Sự thật về tấm cám

     
Phần 1: Hãy đặt tên con là Tấm"Kẽo cà kẽo kẹtDám tranh ông xã chịChị khoét mắt ra..."Trong một căn nhà rơm lụp xụp, có tía người vẫn đứng dưới đèn điện dầu. Gần như cơn gió mùa thổi qua thê lương, có tác dụng lạnh thêm cái không gian ảm đạm. Người lũ ông ngồi cạnh bên giữa, nhìn vk mình nằm mệt mỏi, tay giữ bụng bầu."Không còn bí quyết nào sao?" - Người bầy ông hỏiNgười bầy bà còn sót lại lắc đầu. Tay thị nắm lá bùa màu sắc vàng. Dưới ánh dầu khủng mờ, phần đông hán từ đỏ nổi lên như máu."Con nhì vợ ông xã đã lây truyền vong vượt nặng. Căn nhà này có ác linh, trong quá trình thành hình người, đứa nhỏ xíu đã bị phá mất phần căn. Chỉ hại sinh ra..."Người bầy ông nhìn vk mình, tại phần rốn là tâm của những đường ngày tiết màu đen. Tay ông rứa chặt lại..."Tuy vậy, vẫn còn đó một cách." - Người bọn bà đang đứng nóiNgười đàn ông ngấc đầu lên."Tuy căn đã bị phá, dẫu vậy cốt vẫn còn. Khi đứa nhỏ xíu sinh ra, lập tức cần yểm bùa. Cất giữ phần hồn, triệt đi ma khí. Nhưng quá trình này sẽ làm vong phản ứng dữ dội. Thị đây rất có thể bị nguy hại."Người bầy bà bên trên giường những giọt mồ hôi đầm đìa, hơi thở mệt nhọc nhọc. Thị cù sang chú ý chồng. Khẽ gật đầu. Người ông chồng nắm chặt tay vợ. Dồn chút lực còn lại, người vk bật ra tiếng nói khe khẽ:"Nếu... Tôi gồm mệnh hệ gì... Hãy đặt tên bé là... Tấm"

Bạn đang xem: Sự thật về tấm cám

*

Phần 2: Chị hụp mang lại sâu, kẻo về bà mẹ mắngTấm càng mập càng xinh.Mười sáu tuổi trăng tròn, Tấm dần biểu hiện ra vẻ đẹp nhất của mình. Làn domain authority trắng ngần, song môi đỏ, tóc black dài mượt. Dù vậy, ai ai cũng thấy ở Tấm một sự nhợt nhạt đến kì lạ. Tấm xinh đẹp tuy nhiên thiếu sinh khí, khung hình yểu điệu như cành mai, nhận định như chỉ cần bẻ dịu là mọi thứ gãy răng rắc.Cám, trái lại, tuyệt nói, giỏi cười. Năng động hoạt bát. Cám ko được đẹp như Tấm, mà lại lại được cái nét duyên mà ai ai cũng quý.Một hôm hai chị em rủ nhau đi bắt tép. Cám chạy khiêu vũ tung tăng đi trước. Tấm vắng lặng đi sau.Đến nơi, Cám khiêu vũ xuống nước mà lại nghịch. Tấm sống trên bờ, chú ý lên bầu trời, mới bố giờ chiều cơ mà đã có trăng tròn. Khung trời tựa như màu xanh lá thư thả nhạt, mang vẻ u sầu bị tiêu diệt chóc.Cám đã nghịch thì bắt gặp bóng trăng bội nghịch chiếu trước mặt. Trở lại phía Tấm, cô thấy Tấm sẽ đứng nhìn trăng với vuốt nhè vơi tóc.Tấm góc nhìn vô hồn chú ý trăng. Trăng hôm nay thanh quá. Mồm tấm ban đầu lẩm bẩm khe khẽ, máy tiếng nghe như giờ đồng hồ Tàu. Tấm vốn đâu tất cả biết giờ đồng hồ Tàu?Rồi đất đụng đậy, nước sủi bọt. Một cảnh tượng khiếp hoàng diễn ra. Xung quanh đất, mặt hàng ổ giun khu đất trồi lên quằn quại. Bé nào con ấy bự mầm, bò lổm ngổm dưới chân Tấm. Bên dưới mặt hồ, những con tép xám ngoét nổi lên đỏng thành từng mảng dày đặc, tần lứa tuổi lớp.Cám nghẹn giọng, chân tay bủn rủn.Tấm trường đoản cú từ quan sát Cám."Em tất cả ngụp đầuThì ngụp đến sâu..."Cám bật khỏi mặt nước, thông qua cánh rừng. Về đến nhà thất thần. Bà bầu hỏi mãi mới dám đề cập lại.Người bầy bà - người mẹ Cám nghe xong, nhấp lên xuống đầu. Thị mở tủ, trong đó có một chiếc hộp gồm hình bát quái. Xuất hiện thêm có một mẫu gương chiếu yêu, cùng một mẫu yếm đỏ."Giờ người mẹ phải đi gồm việc, bé đợi ở nhà mặc chiếc yếm này, tuyệt đối không đợi vứt ra."Nói xong, thị cầm cái gương chiếu yêu vội đi vào rừng, hướng về phía Tấm.Bạn vẫn xem: thực sự về tấm cám
*

Xem thêm: Tổng Hợp Đề Thi Môn Luật Hiến Pháp, Đề Thi Môn Luật Hiến Pháp

*

*

Phần 5: Hậu Cá Bống
Thị rùng mình…Tấm đứng đằng sau, run bần bật, mồm cười, đôi mắt trợn ngược, tay chỉ thẳng vào giếng:“Đến người các bạn duy duy nhất của con, chị em cũng nỡ tâm giết sao?”“Tấm. Hãy tỉnh lại đi. Nó chính là yêu quái…” – bà bầu Cám nói, bên cạnh đó chầm chậm lùi về phía sau, tay lôi ra một núm bùa.Tấm không nghe thấy gì nữa. Chỉ thấy phần đông kí ức láo lếu loạn kéo dài.Từ thời thơ ấu, Tấm không tồn tại bạn. Vốn hình thành da vẫn xanh xao, lại mắc 1 căn bệnh quái ác ác: cứ vận động mạnh, là xương cốt có khả năng sẽ bị nguy hại. Vày vậy thời điểm nào Tấm cũng đều có vẻ nhợt nhạt, yếu hèn ớt. Lũ trẻ trong làng luôn luôn tìm phương pháp tránh xa Tấm. Một phần là vì chưng sợ thời gian nô chơi Tấm sẽ bị thương, một phần là sợ góc nhìn lạnh lẽo kì dị Tấm luôn luôn mang trên mặt.Cám tính trẻ con, không xem xét Tấm, chạy vào chơi cùng với bè bạn trẻ vào làng. Cám càng vui vẻ hoạt bát bao nhiêu, Tấm càng ưu phiền sầu muộn bấy nhiêu. Dần dần, khổ cực tích tụ thành trầm uất.Một lí do nữa, là Tấm luôn luôn nghĩ mình không tồn tại mẹ. Mặc dù cả hai được nhận nuôi, nhưng tín đồ ta thường hotline người lũ bà kia là người mẹ Cám, chứ chưa phải mẹ Tấm. Dân làng luôn luôn gọi kia là người dì ghẻ của Tấm. Tệ rộng nữa, họ còn nói chuyện nhau rằng, ngày người mẹ Tấm mất, chị em Cám luôn đến nhà tía Tấm từng đêm. Vốn dĩ không có ai biết thị mở ra để phong ấn vong linh trong tín đồ Tấm, vào cái giờ mà nó chuyển động mạnh nhất.Nhưng đều lời truyền mồm thất thiệt, cũng đủ để một đứa trẻ con như Tấm góp phần hoài nghi.Rồi Tấm chạm mặt Bống. Một con vật mà ko tránh xa Tấm. Một loài vật muốn nghịch với Tấm.Sau bao thọ chỉ bao gồm một mình, Tấm vẫn tìm thấy một người bạn.Để mang đến hôm nay, chính mắt nó thấy bà mẹ Cám từ tay làm thịt Bống.Giờ nó chẳng còn điều gì cả.Chẳng còn ai cả...Đứng trước mẹ Cám, Tấm mắt trắng dã, miệng sủi bọt, phun ra một tràng giờ đồng hồ Tàu kéo dài, lần này có lẫn cả giọng bọn ông khan đặc.Ác linh trong người đã chiếm lấy cô.Sự thực là chủ yếu ác linh đã gọi nhỏ cá đến. Thiết yếu ác linh đã sắp xếp để Tấm trở lại và tận mắt chứng kiến khung cảnh này.Tấm bắt đầu niệm chú, trường đoản cú đằng sau, bé trâu nhưng mà Tấm dắt đi chăn, nhị mắt đỏ ngầu, miệng thở hùng hục, ngoài ra đã bị kiểm soát, xuất hiện rồi tiến về phía chị em Cám.Nó vẫn lấy đà.Mẹ Cám luân phiên người, mang chân quệt lên mặt đất vẽ thành hình vòng tròn âm dương. Hầu hết lá bùa trên tay, gấp lại, rồi lại xòe ra, dệt lên thành một lá bùa to to bởi nửa thân người, trải nhiều năm từ sống lưng đến chân, nhị tay cầm hai mép trên, lấp ra trước ngực.Con trâu lao tới, nó đặt chân tới đâu, mặt đất rung động đến đấy. Nó không hề là một bé trâu bình thường nữa, vận tốc của nó vẫn ngang bởi một con ngựa.Mẹ Cám phương diện không biến đổi sắc. Khi con trâu đến gần, thị uốn người cùng lá bùa qua 1 bên. Con trâu đang sẵn có đà, đột bị đẩy theo đường cong của mép vòng tròn âm khí và dương khí dưới đất, mất thăng bằng, chệch hướng, lao thẳng vào mồm giếng.Ầm một cái, đống đất đá cùng gạch vụn văng tung tóe.Tấm đứng ở phía sau vẫn đang nhắm đôi mắt niệm chú. Con trâu đứng dậy, rung lắc người, chân trước cào khu đất rồi sẵn sàng lao tiếp.Một lần nữa, con trâu lại bị bà bầu Cám hất ra, bổ văng người, oạch xuống phương diện đất.Tấm chuẩn bị niệm chú tiếp, thì có tiếng đụng lạ ở phía sau. Cả hai bạn cùng trở lại phía có động.Cám vẫn về.Trong cơ hội Cám ngây ngô thiếu hiểu biết chuyện gì đã xảy ra, thì Tấm vẫn quay fan về phía Cám, mở miệng mỉm cười độc địa. Tấm lao về phía Cám, bàn tay trái đảo qua màu tím đậm, nhằm thẳng vào ngực Cám.“Muốn điều khiển và tinh chỉnh ai, bắt buộc lấy tim kẻ đó.” – Tấm lẩm nhẩmMẹ Cám theo phản xạ, hét lên một tiếng lớn, chạy ra khỏi vòng tròn âm dương, thẳng về phía Cám. Cùng lúc đó, bé trâu chưa biết từ đâu lao đến, điên cuồng nhằm thẳng phía eo thị mà lại húc.Trong thời điểm thập tử tuyệt nhất sinh, khổ sở vô cùng.Khi mà bàn tay Tấm chỉ giải pháp trái tim Cám một gang tay.Một tia sáng lóe lên.Giữa Tấm với Cám mở ra một chấn hễ lớn, đẩy cả hai tín đồ sang nhị bên. Cám bửa nhoài xuống đất, còn Tấm bị văng xa hơn, đập nguồn vào gốc tạo bất tỉnh. Con trâu chính vì như thế đang lao nhanh cũng khuỵu fan xuống.Một lớp những vết bụi mù lấp qua.Không gian trở đề xuất im lặng.Cám chú ý xuống dưới thân mình, nơi cái yếm đỏ mà hôm trước mẹ gửi cho, có những văn tự đã phát sáng.