Tam quốc diễn nghĩa

     
Thể loạiĐạo diễnDiễn viênNhạc phimQuốc giaNgôn ngữNhà sản xuấtBiên tậpPhát sóng
Phim dã sử, cổ trang
Cao Hi Hi
Hà Nhuận Đông, Lục Nghị, Nhiếp Viễn, Lâm tâm Như, Vu Vinh Quang, è Kiến Bân, ….

Bạn đang xem: Tam quốc diễn nghĩa

Zhao Jiping
Trung Quốc
Tiếng Phổ thông
Yang Xiaojun
Chu tô Tiến
2 tháng 5 năm 2010

Giới thiệu về sản phẩm TAM QUỐC DIỄN NGHĨA của La quán Trung

Tam quốc diễn nghĩa được nghe biết nhiều qua biên soạn của La cửa hàng Trung, nhưng thực chất bộ tiểu thuyết này trước sau đã trải qua 1 quá trình tập thể chế tác lâu dài của nhiều người.

Trước La quán Trung, trường đoản cú lâu, chuyện Tam quốc vẫn lưu hành thoáng rộng trong dân gian truyền miệng, những nghệ nhân nhắc chuyện, các nhà văn học nghệ thuật và thẩm mỹ viết kịch, diễn kịch, rất nhiều không xong xuôi sáng tạo, khiến cho những tình tiết mẩu chuyện và hình tượng những nhân vật phong phú và đa dạng thêm. Cuối đời Nguyên đầu tiên Minh, nhà tiểu thuyết La quán Trung vẫn viết cỗ Tam quốc chí lỗ mãng diễn nghĩa đó là đã dựa trên cơ sở chế tác tập thể khôn cùng hùng hậu kia của dân chúng quần chúng và kỹ năng kiệt xuất của ông.

Mời các bạn xem trọn cỗ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA

(mình phân tách 124 tập thành 5 phần nhỏ, mỗi phần 25 tập để các bạn dễ theo dõi)

TẬP 1 – 25


To view this content, you need to lớn have JavaScript enabled in your browser.To bởi vì so, please follow these instructions.
To view this content, you need khổng lồ have JavaScript enabled in your browser.To vị so, please follow these instructions.
To view this content, you need lớn have JavaScript enabled in your browser.To do so, please follow these instructions.
To view this content, you need to lớn have JavaScript enabled in your browser.To vày so, please follow these instructions.
To view this content, you need to have JavaScript enabled in your browser.To bởi so, please follow these instructions.

Truyện Tam quốc của La quán Trung đối với các bản truyện đề cập trước đó một số nội dung như sau:

Tước bớt một số trong những phần mê tín, nhân quả báo ứng và số đông tình máu “quá ư hoang đường”.Viết thêm, làm văn bản cuốn truyện đa dạng mẫu mã thêm khôn cùng nhiều, sơn vẽ tính bí quyết và hình mẫu nhân vật đến sâu sắc, rõ nét hơn.Nâng cao ngữ điệu đến nấc nghệ thuật, bức tốc thêm sức hấp dẫn của nghệ thuật.Làm nổi bật lên một cách ví dụ và mãnh liệt quần chúng. # tính và xu thế tính văn học tập là yêu lưu giữ Bị, ghét Tào Tháo, hướng đến nước Thục hạn chế lại nước Ngụy trong toàn cuốn sách.

Tóm tắt tè thuyết TAM QUỐC DIỄN NGHĨA

Tác phẩm TAM QUỐC DIỄN NGHĨA bao gồm quy mô thứ sộ, tạo nên sức lôi cuốn khó chống lại. Sau đây là tóm tắt nội dung của tè thuyết với các phân đoạn chính.

Nhà Hán suy yếu

Bối cảnh vào thời suy yếu trong phòng Hán khi mà những hoàng đế sau cuối của triều đại này thừa tin sử dụng hoạn quan, gạt bỏ hiền thần. Triều bao gồm hư nát, đời sống tín đồ dân trở đề xuất cơ cực.

Đến đời Hán Linh Đế, năm 184, loàn giặc Khăn vàng nổ ra bởi vì Trương Giác đứng đầu cầm đầu. Tiếp đến là sự xuất hiện thêm của ba bạn bè Lưu Bị, quan tiền Vũ và Trương Phi, cả cha người đều ao ước dẹp loạn im dân đề xuất đã kết nghĩa với nhau nghỉ ngơi vườn đào.

Hà Tiến chỉ huy các quan liêu đại thần đi trấn áp chẳng mấy chốc dập tắt được cuộc khởi nghĩa Khăn Vàng. Hà Tiến là anh rể vua cùng nhờ đó mà nhậm được chức đại tướng quân của triều đình. Sau khi Hán Linh Đế mất vào khoảng thời gian 189, Hà Tiến lập nhỏ trưởng của vua là Hán thiếu thốn Đế lên kế vị. Điều đó khiến Đổng Thái hậu (mẹ của Hán Linh Đế) không hài lòng, bởi bà ta ý muốn đưa em của thiếu thốn Đế là è cổ Lưu vương vãi kế vị.

Hà Tiến phải đầu độc thịt bà ta để trừ họa. Sau đó Hà Tiến lại có xích míc với đàn hoạn quan Thập thường thị nên mong muốn trừ bỏ bọn chúng để nắm đại quyền vào triều. Hà Tiến rước chuyện này bàn với Viên Thiệu, Thiệu khuyên ông nên gọi các trấn khắp cả nước vào Lạc Dương diệt hoạn quan, Tiến nghe theo ngay.

Hành động này của Hà Tiến bị chính Tào túa phản đối và cho rằng ông là người “làm loạn thiên hạ”. Khi cơ mà mưu đồ diệt hoạn quan tiền của Hà Tiến không thành thì ông lại mắc mưu của đám thiến quan, bị bọn chúng lừa vào cung ngôi trường Lạc với giết chết. Liền tiếp nối các quan lại đại thần do Viên Thiệu, Tào Tháo cầm đầu đem quân vào cung thịt sạch đám hoạn quan này, trả thù cho Hà Tiến.

Trong số các quan lại dìm lệnh Hà Tiến nhằm vào cung diệt hoạn quan có Đổng Trác là sản phẩm sử Tây Lương. Đổng Trác nhân thời cơ cả Hà Tiến và đám hoán vị quan đa số đã chết, tức thời vào kinh nổi loạn triều đình. Năm 190, ông ta phế truất Hán thiếu thốn Đế cùng lập trần Lưu vương lên có tác dụng hoàng đế, rồi tự phong mình có tác dụng tướng quốc, núm hết triều chính.

Thứ sử Tinh Châu là Đinh Nguyên lên án hành động này, ông ta ỷ bao gồm con nuôi là Lã Bố hộ vệ đề xuất không sợ hãi bị Đổng Trác hãm hại. Tuy nhiên Đổng Trác lại dùng kế cài đặt chuộc Lã Bố, tặng ngay cho Lã cha vàng bạc bẽo châu báu cùng con ngựa Xích Thố của mình. Lã cha nổi lòng tham, bội phản giết Đinh Nguyên ngay trong đêm tối đó để trở lại theo Đổng Trác.

Cái chết của Đổng Trác cùng sự nổi dậy của Lý Thôi-Quách Dĩ

Hành vi tàn bạo, lộng quyền của Đổng Trác khiến các chư hầu khôn xiết phẫn nộ, họ hội quân với Viên Thiệu để thuộc diệt Đổng Trác. Lưu Bị, quan tiền Vũ với Trương Phi cũng đi theo liên quân diệt gian tặc. Lã Bố liên tục được Đổng Trác sai đi trấn áp, có lần 1 mình đã chiến đấu với cả ba bạn bè Lưu, Quan, Trương nhưng tiếp đến phải dữ thế chủ động rút quân. Năm 191, sau nhiều chiến thắng liên tiếp, liên quân Viên Thiệu đã triệu tập dưới tâm thành Lạc Dương. Đổng Trác hoảng sợ, liền bắt vua Hán dời đô về ngôi trường An lánh nạn.

Trong giai đoạn Đổng Trác ráng quyền, vẫn còn đấy nhiều trung thần như Vương Doãn luôn luôn tìm cách tiêu diệt Trác. Một lần, vương Doãn đã áp dụng liên hoàn kế, ban đầu tặng con gái của ông ta là Điêu Thuyền mang lại Lã Bố, nhưng sau đó lại dâng đến Đổng Trác. Lã ba tức giận chất vấn Vương Doãn. Vương Doãn nói rằng cần dâng Điêu Thuyền cho Trác bởi bị Trác nghiền buộc.

Có lần Lã tía nhân cơ hội Đổng Trác đang thuộc Hán Hiến Đế bàn thiết yếu sự, lén tới điện Phượng Nghi để gặp Điêu Thuyền. Điêu Thuyền nghe lời vương vãi Doãn, vẫn nói khích vài ba câu để li con gián Đổng Trác với Lã Bố. Lúc Đổng Trác về điện, thấy Lã ba đang ôm Điêu Thuyền, tức giận ném long kích vào Lã ba nhưng ông đã như mong muốn tránh được. Từ kia Lã ba hận thù Đổng Trác, vương Doãn thấy vậy ngay tắp lự nói khích, khiến cho Lã cha càng quyết tâm giết Đổng Trác để trả thù. Cả hai vẫn bày mưu lừa Đổng Trác vào khiếp thành nhằm rồi đích thân Lã cha lao đến giết bị tiêu diệt ông.

Không lâu sau thời điểm Đổng Trác bị thịt chết, các thuộc hạ của hắn là Lý Thôi với Quách Dĩ cùng Trương Tế, Phàn Trù vẫn đóng quân ngơi nghỉ My Ổ thuộc nhau nổi lên làm loạn, phục thù cho công ty sau khi bọn chúng không được vương vãi Doãn xá tội. Bé rể Đổng Trác là Ngưu Phụ cũng nổi dậy hưởng ứng. Lã ba diệt được Ngưu Phụ, chủ quan khinh địch đề xuất bị Lý Thôi, Quách Dĩ lập mưu tấn công bại. Chẳng bao lâu sau, đàn Thôi, Dĩ sở hữu được Trường An, giết thịt được vương vãi Doãn, buộc Lã bố phải bỏ thành ngôi trường An chạy trốn. Lý Thôi, Quách Dĩ từ đó nạm vua Hiến Đế thay Đổng Trác.

Hán Hiến Đế ko cam chịu thân phận bù nhìn. Đến thời điểm cuối năm 193, hai chư hầu sống Tây Lương là Mã Đằng, Hàn Toại đã kín câu kết cùng với vua Hán, thủ đoạn đem quân vào trường An để tiêu diệt lũ Lý Thôi, nhưng thất bại nặng nề. Cả hai như ý chạy thoát nạn.

Liên minh chư hầu tan rã

Trong dịp đó, những chư hầu vào liên quân kháng Đổng Trác lại lục đục nội bộ với nhau. Tôn Kiên, cha của Tôn Sách cùng Tôn Quyền, lợi dụng lúc lộn xộn, đã mang được ngọc tỷ truyền quốc rồi bỏ trốn về Giang Đông. Viên Thiệu nghi ngờ, lệnh đến thái thú giữ Biểu ở kinh Châu rước quân tập kích Tôn Kiên để đòi lại ngọc tỉ. Tôn Kiên chạy thoát được nhưng đấu sĩ đã tử thương vượt nửa.

Từ đó Tôn Kiên hận thù giữ Biểu, chỉ chờ cơ hội báo thù. Thời điểm cuối năm 191, Tôn Kiên đích thân dẫn quân đánh Kinh Châu mà lại bị lưu giữ Biểu đánh bại, bạn dạng thân Tôn Kiên cũng bị tử trận. Bé của Tôn Kiên là Tôn Sách bắt buộc cùng các tướng bên dưới trướng quăng quật Giang Đông chạy quý phái Hoài phái mạnh nương nhờ vào Viên Thuật. Lúc đó liên quân phòng Đổng Trác đã biết thành tan rã, các chư hầu trở lại địa phương của chính bản thân mình và bắt đầu giao chiến cùng với nhau, quên cả nhiệm vụ lúc đầu là khử Đổng Trác. Nhiều hero như Tào toá và lưu giữ Bị, tuy nhiên chưa thỏa thuận được ban tước và quân, cũng ban đầu xây dựng lực lượng riêng.

Viên Thiệu lúc mới khởi sự địa bàn rất nhỏ. Có lúc lương thực cạn kiệt, Thiệu đề nghị mượn lương của chư hầu Hàn Phức ở ký kết Châu. Mưu sĩ Phùng Kỷ tức tốc bày mưu đến Viên Thiệu một phương diện dụ Công Tôn Toản cùng Thiệu đánh ký kết Châu, phương diện khác tin báo này cho Hàn Phức. Hàn Phức hoảng sợ, lại nhát nhát. Sau khoản thời gian nghe lời dụ của Viên Thiệu, Hàn Phức ngay tức thì dâng cam kết Châu đến Thiệu nhằm bảo vệ Ký Châu khỏi sự xâm phạm của Công Tôn Toản. Nhờ vào đó, Viên Thiệu lấy được ký kết Châu mà không tốn binh lực. Công Tôn Toản biết bản thân bị Viên Thiệu lừa gạt, lập tức chứa quân báo thù. Kết quả là quân của Toản thảm bại, bạn dạng thân Toản suýt bị cỗ tướng của Viên Thiệu là Văn Xú bắt sống nếu không có Triệu Vân cứu.

Năm 193, Tào Tháo đến đón thân phụ mình là Tào Tung tự quê đơn vị tới căn cứ của mình, có đi qua nghỉ tối ở từ Châu. Vật dụng sử từ bỏ Châu là Đào Khiêm lệnh cho cỗ tướng Trương Khải liên tiếp hộ tống Tào Tung về nơi Tào Tháo. Nhưng lại Trương Khải thấy Tào Tung mang các vàng bạc đãi của cải yêu cầu nổi lòng tham, đã giết ông ta trong tối để chiếm sạch. Tào tháo dỡ nghe tin thì hết sức tức giận, mang đại quân tấn công Từ Châu trả thù cho cha mình. Quân team của Đào Khiêm yếu thế, phải liên thủ với lưu giữ Bị thời gian đó đã theo Công Tôn Toản, new đẩy lui được quân Tào. Năm 194, Đào Khiêm ốm chết, Lưu Bị nạm Đào Khiêm quản lý Từ Châu.

Sau lúc bị Lý Thôi và Quách Dĩ tiến công bại, Lã Bố tạm thời chạy trốn, cảm thấy một thời gian qua các chư hầu khác nhau. Sau đây Lã tía thấy Tào dỡ lơi lỏng chống bị đề xuất đã tập đúng theo quân đội cùng những thuộc hạ như Cao Thuận, Trương Liêu chiếm Bộc Dương. Lã ba cũng thu phục được mưu sĩ Trần Cung, người vốn mong mỏi theo Tào Tháo cơ mà bất mãn trước sự việc ông ta tàn gần cạnh dân tự Châu khi tiến công Đào Khiêm.

Với tài túc trí nhiều mưu, è cổ Cung góp Lã ba thắng Tào Tháo những trận, thậm chí còn suýt bắt sống được Tào Tháo. Tuy nhiên, Lã Bố tiếp nối đã trúng kế của Tào Tháo bắt buộc thất bại trong bài toán giữ địa bàn, cùng con đường đành đề nghị liên minh với bằng hữu Lưu Bị sinh sống Từ Châu, nhưng bắt buộc tạm đóng quân nghỉ ngơi quận tè Bái. Tận dụng tối đa sự không cẩn thận của Trương Phi lúc được giữ Bị giao câu hỏi giữ từ Châu, Lã Bố bất thần đánh úp tự Châu. Để chuộc lỗi với giữ Bị, Lã Bố vẫn chấp nhận cho ông ta đóng quân ở Tiểu Bái, nói thác là chỉ cầm Trương Phi duy trì Từ Châu để tránh hư việc. Lúc Viên Thuật vây đánh căn cứ Tiểu Bái của lưu giữ Bị, Lã bố đã bắn kích viên môn cứu ông, buộc Viên Thuật đề nghị giải vây rút về. Tuy nhiên, Lã Bố kế tiếp lại trở mặt tiến công Lưu Bị và sở hữu được Tiểu Bái. Giữ Bị bắt buộc dẫn quân về hàng Tào túa làm thế lực của Tào toá càng trở đề xuất lớn mạnh.

Viên Thuật xưng đế

Lúc này ngơi nghỉ Hoài Nam, Tôn Sách không muốn ở cùng với Viên Thuật nữa, cùng Trương Chiêu và những thuộc hạ thân tín ra mức độ tự lập. Tôn Sách mang cớ đi đánh chư hầu nguy hại là Lưu vì chưng để đảm bảo an toàn gia quyến, đồng thời nhằm ngọc tỷ lại có tác dụng tin. Viên Thuật chấp thuận. Sau thời điểm đánh bại được Lưu vì ở Dương châu, Tôn Sách quá thắng đoạt được Ngô quận với Cối Kê, vượt qua được các chư hầu Nghiêm Bạch Hổ và Vương Lãng. Nhờ đó Sách thiết yếu thức làm chủ Giang Đông, li khai với Viên Thuật cùng gửi thư yêu cầu ông ta trả lại ngọc tỉ. Viên Thuật thấy Tôn Sách phản bội mình thì khôn cùng giận dữ, cần không chịu trả ngọc tỉ. Có ngọc tỉ truyền quốc, Viên Thuật sẽ tự xưng đế không lâu sau đó, dù đơn vị Hán vẫn còn. Hành vi này của Thuật bị Tào tháo và các chư hầu xem là tội làm phản nghịch, bắt buộc họ đã cùng liên minh cùng nhau để tấn công ông.

Để ứng phó với các chư hầu, Viên Thuật muốn liên minh cùng với Lã Bố, thậm chí còn cho sứ giả mang lại xin kết nghĩa thông gia. Tuy vậy Lã tía đã từ chối yêu ước này, đưa ra quyết định đi theo liên minh những chư hầu nhằm thảo phân phát Viên Thuật. Viên Thuật chiến bại to các trận liền, lực lượng trở phải suy yếu, đành phải thủ phận ở Hoài nam để rứa thủ.

Tào Tháo cầm thiên tử

Lúc đó ở ngôi trường An, các quan đại thần là Dương Bưu cùng Chu Tuấn thấy lũ Thôi, Dĩ chăm quyền, sẽ bày mưu với Hán Hiến Đế để li gián đàn chúng, buộc Lý Thôi và Quách Dĩ nảy sinh mâu thuẫn và đề nghị trở mặt đánh lẫn nhau suốt nhị tháng. Nhân lúc đàn chúng tiêu diệt nhau, các quần thần kín đáo hộ tống vua Hán về Lạc Dương để tránh khỏi bọn chúng. Lý Thôi với Quách Dĩ nghe tin đề xuất giảng hòa rồi mang quân xua theo bắt vua lại. Các bộ tướng mạo triều đình như Đổng Thừa, Dương Phụng, từ bỏ Hoảng nhiều lần giúp vua đẩy lui được liên quân Lý-Quách nhưng binh sĩ cứ hao hụt dần. Hán Hiến Đế đành triệu Tào tháo dỡ đem quân mang lại Lạc Dương cứu vớt giá, cả Lý Thôi với Quách Dĩ hầu hết bị Tào tháo đánh bại. Lý Thôi, Quách Dĩ đành rước quân về trấn thủ trường An và My Ổ. Sau đây cả hai mọi bị thủ hạ giết bị tiêu diệt để hàng Tào Tháo.

Quyền lực của Tào Tháo bước đầu mạnh lên sau khi thu được Hán Hiến Đế. Năm 198, Tào túa lấy danh nghĩa giúp lưu giữ Bị, cất đại quân chinh phạt Lã bố ở trường đoản cú Châu. Lã bố thua trận liên tiếp, bị vây khốn ngơi nghỉ Hạ Bì, cùng đường đành xin kết nghĩa dâu gia với Viên Thuật sẽ được ông ta giữ hộ quân chi viện. Viên Thuật hoài nghi ông, đòi Lã cha phải đem phụ nữ mình qua trước rồi bắt đầu xuất binh. Bởi vì bị quân Tào vây chặt thành, planer này đang thất bại. Lã Bố tiếp nối bị những thủ hạ làm cho phản, trói lại nộp mang đến Tào cởi và sau cùng bị Tào tháo dỡ xử tử. Tuy mang được trường đoản cú Châu, Tào Tháo dường như không trao lại quyền kiểm soát và điều hành châu này mang lại Lưu Bị như sẽ hứa, mà quyết định giữ ông ta sinh hoạt lại hứa Xương để dễ dàng bề kiểm soát.

Viên Thuật mặc dù không cứu vớt Lã Bố, dẫu vậy khi thấy quyền lực của Tào dỡ ngày càng khủng mạnh, ông ước ao đem ngọc tỷ với ngôi vua quý phái trao cho anh là Viên Thiệu ở ký Châu để thuộc liên minh chống Tào. Năm 199, Tào cởi sai lưu lại Bị mang quân chặn đánh Viên Thuật làm việc Từ Châu khi ông ta đang trê tuyến phố sang chỗ Viên Thiệu. Quân Viên Thuật thảm bại to đề xuất rút về Hoài Nam. Trên phố rút quân, Viên Thuật lâm bệnh dịch qua đời và thế lực của ông đã trở nên Tào toá và Tôn Sách làng mạc tính sau đó. Tào tháo cũng tịch nhận được ngọc tỷ của Viên Thuật.

Khi Tào Tháo nuốm vua Hán, trở bắt buộc lộng quyền ngang ngược, lúc quân phạm thượng, lấn lướt hoàng đế. Hán Hiến Đế không cam chịu thân phận đó, lập tức viết một mật chiếu cho Đổng Thừa, răn dạy Thừa giết mổ Tháo. Đổng quá lập ra hội Nghĩa trạng, có nghĩa là hội chống Tào Tháo. Ít thọ sau bao gồm bảy tín đồ tham dự, trong đó có Mã Đằng cùng Lưu Bị. Về sau, Mã Đằng về Tây Lương, lưu Bị về tự Châu, Đổng vượt giận họ yêu cầu phát bệnh. Lúc chữa bệnh cho Đổng Thừa, thái y mèo Bình phát hiện nay Thừa hy vọng diệt Tào Tháo, xin tham gia vào Nghĩa trạng. Mà lại ngay sau đó kế hoạch đã bị bại lộ khi người nô lệ của Đổng Thừa, vì bị chủ trách phân phát nên oán giận, kín đáo tố giác vụ hội Nghĩa trạng mang lại Tào cởi biết. Tào tháo dỡ bèn đến bắt cat Bình rước tra tấn để đưa lời khai nhưng mèo Bình đã không đồng ý khai và tự sát. Sau đó 1 hồi điều tra, vụ việc đã bị phát hiện, với cả năm người lũ Đổng Thừa thuộc gia quyến của mình đều bị Tào toá chém đầu.

Xem thêm: Convert » Quỷ Tam Quốc - Truyện Quỷ Tam Quốc (Mã Nguyệt Hầu)

Về phần lưu Bị, sau khi hủy hoại Viên Thuật dường như không thu quân về hứa Đô theo lệnh của Tào Tháo mà giết thái thú từ bỏ Châu là Xa Trụ với đóng quân tại trên đây để ngầm củng nỗ lực thế lực, cho dù chưa xác nhận li khai. Tào toá nghi ngờ, sẽ sai lưu giữ Đại với Vương Trung lấy quân tới từ Châu để đo lường và tính toán Lưu Bị, mà lại họ bị ông bức đuổi về hứa Đô. Biết lưu giữ Bị phía trong hội Nghĩa trạng đề nghị ngay sau khi trừ Đổng Thừa, Tào tháo dỡ dẫn quân tấn công Từ Châu, lưu Bị không kháng cự nổi cần chạy sang Viên Thiệu, Trương Phi trốn về Nhữ nam giới còn quan tiền Vũ bởi cùng đường yêu cầu phải tạm bợ đầu mặt hàng Tào Tháo. Về sau, Quan Vũ khước từ mọi phong thưởng của Tào Tháo, tự mình cưỡi con ngữa qua 5 ải chém 6 tướng nhằm về với lưu Bị.

Chiến tranh Viên-Tào

Viên Thiệu sau khi hủy hoại được kẻ thù phía Bắc của bản thân là Công Tôn Toản đã trở thành một gia thế quân phiệt hùng táo bạo ở Hà Bắc mà ngay tất cả Tào cởi cũng yêu cầu e ngại. Vì vậy Lưu Bị sau khoản thời gian li khai Tào Tháo ban sơ đã ra quyết định sang ký kết Châu với Viên Thiệu để cùng đánh Tào, tuy vậy do nhận biết Viên Thiệu không có tác dụng bình định thiên hạ nên ông đành vứt đi.

Trong chiến dịch quân sự chiến lược đánh Viên Thiệu, Tào dỡ với chiến thuật “lấy không nhiều địch nhiều” thuộc tài mưu lược của mình, sẽ giành được chiến thắng lợi thuở đầu ở trận Bạch Mã – Diên Tân và thắng lợi quyết định của Tào dỡ là trên trận quan Độ cuối năm 200. Nỗ lực báo thù của Viên Thiệu sau đó đã biết thành phá sản trọn vẹn khi ông lại để thua thảm tiếp một trận đánh to khác với Tào toá ở mến Đình cần từ đó sức khỏe bước đầu suy sụp, lực lượng cũng trở thành kiệt quệ.

Năm 202, Viên Thiệu qua đời. Do Thiệu bỏ nhỏ trưởng Viên Đàm để lập con út Viên Thượng lên kế vị, những con của ông đã nảy sinh mâu thuẫn rồi dấy binh tấn công lẫn nhau. Tào dỡ thừa cơ hội anh em họ Viên cắm xé lẫn nhau, lấy quân chiếm được cả tư châu Hà Bắc, buộc tàn dư họ Viên phải chạy sâu vào Liêu Đông. Tào tháo bèn mượn tay thái thú Liêu Đông là Công Tôn Khang nhằm giết hai đồng đội Viên Thượng với Viên Hy, một tín đồ con thiết bị khác của Viên Thiệu. Thua trận của Viên Thiệu đã đặt các đại lý cho Tào tháo củng thế quyền lực tuyệt vời khắp miền bắc Trung Quốc.

Lưu Bị kháng Tào

Cũng trong thời hạn này, lưu giữ Bị lập được căn cứ mới sống Nhữ Nam nhằm tự phòng Tào Tháo, hai nghĩa đệ của ông ta là quan liêu Vũ với Trương Phi cũng tìm con đường theo về. Năm 201, giữ Bị tự rước quân đi tiến công Tào Tháo tuy vậy bị thua trận nặng nề, bèn tới khiếp Châu nương dựa vào Lưu Biểu là một trong những người anh chúng ta xa của mình đến lánh nạn.

Lưu Bị được giữ Biểu mang lại đóng quân làm việc quận Tân Dã để ngừa Tào Tháo, tại đó ông đã thu phục được mưu sĩ từ Thứ. Từ lắp thêm với tài mưu lược của mình, ông đã hỗ trợ Lưu Bị chiến hạ quân Tào những trận. Tuy nhiên Tào túa lập mưu bắt người mẹ của trường đoản cú Thứ, buộc từ Thứ buộc phải theo mình. Trước khi buộc phải rời bỏ Lưu Bị, Từ vật dụng tiến cử Gia mèo Lượng với lưu giữ Bị. Sau bố lần đến thăm lều cỏ của Gia cát Lượng, lưu giữ Bị đã chiêu tập được ông ta làm mưu sĩ. Hai lần đầu tiên, Gia mèo Lượng lấy cớ đi có việc để tự chối gặp mặt khách. Chỉ bao gồm lần ở đầu cuối vì cảm kích vị sự thực bụng và kiên định của giữ Bị nhưng Gia cat Lượng mới ra quyết định theo phò tá.

Năm 208, Lưu Biểu mất, nhằm lại di thư trao khiếp Châu cho nhỏ trưởng là lưu giữ Kỳ. Nội bộ Kinh Châu ban đầu lục đục khi cỗ tướng của lưu lại Biểu là trệu Mạo đưa bé thứ lưu giữ Tông lên làm cho chúa rồi định cho tất cả những người giết lưu Kỳ đi nhằm trừ họa, nhưng lại Lưu Kỳ đã chủ động trốn về Giang Hạ. Tào Tháo công bố Kinh Châu đang xuất hiện biến loạn, lập tức tự rước quân đi chiếm Tân Dã. Giữ Bị nhận biết binh mã sống Tân Dã không đủ khả năng chống Tào nên ao ước tạm rút lui. Do lấy được lòng dân bọn chúng thành Tân Dã đề xuất trước viễn cảnh bị quân Tào xâm chiếm, tổng thể dân trong thành một lòng xin đi theo Lưu Bị.

Lưu Bị đành chuyển dân Tân Dã về thành Tương Dương của lưu lại Tông, tại đây Lưu Bị bị phủ nhận không cho vô thành. Không thể cách nào khác ông phải liên tiếp nam tiến xuống Giang Hạ, là thành của giữ Kỳ, bởi vì bị trệu Mạo hãm hại yêu cầu bỏ trốn mang lại đây. Ở Giang Hạ, lưu giữ Bị ở đầu cuối cũng tạm đã đạt được một nơi dung thân để hạn chế lại cuộc tấn công dữ dội của Tào Tháo. Tào tháo dỡ sai tín đồ đưa thư cho tới Tương Dương chiêu hàng giữ Tông. Giữ Tông đồng ý, dẫn tùy tùng về hẹn Đô đầu hàng, dữ thế chủ động nộp hết chín quận ghê Châu mang lại Tào Tháo.

Trận Xích Bích

Còn nghỉ ngơi Giang Đông, Tôn Quyền vừa mới lên nắm quyền sau chiếc chết bất ngờ của bạn anh Tôn Sách. Năm 208, Tôn Quyền đánh bại được tướng của lưu giữ Biểu là Hoàng Tổ sinh hoạt Giang Hạ, thu phục được tướng tốt dưới trướng Hoàng Tổ là Cam Ninh. Cả Tào toá lẫn giữ Bị hồ hết định kết liên với Tôn Quyền để hạn chế lại nhau.

Tuy nhiên, Gia cat Lượng tự mình cho quận sài Tang cùng thuyết phục được Tôn Quyền hợp tác với lưu giữ Bị. Các bề tôi của Tôn Quyền tạo thành hai phe là công ty hàng và chủ chiến. Đứng đầu phe chủ hàng là Trương Chiêu, đi đầu phe công ty chiến là Chu Du. Tôn Quyền nghe theo Chu Du, quyết liên minh với lưu lại Bị để đánh Tào Tháo. Mùa đông năm 208, Tào cởi dẫn đại quân tiến xuống vùng dưới đông nam tấn công Tôn Quyền để thống nhất Trung Hoa. Biết quân Tào không quen thủy chiến, chu du và Gia mèo Lượng đang lệnh đến mưu sĩ Bàng Thống mang lại trá hàng, dụ Tào Tháo mang lại nối các thuyền chiến lại với nhau để dễ bày chiến trận. Hợp lại thành Tôn-Lưu tận dụng thời cơ này để cần sử dụng hỏa công kháng Tào, đang dẫn đến thua thảm thảm hại tuyệt nhất của Tào tháo tại trận Xích Bích.

Thế Chân vạc hình thành

Sau khi thua thảm trận Xích Bích, lực lượng của Tào tháo dỡ về cơ bản không còn trội hơn so với lưu lại Bị và Tôn Quyền như trước nữa. Núm chân phạt dần sinh ra từ đây.

Do trước đó đã sở hữu được Kinh Châu, Tào túa đã giao cha quận mập của châu này là phái nam Quận, Tương Dương và Hợp Phì lần lượt mang lại Tào Nhân, Hạ Hầu Đôn với Trương Liêu coi giữ. Liên hiệp Tôn-Lưu thừa thắng trận Xích Bích, với mọi người trong nhà xâu xé hầu hết vùng khu đất này. Năm 209, du lãm dẫn quân đánh Nam Quận, đánh bại được Tào Nhân nhưng lại Nam Quận đã trở nên Gia mèo Lượng mang quân chỉ chiếm mất trước đó, cùng cả ghê Châu lẫn Tương Dương cũng lần lượt về phần mình Lưu Bị. Vận đen không kết thúc đeo đuổi Đông Ngô khi Tôn Quyền dẫn quân tiến công trận hợp Phì thì bị Trương Liêu tấn công bại.

Để đem Kinh Châu mà chưa phải cất quân, du ngoạn chỉ mang đến Lưu Bị “mượn kinh Châu” với khi lưu Kỳ (con trưởng giữ Biểu) bị tiêu diệt thì cần trả, bởi Lưu Kỳ trên danh nghĩa vẫn đang thừa kế Lưu Biểu ở tởm Châu. Thời điểm cuối năm 209, lưu Kỳ mất, du ngoạn lại không nên Lỗ Túc mang đến đòi. Một lần nữa Gia cát Lượng lại dùng mưu để trì hoãn sự việc này lúc nói rằng mong muốn mượn kinh Châu cho tới khi lưu Bị đánh chiếm hữu được đất Tây Xuyên của lưu lại Chương, còn nếu không sẽ không tồn tại chỗ dung thân. Vì vậy Chu Du siêu tức giận với thề sẽ tìm kế trả nủa Gia mèo Lượng.

Nơi từng diễn ra trận Xích Bích

Với ý định thải trừ Lưu Bị, du lãm bày mưu cho Tôn Quyền gả em gái mình mang lại Lưu Bị. Sau đó, lưu giữ Bị mắc mưu sang sử dụng Tang để gia công lễ cưới. Mặc dù nhiên, Tôn Quyền rất nghe lời mẹ mình là Ngô Quốc Thái Phu Nhân; bà này rất quý lưu lại Bị và cấm đoán ai hãm hại lưu giữ Bị. Cũng bởi vì tài mưu lược của Gia cát Lượng nhưng mà Lưu Bị sau cùng đã trở lại Giang Hạ cùng với những người vợ mới.

Năm 210, du ngoạn liền dùng cách khác đánh Kinh Châu khi dữ thế chủ động sửa soạn binh mã rồi mượn tiếng đánh Tây Xuyên nhưng thực tế là mong muốn chiếm tởm Châu để Lưu Bị chủ quan không chống bị, nhưng lại mưu kế này sau cùng vẫn thất bại vày những kế sách đúng chuẩn của Gia cat Lượng. Thất vọng, Chu Du âu sầu về sử dụng Tang rồi quá uất ức cơ mà qua đời.

Tào dỡ sau hai năm án binh không cử động đã tiêu diệt luôn gia thế của Hàn Toại, Mã Đằng, tấn công đuổi Mã rất ở Tây Lương (211) với Trương Lỗ sống Hán Trung (215), tuy thế vẫn cấp thiết thống tốt nhất Trung Hoa. Sau này Mã Siêu quay trở về đánh Tào túa ở trận cam kết Thành để báo oán nhưng vẫn lose nặng nề, phải liều bị tiêu diệt phá vây để chạy thoát. Siêu quăng quật chạy, thuở đầu phiêu bạt qua Trương Lỗ, trong tương lai do nghe lời dụ sản phẩm của lưu Bị mà Mã Siêu new về theo lưu lại Bị.

Lưu Bị cũng dẫn quân Tây chinh tiến công Lưu Chương, chiếm được Thành Đô (Ích Châu) năm 214. Mặc dù đó là một trận chiến không mấy dễ ợt vì dù thắng trận nhưng mà quân đội Lưu Bị chịu những tổn thất, đặc trưng cái chết trong đám loạn tiễn của mưu sĩ Bàng Thống ở gò Lạc Phượng. Lịch sự năm 219, lưu lại Bị phân biệt cơ hội đoạt được Trung Nguyên đã đến, liền không nên tướng Hoàng Trung tấn công vào đất Hán Trung của Tào Tháo, giết thịt được tướng tá Tào là Hạ Hầu Uyên. Tào túa tức giận lấy quân đến phục thù nhưng lại đại bại nặng nề đề nghị rút về Nghiệp Thành. Sau thành công này, Lưu Bị đăng vương Hán Trung vương.

Cái chết của quan liêu Vũ

Khi lưu lại Bị sẽ đánh Hán Trung thì Quan Vũ cũng tấn công Tương Dương cùng Phàn Thành. Tướng duy trì Phàn Thành là Tào Nhân thua thảm trận liên tiếp. Tào Tháo bắt buộc sai Vu Cấm và Bàng Đức rước quân đi cứu viện. Quan Vũ đánh win cả đại quân cứu vãn viện, Vu Cấm bị bắt sống, Bàng Đức không sản phẩm bị chém, còn Tào Nhân bị quan Vũ vây chặt ngơi nghỉ Phàn Thành. Tào tháo thấy tình hình nguy hiểm đành yêu cầu liên minh với Tôn Quyền để tấn công Quan Vũ.

Tháo sai Từ Hoảng mang quân đến bỏ ra viện cho Phàn Thành để dụ quan Vũ đem quân ở kinh Châu ra đánh. Vì chưng Tôn Quyền trước này đã giả vờ không bổ nhiệm Lã Mông làm cho Lục Tốn, lúc này còn là một vị tướng mạo trẻ ít danh tiếng, lên có tác dụng đô đốc nước Ngô; quan lại Vũ khinh suất khinh địch, lập tức dồn hết binh lực ở ghê Châu tới tiến công Từ Hoảng, khiến cho thành kinh Châu gần như bỏ không.

Tôn Quyền vượt cơ sai Lã Mông lấy quân đột kích Kinh Châu. Quan tiền Vũ nghe tin kia thì hoảng hốt, lấy quân từ bỏ Phàn Thành về định chiếm phần lại ghê Châu thì chiến bại và bị quân Ngô vây chặt sinh hoạt Mạch Thành. Quan tiền Vũ cùng đường đề nghị sai sứ sang Thượng Dung yêu mong hai cỗ tướng của lưu lại Bị là dũng mạnh Đạt với Lưu Phong rước quân tới cứu vớt viện tuy vậy họ ko đồng ý. Cố gắng nỗ lực phá vây của quan liêu Vũ cũng ko thành, ông ở đầu cuối đã bị Tôn Quyền bắt giết.

Ba nước cùng xưng đế

Tình trạng giằng teo giữa ba quyền lực vẫn bế tắc cho cho đến khi Tào toá chết vào khoảng thời gian 220. Năm đó, con trưởng của Tào tháo là Tào Phi ép phế Hiến Đế và lập ra đơn vị Ngụy. Đáp lại, năm 221, lưu Bị trường đoản cú xưng đế Thục Hán (để chứng tỏ vẫn mang mẫu máu quý tộc bên Hán tuy thế đặt đô tại Thành Đô Thục). Trước lúc lên ngôi, lưu giữ Bị cũng tập trung diệt trừ Lưu Phong và dạn dĩ Đạt vày trước đó họ dường như không cứu quan tiền Vũ. Giữ Phong bị giết nhưng dạn dĩ Đạt thì chạy thoát cùng đầu hàng Tào Phi.

Lúc này, Tôn Quyền lại ngả về phía Ngụy. Ông chịu để Tào Phi phong vương vãi nước Ngô. Tôn Quyền làm việc này nhằm mục tiêu tập trung lực lượng chống Lưu Bị vày Lưu Bị quyết vai trung phong khởi binh tiến công Ngô để báo oán cho quan tiền Vũ đã biết thành Tôn Quyền giết chết trước đó.

Một loạt hồ hết sai lầm mang tính chất chiến lược do hành động tất tả của giữ Bị đã dẫn đến đại bại của quân Thục Hán vào trận Hào Đình. Tuy nhiên, Lục Tốn, quân sư phía Ngô đã có lần chĩa mũi nhọn tấn công về phía nước Thục, sẽ ngưng không tiếp tục dấn sâu về phía tây. Vì chưng tin vào quyết trọng tâm đánh Thục của Lục Tốn, Tào Phi phát hễ một cuộc xâm chiếm vào nước Ngô vì nhận định rằng quân Ngô vẫn còn ở không tính địa phận. Cuộc tấn công đã trở nên đè bẹp bởi vì sự kháng cự khốc liệt của quân Ngô cùng với bệnh dịch bùng phân phát phía mặt quân Ngụy. Những chiến thắng liên tiếp trước Thục với Ngụy đã giúp thanh chũm của Đông Ngô ngày càng bự mạnh. Năm 229, Tôn Quyền đưa ra quyết định xưng đế.

Trong cơ hội đó trên nước Thục, lưu giữ Bị mắc dịch qua đời năm 223 với để lại nam nhi Lưu Thiện còn nhỏ dại dại. Trương Phi đã chết trước đó đề xuất Lưu Bị đành phó thác Lưu Thiện mang lại Gia cát Lượng chăm sóc. Nỗ lực bắt cơ hội này, Tào Phi gắng thiết lập chuộc một trong những lực lượng, trong các số ấy có Tôn Quyền và những bộ tộc thiểu số để tấn công nước Thục. Một sứ mang của Thục thuyết phục được Tôn Quyền lui quân, nhưng Gia mèo Lượng vẫn bắt buộc lo xử trí quân của những bộ tộc thiểu số.

Một một trong những mưu lược tài tía của Gia mèo Lượng trong thời gian này là thực hiện chiến dịch thu phục bạo gan Hoạch, thủ lĩnh bộ tộc bạn Man. Gia cát Lượng vẫn bảy lần bắt sống mạnh khỏe Hoạch trong số cuộc trấn áp cỗ tộc này, nhưng mà lần nào thì cũng cho thả ông ra nguyên vẹn. Mạnh Hoạch vày cảm cồn bởi thông minh và lòng nhân hậu của Gia cát Lượng nên kế tiếp đã thề mãi mãi đính thêm bó với công ty Thục.

Trong thời gian này, năm 227, Tào Phi cũng bất ngờ lâm bệnh dịch mà chết, những vua Ngụy trong tương lai dần mất thực quyền vào tay họ bốn Mã. Gia cát Lượng cho nên vì vậy liền nhìn về phía bắc. Tuy nhiên, phiên bản thân ông cũng không hề sống được bao thọ nữa. Thành công đáng kể cuối cùng của ông trong chiến dịch hạn chế lại quân Ngụy chắc rằng là chiêu hàng được Khương Duy về phía mình. Khương Duy trước đó là một tướng bên Ngụy, có tài năng năng quân sự. Sau sáu lần xuất quân ra Kỳ Sơn, Gia cat Lượng dù tấn công thắng các trận nhưng với không ít khó khăn về tiếp tế lương thảo với tướng Ngụy là Tư Mã Ý công ty trương rứa thủ ko giao chiến, ông cần yếu đạt phương châm là đánh chiếm Trường An.

Đến năm 234, Gia mèo Lượng mất. Vua Thục lưu lại Thiện dịp ấy tuân theo lời dặn dò của ông, lần lượt cho Tưởng Uyển và phí Y nhiếp chính. Sau thời điểm cả hai bạn này qua đời, Khương Duy đổi thay đại tướng quân thống lĩnh binh mã, liên tục các cuộc Bắc phân phát với nước Ngụy, cơ mà không giành được kết quả nào đáng kể.

Ở nước Ngô, năm 252, Tôn Quyền qua đời. Những vua còn sót lại của Đông Ngô là Tôn Lượng, Tôn Hưu và Tôn Hạo đông đảo chỉ là đa số kẻ bất tài khiến cho triều chính rối ren. Nước Ngô suy yếu trường đoản cú đó.

Nhà Tây Tấn thống tuyệt nhất Trung Hoa

Khi trận đánh kéo dài các năm giữa Ngụy với Thục đang diễn ra thì phía triều đình bên Ngụy liên tiếp đổi ngôi. Bên họ Tào ngày 1 yếu thế. Họ bốn Mã nghỉ ngơi nước Ngụy tiếp tục lớn mạnh. Sau thời điểm Tư Mã Ý mất, các con của ông là tư Mã Sư và bốn Mã Chiêu lần lượt thế nhau cố gắng quyền chính.

Năm 263, Tư Mã Chiêu rước quân khử Thục, bắt lưu lại Thiện. Khương Duy liên tục tiến hành chiến dịch của Gia mèo Lượng hạn chế lại Tào Ngụy, tức thì cả sau khi Lưu Thiện đầu hàng. Khương Duy bày mưu kích động xung chợt giữa nhị tướng mập phía Ngụy là chung Hội cùng Đặng Ngải. Kế sách này vẫn tiến rất cạnh bên đến thành công, cho tới khi một tướng mạo Ngụy trung thành là hồ nước Liệt phao đồn tin ra ngoài. Thật ko may, bệnh tim của Khương Duy bột phát ngay giữa cuộc đấu cuối cùng. Ông liền dùng kiếm từ vẫn, lưu lại sự phản kháng cuối cùng của nhà Thục Hán.

Sau khi bốn Mã Chiêu qua đời, đàn ông ông cùng là con cháu của đại thần bốn Mã Ý là Tư Mã Viêm kế nghiệp. Cuối cùng, vào thời Tào Hoán, bốn Mã Viêm bắt Tào Hoán nhường ngôi giống như Tào Phi đã có lần ép phế truất Hán Hiến Đế, đổi thay vua Tấn Vũ Đế, tạo nên ra bên Tấn vào năm 265.

Vua sau cuối của Đông Ngô là Tôn Hạo cho năm 280 cũng bị quân team của Tấn Vũ Đế tiến công bại. Cả cha vua cuối cùng của bố nước là Tào Hoán, lưu Thiện với Tôn Hạo phần nhiều được triều đình bên Tấn mang lại sống cho đến tận cuối đời. Và cố là thời đại Tam Quốc ở đầu cuối cũng đã chấm kết thúc sau gần một cụ kỷ đầy xung đột.