô vun vút về Nam. Ngũ Viên và Bá Hi mỗingười một dòng thuyền lớn giương buồm thuận gió mà tiến. Quân Ngô lấy cung nỏbắn như mưa. Quân Việt từ bỏ phía Nam, bị ngược gió, lose to vứt chạy, đấu sĩ chếtkhông biết từng nào mà kể. Câu Tiễn cùng tàn quân – lúc đó chỉ với 5 nghìn người– chạy về nuốm thủ sống núi Cối Kê (nay thuộc đậy Thiệu Hưng- tỉnh tách Giang).Trong lúc khốn cùng ông thở dài nhưng mà than rằng “Bởi ta ko nghe lời Phạm Lãi vàVăn Chủng bắt buộc mới đề xuất nông nỗi này”. Tiếp nối muốn giết mổ hết vk con, đốt của cảichâu báu, xông ra tiến công một trận để tìm cái chết. Phạm Lãi can: “Kẻ nào hóa giảiđược tình trạng nguy ngập là kẻ biết lòng người. đơn vị vua hãy dùng lễ hậu nhằm mualòng fan ta. Nếu người ta ko nghe thì xin thân hành mang lại thờ người ta”. VănChủng phát lên hiến kế: “Lúc này xin hòa cũng còn kịp. Thần biết phó tướng nướcNgô là Bá Hi là fan tham của cùng mê sắc. Ta đề xuất sang dinh Bá Hi khéo nói vớihắn, để hắn chủ bài toán giảng hòa cho”. Câu Tiễn nghe theo với tức khắc sai sứ vềđô thành tuyển chọn 8 mỹ nàng trong cung, trang sức thật thanh lịch và một nghìn nénvàng, gấp rút sai Văn chủng sang dinh Bá Hi xin yết kiến. Bá Hi nhận lễ vậtcùng mỹ con gái và nhấn lời giúp cho Văn Chủng được gặp vua Ngô.

Câu Tiễn chịu đựng nhục nằm nhà đá

Lúc vào chầu vua Ngô, Chủng lết đi bởi đầu gối, rồi đập đầu xuống đấtmà nói: “Kẻ bề tôi của chúa thượng là Câu Tiễn, không đúng bồi thần là Văn Chủng tâu bệ hạlà Câu Tiễn xin làm tôi nước Ngô, bà xã Câu Tiễn xin làm thiếp của bệ hạ. Giả dụ bệhạ ko tha đến thì Câu Tiễn vẫn giết bà xã con, đốt tất cả châu báu, lấy 5 ngànquân ra tiến công để chịu chết.” Phù không nên nói: “Nay vua ngươi sẽ xin làm cho tôi Ngô, vậycó chịu theo ta về Ngô tốt không?” Chủng xụp lậy cùng tâu: “Kẻ vẫn xin có tác dụng tôi thìsống chết ở vào tay công ty vua, thế nào thì cũng xin vâng mệnh”. Vua Ngô sắp đến ưngthuận, thì tướng quốc nước Ngô là Ngũ Tử tứ tiến ra can: “Trời đem nước Việtcho nước Ngô, nếu công ty vua không khử họ hôm nay thì sau này sẽ hối hận hận”. PhùSai không nghe lời can của Ngũ Tử Tư, tha mang lại Câu Tiễn, đến ông về nước sửasoạn ngà ngọc châu báu sang trọng cống cùng hẹn tháng 5 năm đó (493 tr CN) thì bà xã chồngCâu Tiễn yêu cầu sang Ngô- còn nếu như không thì sẽ đem đại quân diệt nước Việt. Sau đósai làm một chiếc nhà đá ở kề bên mộ Hạp Lư, mang lại vợ ông chồng Câu Tiễn làm việc đấy, lột mũáo đi mà đến mặc xống áo vải thô, bắt giữ câu hỏi chăn ngựạ. Mỗi khi Phù sai điđâu lại bắt Câu Tiễn nắm roi ngựa, đi đất ở trước xe. Bạn nước Ngô đứng sinh sống venđường chỉ trỏ mà bảo nhau rằng: Đấy là vua nước Việt.Câu Tiễn cúi đầu màđi.

Tiễn ở trong nhà đá, Phạm Lãi nhanh chóng hôm phục dịch không tránh một bước. Một hômPhù sai triệu Câu Tiễn vào yết kiến. Tiễn sụp lạy, Phạm Lãi đứng đường sau. PhùSai bảo Phạm Lãi rằng: “Ta nghe nói danh nhân từ không có tác dụng quan tại một nước diệtvong. Ni Câu Tiễn vô đạo, nước sắp tới bị diệt, chịu nhục vào tù. Vậy ta tha tộicho nhà ngươi, với nếu ngươi quăng quật Việt theo Ngô, thì ta đã trọng dụng. Đó là bỏnơi khuất tất mà tìm đến với ánh sáng. Vậy bên ngươi nghĩ sao?”. Bấy giờ Câu Tiễnphục làm việc dưới khu đất khóc ngất, chỉ sợ hãi Phạm Lãi theo Ngô.

Phạm Lãi xụp lậy và tâu Phù sai rằng: “Kẻ mất nước không dám nóihay, tướng đã thua không đủ can đảm nói giỏi. Tôi là kẻ bất trung ở nước Việt vẫn khôngbiết giúp chúa công tôi, để đến nỗi đắc tội với đại vương. Nay đại vương đã thacho không giết mổ mà làm cho vua tôi được ngay sát nhau, sớm hôm thuộc hầu hạ đại vương.Như vậy là tôi được hài lòng rồi, đâu còn dám hy vọng phú qúy!”.

Phù không đúng biết không lay động được Lãi, truyền đến vua tôi được trở vềnhà đá.

Sau hai năm bỏ Câu Tiễn trong bên đá, một hôm Phù không nên lên cô tô đài(nay thuộc Tô Châu), thấy vợ chồng Câu Tiễn ngồi cạnh gò phân ngựa, Phạm Lãicầm thanh hao đứng hầu một bên, bắt đầu ngoảnh lại bảo quan lại Thái tể Bá Hi rằng: “Họchẳng qua là người nước nhỏ, vậy mà trong lúc hoạn nạn, vẫn giữ được lễ vuatôi, ta rất gồm lòng kính trọng, nay ta ao ước tha đến vua Việt về nước”. Tướngquốc Ngũ Tử bốn nghe Phù Sai sắp thả Câu Tiễn, vội vàng vào yết kiến cùng tâu rằng: “XưaVua Kiệt nhà Hạ giam vua Thang mà lại không giết, vua Trụ đơn vị Thương giam Văn Vươngrồi tha, đến lúc đạo trời tảo lại, thì vua Kiệt bị vua Thang đuổi, Trụ bị VănVương đơn vị Chu diệt. Nay thánh thượng giam Câu Tiễn mà lại không giết, lại sở hữu ý thả,tôi e rằng lại sắp bao gồm họa như nhà Hạ cùng nhà Thương”. Phù không nên không nghe vì chưng tinrằng vua Việt thực lòng phục tùng mình như nghĩa chúa tôi và vài bữa sau thả vợchồng Câu Tiễn thuộc Phạm Lãi về nước.

Xem thêm: Lá Cờ Vương Quốc Anh: Union Jack, 10 Lá Cờ Quốc Gia Trên Thế Giờ Và Ý Nghĩa Tiềm Ẩn

Nung đúc côn trùng thù:

Khi Câu Tiễn về tới Việt, Văn Chủng rước triều thần cùng dân vào thành rađón ngơi nghỉ bến chiết Giang. Câu Tiễn lòng bồi hồi nhìn cảnh xưa bạn cũ nhưng bậtkhóc, nói vài ba lời ủy lạo, rồi giục chiến mã vào thành. Mong mỏi ghi sâu trong tâm cáinhục ngơi nghỉ Cối kê, Câu Tiễn mong thiên đô ra đấy để luôn ghi nhớ tới, bèn giaoviệc này mang lại Phạm Lãi lo liệu. Khi thành Cối Kê xây xong, Câu Tiễn dời đô ranơi đây. Nay Phạm Lãi làm tướng quốc, tâu vua rằng: “Xin chúa công chớ lúc nàoquên loại nhục ở nhà đá, thì mới có thể có cơ trả thù được nước Ngô”. Câu Tiễn ngày đêmmuốn báo thù, vì vậy khổ mình, nhọc sức, sai treo một trái mật ở chỗ ngồi, khingồi tuyệt nằm đa số nhìn mật, khi uống hay nạp năng lượng đều nếm mật. Câu Tiễn hay tự nóivới mình: “Mày quên chiếc nhục làm việc Cối kê rồi tốt sao?”. Ngày đông thì ngồi ngay gần nướcbăng, ngày hạ thì ngồi gần gò lửa, xếp củi nhưng mà nằm lên trên chứ không hề nằmgiường nệm (Tiễn thực hành thực tế đúng mấy chữ “nằm tua nếm mật”). Trong 7 năm, chưatháng nào, Câu Tiễn không sai sứ quý phái triều cống nước Ngô. Nhân Phù sai trongkhi đắc chí, mong xây thêm cung thất để mang chỗ vui chơi, đề nghị cho xây đài Cô Tôlên cao để có thể từ đây chú ý ra trăm dậm, cùng dự trù đài có thể chứa cả nghìnngười, rồi gửi nghệ nhân mỹ cô gái vô phía trên để ca múa mua vui. Đài buộc phải gỗ qúy, thìVăn Chủng khuyên nhủ Câu Tiễn gởi tía ngàn thợ khéo đi vô rừng, tìm phần đa cây gỗ lớnvà qúy độc nhất của nước Việt lịch sự cống Phù Sai. Văn Chủng nhân chuyện này tâu: “Concá lặn dưới vực sâu, chỉ chết vị miếng mồi thơm. Ni chúa công ý muốn báo thùnước Ngô thì yêu cầu tìm mồi xem chúng ta thích đồ vật gi rồi mới rất có thể trị nổi. Nay tôicó 7 thuật để đánh Ngô. 7 thuật này là: 1. Chịu tốn của cải để hối lộ vua Ngô2. Xuất tiền download lúa Ngô, khiến cho Ngô thiếu thực phẩm 3.Dâng mỹ bạn nữ để mê hoặcvua Ngô 4. Đút lót cho những nịnh thần 5. Xui dục fan can gián nhằm gây mâu thuẫn6. Làm cho nước giàu nhằm bồi đắp võ lực 7. Tích quân nhu, luyện sĩ tốt, ngóng lúcNgô suy kiệt thì hễ binh”.

Câu Tiễn nói: “Hôm trước quan tiền Đại phu khuyên đề xuất đem thợ khéo gỗtốt lịch sự dâng để cho hắn xây cung thất tốn sợ tiền của, làm lao lực dân chúng,làm dân oán hận. Nay bọn chúng xây đài to, đề nghị mỹ nữ để mua vui trên đài thì ta nênlàm sao?”, Chủng tâu: “Tôi bao gồm một kế, có thể xem mặt hết đàn bà trong nước.Xin chúa công phái một trăm nội thị đi thuộc với đàn thầy tướng, giả biện pháp đi xemtướng khắp nơi, thấy mỹ thanh nữ thì đem tên và địa điểm ở. Dùng bí quyết này mà lựa chọn thì sẽkhông vô số mỹ nữ”. Câu Tiễn theo kế ấy, mới trong nửa năm mà lại đã tuyển đượchai nghìn mỹ nữ, vào số này còn có Tây Thi cùng Trịnh Đán

Tây Thi, cô nàng Trữ La Thôn

Tây Thi thương hiệu thật là Thi Di Quang, sinh năm 506 Tr công nhân tại buôn bản Trữ la(nay thuộc đậy Thiệu Hưng, tỉnh tách Giang). Trữ La tất cả hai thôn: xã Đông vàthôn Tây. Tây thi là bạn ở xóm Tây, nên gọi là Tây Thi- bạn nữ sinh ra trongmột gia đình nghèo khó, cha nuôi tằm ươm tơ, người mẹ thì giặt lụa mưu sinh. Tây Thilớn lên ở vùng sơn khê song hương dung nhan tuyệt trần. Do gia cảnh trở ngại nênquanh năm trong cả tháng, phụ nữ phải khoác xiêm y bởi vải bố, dẫu vậy vẫn bắt buộc chelấp được vẻ đẹp hiếm có. Khu vực thôn Trữ la, gồm con suối hotline là suối Hoán Sa, bêntrong suối gồm tảng đá mập cũng điện thoại tư vấn là đá Hoán sa, nới Tây thi cùng các cô gáitrong buôn bản giặt lụa tại đây.

Lúc bấy giờ, Câu Tiễn nghe nội thị về báo là có người đẹp nghiêng nướcđang sinh sống tại Trữ la thôn, bèn phái Phạm Lãi đem một trăm nén quà đón về,ra lệnh cho nàng bỏ đồ dùng vải bố, mặc trang bị the lụa, ngồi xe gồm màn phủ. Bạn trongthành Cối Kê nghe tiếng gồm mỹ nữ, ai ai cũng muốn xem mặt, tranh nhau đổ ra ngoàilàm con đường phố chật ních. Phạm Lãi để Tây Thi cùng Trịnh Đán ở ngoại trừ quán xá, rồitruyền dụ rằng ai ao ước xem khía cạnh mỹ phụ nữ phải nộp một đồng tiền. Chỉ vào một lúcmà tiền bỏ đầy quỹ. Hai chị em trèo lên lầu, đứng tựa vào bao lan, từ dưới trônglên, khác nào tiên bạn nữ đứng bên trên không. Tây Thi cùng Trịnh Đán làm việc lại ngoại thành 3ngày, tiền thu được rồi bỏ vào kho lần chần bao nhiêu nhưng kể. Từ ngày đó cũngnhư về sau, sắc đẹp của Tây Thi (cũng như Trịnh Đán) được truyền miệng đi khắpnước Việt và ra phía bên ngoài biên cương. Câu Tiễn mang đến hai mỹ thiếu nữ ở riêng biệt tại Thổ Thành,rồi không đúng một nhạc sư già dậy hát múa. Sau bố năm rèn luyện tác phong qúy phái vàhọc phương pháp làm vừa ý Phù sai tại Việt cung Cối Kê, Tây Thi và Trịnh Đán đượcgiao phó trọng trách là làm hoàng hậu cho Phù Sai, đưa Phù Sai say sưa trongtửu sắc nhưng mà quên chính sự.

Khi thanh lịch tới Ngô, Phạm Lãi tâu: “Vua của tôi là Câu Tiễn kiếm tìm đượchai mỹ nhân. Hiện nay nước Việt gặp gỡ khó khăn nên không dám giữ lại hai nàng. Naykính dâng lên đại vương, kẻo không thì ngọc tàn hoa úa”. Tướng mạo quốc Ngô là NgũTử Tư biết được dụng ý của Câu Tiễn, nên thông báo can ngăn: “Thần nghe nói ngũsắc làm mắt ta mờ, ngũ âm có tác dụng tai ta điếc. Nhà Hạ mất vì chưng Muội Hỷ, đơn vị Ân vongbởi Đắc Kỷ, Chu diệt vị Bao Tự, nếu thánh thượng thâu nhận, e có tai ương về sau.”Tuy nhiên Phù Sai sau khoản thời gian nhìn thấy Tây Thi thì lòng mê mẩn, quyết có nữ chobằng được, nói với Tử Tư: “Người ta ai ko thích chiếc đẹp? Câu Tiễn kiếm tìm đượcmỹ nữ, mà chịu đựng đem tiến ta. Điều đó chứng minh Câu Tiễn một lòng trung thành với chủ vớita. Quan liêu tướng quốc chớ nghi”. Rồi không nghe lời Ngũ Viên, nhưng mà nhận Tây Thi vàTrịnh Đán có tác dụng thê thiếp. Phù không nên yêu cả hai, nhưng lại đẹp long lanh và lôi cuốnlòng người, thì Tây Thi tất cả phần hơn. Sau đó, tại Ngô cung, đúng như hy vọng đợi,Tây Thi đang dắt Phù không đúng vào mê cung tình ái mà sao lãng trách nhiệm làm vua củamình

Mê cung tình ái:

Tây Thi vô nghỉ ngơi đài đảo cô tô với Phù không đúng lúc thiếu nữ ở tuổi đôi mươi nhưng mỗikhi đi dạo đâu, thì nghi vệ chẳng không giống gì hoàng hậu. Trịnh Đán nghỉ ngơi Ngô cung,ghen cùng với Tây Thi, uất ức ko nói ra được, sau 1 năm thì chết. Phù không nên làcon bạn tình cảm, khôn cùng thương tiếc, đến đem chôn ngơi nghỉ núi Hoàng Mao cùng lập đềnthờ cúng. Vày yêu Tây Thi, Phù không đúng sai quan đại phu vương Tôn Hùng lập ra cungQuán Khuê làm việc núi Linh Nham, trang trí toàn bởi châu ngọc để làm chỗ mang lại TâyThi ra chơi. Tại vị trí đây, Phù không đúng lập ra hưởng trọn Điệp Lang- đây là một hành lang,bên bên dưới đặt không hề ít chum, trên lát ván. Phụ nữ Tây thi đi guốc (tức là điệp)lượn sống trên, giờ kêu như chuông, như nhạc cho nên được gọi là tận hưởng điệp. Bên trên núiLinh Nham gồm hồ ngoạn hoa (Hồ xem hoa), ao Ngoạn nguyệt, giếng Ngô Vương nhằm TâyThi soi mặt. Bên trên núi bao gồm động Tây Thi để Phù Sai và Tây thi ngồi chơi ở vị trí này(nay đá ngoại trừ cửa động gồm chỗ sụt, người ta gọi là vệt chân Tây Thi). Trên núicó cố Đài, là khu vực Phù sai nghe Tây Thi chơi đàn. Phù sai sai fan trồng hoa ởHương sơn, là một trong giải nước nghỉ ngơi phía phái nam núi Linh Nham, nhằm Tây Thi cùng cung nhânchở thuyền đi hái hoa. Phù không nên thường thuộc tây Thi ra nghỉ mát tại nam giới Loan.Đây là một cái vịnh độ rộng mười dậm, ba mặt là núi, chỉ có mặt nam trống không,trông như cửa núi xuất hiện bầu trời, new đặt lại tên khu vực này là Tiên Hạ Loan.

Báo thù

Phù Sai sau khi được Tây Thi, thì luôn luôn luôn sống trên cô tô đài, tư mùavui chơi, rượu chè đàn địch cơ mà quên hết vấn đề nước. Chỉ cho Bá Hi với Vương TônHùng được hầu ở mặt cạnh. Mỗi khi Ngũ Viên xin yết kiến, Phù Sai đầy đủ từ chốikhông cho vào. Về phần nước Việt, thì Câu Tiễn cho Phạm Lãi đêm ngày luyên tậptướng sĩ quyết ngóng ngày báo thù. Sau khoản thời gian thắng Việt cùng được Việt triều cốngthần phục, thì thanh nỗ lực nước Ngô tăng thêm rất nhiều. Phù Sai mong cất quân đánhTề (ở phía bắc nước Ngô- nằm trong Sơn Đông ngày nay) để hỏi tội là đã xin thầnphục Ngô dẫu vậy không chịu đựng cống hiến. Câu Tiễn nghe tin Ngô chuẩn bị đánh Tề, đề nghị saiđại phu Chư Kê Dĩnh đem tía nghìn quân Việt phụ góp Ngô đánh Tề theo nghĩa thầntử với vua Ngô. Ngũ Viên nghe Phù không nên sắp cất quân tiến công Tề, liều bị tiêu diệt xin vàogặp vua cùng can rằng: “Đại vương vãi tin nước Việt thần phục nước Ngô. Ni hạ thầnnghe tin Việt dùng Phạm Lãi ngày đêm luyện tập quân sĩ, ni mai lúc ta tấn công Tề,Việt vượt cơ lịch sự đánh vn thì nguy lắm. Nước Việt chính là bệnh vào timruột của ta, còn Tề chỉ như bệnh dịch ghẻ ở bên ngoài. Nay bệ hạ đem quân đi xa,thì tôi cho là chưa thắng được Tề mà bắt buộc khổ với Việt”. Phù sai nổi giậnnói rằng: “Ta chuẩn bị xuất quân cơ mà lão tặc vẫn nói gở để ngăn cản quân ta, suy nghĩ cóđáng tội không?”. Bây giờ Phù sai đã gồm ý thịt Ngũ Viên, bắt buộc sai Viên đemthư khai chiến sang Tề, trong thư dùng lời lẽ nặng trĩu nề nhắc tội nước Tề, công ty ýmượn tay Tề giết mổ Viên nhằm khỏi mang tiếng là giết mổ công thần. Tuy vậy Tề khônggiết Viên và sau khoản thời gian giao chiến với quân Ngô, Tề thua thảm to nghỉ ngơi Ngải Lăng, và phảixin triều cống.

Riêng Ngũ Viên, khi sang Tề vẫn biết là Phù Sai gồm ý làm thịt mình, hơnnữa ông nghĩ nước Ngô không có gì tồn trên bao lâu nữa, đề xuất mang theo fan contrai sang gửi ở bên Tề để phòng lúc nguy biến. Riêng ông, ông không nỡ vứt Ngô,nên trở về đất nước. Đây là một trong quyết định sai trái trong đời Ngũ Viên cùng đưatới cái chết của thiết yếu ông. Phù Sai sau khi thắng trân trở về, biết Ngũ Viên cógởi một tín đồ con làm việc Tề, buộc phải cho là ông gồm ý bội nghịch Ngô. Phù Sai lấy cớ này chongười mang thanh kiếm Chúc lâu đưa đến Viên. Viên gọi ý Phù sai và nỗ lực thanhkiếm đứng giữa sân công ty nói: “Đại vương hy vọng ta bị tiêu diệt đây. Lúc ta chết rồi, cácngươi đề xuất khoét đôi mắt ta, nhưng treo ở cửa đông để xem quân Việt kéo đến”. Nói xongtự đâm cổ mà chết.

Phù Sai từ thời điểm ngày dẹp Việt, win Tề uy danh lừng lẫy trong số chư hầu,nên vươn lên là kiêu bạc ước ao tranh ngôi cai quản Trung nguyên. Đo đó, vào khoảng thời gian 483Tr CN, Phù sai để cầm tử Hữu cùng một vài người già yếu làm việc lại giữ lại nước, còn mìnhthì đem tất cả quân tinh nhuệ nhất tới hội quân với chư hầu làm việc Hoằng Trì (thuộc nướcVệ, nay trực thuộc tỉnh Hà Nam, sát Lạc Dương) mong mỏi tranh nghiệp bá cùng với nước Tấn.Trong khi Phù Sai sẽ hội quân với chư hầu, thì Câu Tiễn, theo lời khuyên củaPhạm Lãi, rước quân tập kích nước Ngô. Cố kỉnh tử Hữu của Ngô bị quân Việt bắt sốngvà tiếp nối tự sát. Phù Sai đề nghị bỏ Hoằng Trì kéo quân về – mặc dù vì quân Ngôđi đường xa mỏi mệt, bị Câu Tiễn tiến công thảm bại. Phù Sai nên mang nhiều của cảisai sứ thanh lịch giảng hòa với nước Việt. Trong vô số nhiều năm sau, Ngô bị bị Việt tấncông liên tiếp, và sau thời điểm Ngũ Tử tư bị bức tử, thì các phò tá của Phù Sainhư Bá Hi, vương Tôn Hùng.. Chỉ là gần như bị thịt, so với những người dân tài củaViệt như Phạm Lãi, Văn Chủng… vì vậy chuyện gì buộc phải đến đang đến: trong 3 năm,từ 476 TCN tới 473 TCN, quân Việt bao vây quân Ngô vô cùng ngặt bên trên núi huyện đảo cô tô (TôChâu ngày nay). Phù Sai không hề đường thoát, không nên đại phu Công Tôn Hùng ởtrần, đi bằng đầu gối đến xin gặp gỡ vua Việt, tâu rằng: “Kẻ bề tôi cô độc là PhùSai trước đắc tội ngơi nghỉ Cối Kê, nhưng không đủ can đảm trái mệnh, được cùng với đại vươnggiảng hòa (ý nói đã tha mang lại Câu Tiễn trước đây). Nay kẻ bề tôi cô độc cũng mongđại vương nghĩ đến sự việc Cối Kê trước mà mà xá tội cho”. Câu Tiễn có ý ko nỡ,đã toan mang đến hòa. Phạm Lãi nói: “Nhà vua đã lo lắng hai mươi năm trời để trả thùNgô, nay trời đem nước Ngô trao chan nước Việt, ta gồm nên làm cho trái mệnh trời màbỏ đi chăng?”. Câu Tiễn nghe lời Phạm Lãi không cho hòa. Tuy vậy Tiễn thươnghại cho người tới nói cùng với vua Ngô: “Ta mang lại nhà ngươi làm vương một trăm bên ởđất Dũng Đông (điều này có nghĩa là đày vua Ngô ra Dũng Đông)”. Phù không đúng thấynhục nhã cần thiết chấp nhận, nói “Ta không thể mặt mũi nào nhìn thấy Tử Tư” vàche khía cạnh rồi cần sử dụng dao trường đoản cú đâm cổ chết. Trường đoản cú đó, nước Ngô bị Việt tiêu diệt, cùng PhùSai biến đổi vị vua ở đầu cuối của nước Ngô.

Ngày tàn chinh chiến

Sau khi win trận, Câu Tiễn giết tất cả các bề tôi của Phù Sai,kể cả Bá Hi, là người thực tế đã xin Phù không nên tha đến Câu Tiễn nhiều lần. CâuTiễn ko ban thưởng hay chia đất phong hầu cho các công thần, lại ko muốnkề cận các công thần. Một hôm Câu Tiễn bày tiệc ngơi nghỉ Văn Đài nước Ngô cũ, cùng vớicác quan lại uống rượu. Vào tiệc nhạc công gảy bầy cầm hát mừng chiến thắng,trong bài hát có câu: “Sự nghiệp lừng lẫy sử sách ghi.Thưởng phân phát xứngđáng ko tiếc gì.” Câu Tiễn nghe câu hát, nét phương diện không vui. Phạm Lãi thấyvậy, hiểu đúng bản chất Tiễn ko muốn nói đến cái công của kẻ thần hạ, cùng nay thì mọichuyện đã rõ. Đêm hôm đó Phạm Lãi vứt hết vk con, đi một mẫu thuyền nhỏ tuổi quaTam Giang, vào Ngũ Hồ. Khi đã ra khỏi nước VIệt, Phạm Lãi gửi một bức thư vềcho Văn Chủng. Thư nói rằng: “Chim đã trúng thương hiệu thì cung xuất sắc phải cất, thỏ đãchết thì chó săn bị nấu. Địch quốc diệt thì mưu thần cũng chẳng còn. Vua Việtlà bạn cổ dài, mỏ qụa, rất có thể cùng lo thời gian hoạn nạn, nhưng cần yếu cùnghưởng thời gian thanh bình. Sao ông không bỏ đi?”. Văn Chủng cảm nhận thư, cáo ốmkhông vào triều. Có người dèm nói với Câu Tiễn: “Văn Chủng ỷ có công to mà lại đượcthưởng ít, nên bao gồm ý oán vọng!”. Câu Tiễn vốn biết tài của Văn Chủng, cơ mà nghĩlà Ngô đã trở nên diệt rồi, nay ông ta (Tiễn) oai nghiêm trùm chư hầu, đề nghị cũng chẳng cầntới tài của Chủng nữa. Vậy chỉ sợ y làm mưa làm gió thì chẳng ai trị nổi. Vì thế Tiễnvờ tới thăm bệnh Văn Chủng. Lúc vô nhà, Tiễn tháo thanh kiếm ra mà lại ngồi. Tiễnnói: “Nhà ngươi dạy quả nhân bảy thuật để tiến công Ngô. Ni quả nhân bắt đầu dùng cóba, nhưng đã khử được Ngô. Còn bốn thuật nữa, nhà ngươi hãy góp ta dùng nhữngthuật ấy với tiên vương xem sao?” (câu nói này chứng minh tâm địa tàn độc của CâuTiễn với một người đã không còn lòng giúp ông ta yêu cầu nghiệp vương bá). Tiễn nói xonglên xe pháo đi về, bỏ lại thanh kiếm ở phần ngồi. Chủng thay lên xem thì thấy trên vỏkiếm có hai chữ “Chúc Lâu”, tức là thanh tìm của Phù sai đưa mang lại Ngũ Viên đểtự tử lúc trước. Chủng gọi ý, thay thanh kiếm tự đâm cổ chết.

Mấy hôm sau, Câu Tiễn rút quân về Nam, lấy cả Tây Thi về. Câu Tiễnphu nhân mật sai tín đồ bắt Tây Thi ra kè sông buộc viên đá phệ vào rồi đẩyxuống sông cơ mà nói rằng “Nó là một trong kẻ vong quốc, còn để triển khai gì”. Sự thực thì vợCâu Tiễn thấy Tây Thi quá đẹp, sợ Câu Tiễn cũng si mê mê Tây Thi như Phù không nên trướcđây, buộc phải giết nữ giới mà thôi. Nếu chuyện này là đúng thì Tây Thi mất năm 473 TCN(cùng năm Phù không nên thất trận và tự sát). Thời gian đó thanh nữ mới 33 tuổi

Gần 100 năm sau, mang Tử trong thiên “Thân sĩ”, gồm liệt kê các cái chếtđáng chú ý, ông viết: “Ngô Khởi đưa ra liệt, kỳ công dã, Tây Thi bỏ ra trầm, kỳ mỹdã.” (Ngô Khởi chết vày cái kỳ công của mình, Tây Thi trầm bản thân vì cái đẹp củamình) ý đoạn này nói là những người dân được nêu tên hầu hết đã chết vày cái sở trườngcủa họ: yêu thích từng tín đồ đều thu nhận tai họa tương đồng. Khoác Tử đồng thờicũng xác minh tử vong của Tây Thi chính là do bị dấn trên sông

Thời gian trôi và cả nghìn năm sau, người ta vẫn coi Tây Hồ, vị trí thànhHàng Châu soi bóng, là hình ảnh của Tây Thi. Cùng để tưởng nhớ Tây Thi, vào đờiĐường thuộc nỗ lực kỷ lắp thêm 8, thi sĩ Lý Bạch bao gồm vần thơ như sau:

Tú nhan sắc yểm cổ kim

Hà hoa tu ngọc nhan

Cán sa nộng bích thủy

Tự hưng thanh cha gian

Tạm dịch:

“Nhan nhan sắc mờ kim cổ

Hoa thắm thẹn dung nhan hương

Giặt lụa mặt giòng biếc

Sóng bạc tình tỏa nghìn phương.”

 

Vũ Ngọc Tấn

Vài lời của fan viết bài:

– Qua câu chuyện kể trên, ta thấyTây Thi là 1 người đẹp tất cả “nhan dung nhan mờ kim cổ”. Như Lý Bạch tế bào tả, nhưng mà vềphương diện tác động tới lịch sử, thì thực ra, phụ nữ đã đóng góp một phương châm rấtkhiêm nhượng. Gồm những người sáng tác mô tả đàn bà như một chị em anh thư đã cứu nước Việt:họ nêu ra chuyện chính cô bé đã áp lực nặng nề với Phù Sai để ông này thả Câu Tiễn sớm.Sự thực thì Câu Tiễn bị tội nhân tại Ngô từ năm 493 Tr công nhân tới 491Tr CN. Sau khi đượcthả về nước Việt, Câu Tiễn bắt đầu nghe theo kế của Văn Chủng nhưng mà tìm ra Tây Thi đểcống mang lại Phù Sai. Vậy chuyện thanh nữ anh thư Tây Thi cứu giúp vua Việt ra khỏi nhà tù túng Ngôlà chuyện mộng nhưng mà thôi. Lúc sang Ngô, người vợ được Phù Sai yêu mến say đắm, đưavào “mê cung” nhằm vui hưởng trọn những giây phút thần tiên với nàng. Nhưng tất cả thựcnàng khiến cho Phù Sai đam mê tới nút mất nước xuất xắc không? chắc hẳn rằng là không. Quyếtđịnh mang hết quân tinh nhuệ nhất đi Hoằng Trì phó hội (và bỏ trống nước Ngô – năm483 Tr CN) là vì Phù Sai với Tây Thi không đóng một phương châm gì trong đó. Hơnnữa, về phía đối phương của Phù Sai, ta cũng phải nói tới lòng kiên trì và quyếttâm của Câu Tiễn: trong suốt 10 năm kia ngày tập kích nước Ngô, thì Câu Tiễnvà những bề tôi của ông ta vẫn đóng một màn kịch chúa tôi, thầy trò vô cùng tài tìnhđối với Phù Sai, và ở đầu cuối thừa cơ Phù Sai quăng quật trống tởm thành rồi tấn côngchớp nhoáng, kế tiếp liên tục tấn công trong 10 năm. Vậy chuyện Phù không nên thuatrận và đi cho tới mất nước, không hẳn là vày Tây Thi.

– riêng rẽ về chết choc của Tây Thithì có rất nhiều giái đam mê khác nhau. Vày Phạm Lãi với Tây Thi cùng biến mất khỏi xứViệt vào thời điểm năm 473 Tr CN, vì thế có một số giải thích là Phạm Lãi đã chuyển Tây Thilên Thái hồ rồi từ đó buông lỏng cuộc đời như thần tiên và không thích tiếp xúcvới trần tục. Tuy nhiên, kẻ viết bài này có niềm tin rằng Tây Thi chết chìm là do nhữnglý vị sau đây:

– khoác Tử (người đi đầu học pháiMặc Gia, khoảng 100 năm tiếp theo thời Tây Thi), xác thực là Tây Thi bị tiêu diệt chìm (TâyThi bỏ ra trầm, kỳ mỹ dã) như đã nói ở phần trên

– tứ Mã Thiên (145 Tr CN- 86 Tr CN– tức là khoảng 300 năm sau Tây Thi) người sáng tác bộ “Sử Ký”, sống bên dưới thời Hán VũĐế. Cuốn “Sử Ký” là công trình xây dựng sử học lớn số 1 của trung quốc và cũng là mộttrong hầu như cuốn sử lớn nhất của vậy giới. Để viết sử, tư Mã Thiên năm đôi mươi tuổiđã theo lời khuyên răn của thân phụ ông (cũng là 1 sử gia thời đơn vị Hán) xuất hành dulịch mọi nước Tầu giúp thấy tận mắt rất nhiều nơi trong tương lai ông đang viết sử. Ông tớithăm mộ người mẹ Hàn Tín, thăm Cối Kê nghe các chuyện nói về vua Việt Câu Tiễn vàđặc biệt là ông đi thuyền trên Thái Hồ, sưu tầm truyền thuyết về Tây Thi vàPhạm Lãi, tiếp đến ông viết cuốn Sử Ký. Trong Sử Ký, không có một chữ làm sao ôngviết về Tây Thi nhưng mà lại viết tương đối nhiều về Phạm Lãi. Vào chương “Việt VươngCâu Tiễn nỗ lực Gia”, ông ghi sự khiếu nại Phạm Lãi tách Việt, đi đại dương sang Tề, đổi tênhọ là chi Di Tử Bì, tội nghiệp khổ sức, thân phụ con thuộc lo làm ăn, vả trở bắt buộc giàucó của nả có hàng trăm lạng vàng. Tề biết ông là người dân có tài, mời có tác dụng tướngquốc.Một ít ngày sau ông từ bỏ quan vày nghĩ rằng nức tiếng lừng lẫy làkhông tốt. Ông trả ấn tướng mạo quốc, đem gia tài cho hết bạn bè, tín đồ nghèo khórồi ra đi. Ông sang cho đất Đào (nay là thị trấn Định Đào, tỉnh tô Đông) từ bỏ gọimình là Đào Chu Công. Ông lại nên danh và sau đó chết ở khu đất Đào. Tín đồ ta cóthể nghĩ về rằng bốn Mã Thiên không nhắc tới Tây Thi vì rất có thể là ông là fan bịtội cung hình (bị cắt dương vật) do đó không muốn thủ thỉ về bọn bà? tuynhiên, vào cuốn Sử Ký, ông viết khá nhiều về những nhân vật dụng nữ, điển hình nổi bật làông dành riêng cả một chương viết về bà Lữ Hậu (chương này tựa đề: Lữ Hậu phiên bản Kỷ), làvợ của Hán Cao Tổ giữ Bang. Vậy lý do ông không nói gì về Tây Thi trong suốthành trình của Phạm Lãi sau thời điểm rời xứ Việt, cho ta hiểu rõ rằng Tây Thi vẫn khônghề đi thuộc Phạm Lãi sau ngày tàn chinh chiến.

– Đông Chu Liệt Quốc: đấy là cuốndã sử về đời công ty Chu (gồm thời Xuân Thu và Chiến Quốc), được viết dưới thời nhàMinh. Cuốn này kể tương đối nhiều về Tây Thi và Phạm Lãi. Riêng biệt về Tây Thi, cuốn nàymô tả là người vợ bị dìm bị tiêu diệt trên sông bởi vì lòng tị của vợ Câu Tiễn