Sự thật về quan hệ việt nam

     
Cuốn sách "Sự thật về quan hệ tình dục Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua" là một trong những văn kiện quan trọng của bộ Ngoại Giao nước cộng Hoà làng mạc Hội nhà Nghĩa nước ta được chào làng ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm mục đích vạch trần bộ mặt phản cồn của bầy bành trướng Bắc Kinh đối với nước ta trong veo một thời hạn dài. Cuốn sách này tất cả toàn văn kiện nói trên.

Bạn đang xem: Sự thật về quan hệ việt nam


Cuốn sách "Sự thật về dục tình Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua" là 1 trong những văn kiện đặc trưng của bộ Ngoại Giao nước cộng Hoà làng Hội công ty Nghĩa nước ta được chào làng ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm mục đích vạch trần diện mạo phản rượu cồn của bọn bành trướng Bắc Kinh so với nước ta trong suốt một thời hạn dài. Cuốn sách này gồm toàn văn kiện nói trên.

Trích Phần I: việt nam trong chính sách Đông nam giới Á của Trung Quốc

Đông phái nam Á là hướng bành trướng truyền thống trong lịch sử dân tộc Trung Quốc, là khoanh vùng mà từ khóa lâu những fan lãnh đạo nước cùng Hoà Nhân Dân nước trung hoa ước mơ thôn tính.

Trong năm 1936, quản trị Mao Trạch Đông kể chuyện với nhà báo Mỹ Etga-Snow nghỉ ngơi Diên An về thời trẻ con của mình, đã biểu thị ý nghĩ sau khi đọc một cuốn sách nhỏ nói tới sự việc Nhật chỉ chiếm Triều Tiên cùng Đài Loan, bài toán mất “chủ quyền” của trung quốc ở Đông Dương, Miến Điện và nhiều nơi khác:

“Đọc xong, tôi rước làm thất vọng đối cùng với tương lai non sông tôi với tôi ban đầu nhận thức rằng bổn phận của mọi tín đồ là phải đóng góp cứu nước”.

Tài liệu của Đảng cùng sản trung hoa do chủ tịch Mao Trạch Đông viết với tên "Cách mạng Trung Quốc" cùng Đảng cộng sản Trung Quốc, xuất bạn dạng năm 1939 tất cả viết:

“Các nước đế quốc sau khoản thời gian đánh bại Trung Quốc, đang chiếm các nước phụ thuộc vào của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, giữ Cầu, quần hòn đảo Bành Hồ và Lữ Thuận. Anh chỉ chiếm Miến Điện, Butan, hương Cảng, Pháp chiếm An Nam…”

Cuốn sách Sơ lược lịch sử dân tộc Trung Quốc tiến bộ xuất bạn dạng năm 1954 ngơi nghỉ Bắc gớm có bạn dạng đồ vẻ giáo khu Trung Quốc bao gồm cả những nước xung quanh, tất cả ở Đông phái mạnh Á và vùng biển cả Đông.

*

Ý thứ bành trướng của các người chỉ đạo Trung Quốc đặc biệt lộ rõ ở lời nói của chủ tịch Mao Trạch Đông vào cuộc hội đàm với đại biểu Đảng Lao động việt nam ở Vũ Hán năm 1963:

“Tôi sẽ thống trị tịch của 500 triệu xấu nông và đưa quân xuống Đông nam giới Á”

Cũng trong dịp này, quản trị Mao Trạch Đông đối chiếu nước thailand với tỉnh giấc Tứ Xuyên của Trung Quốc. Về diện tích s thì tương đương nhưng về số dân thì tỉnh giấc Tứ Xuyên đông gấp hai và nói rằng china cần đưa người xuống vương quốc của nụ cười để ở, đối với Lào thì khu đất rộng fan thưa, quản trị Mao Trạch Đông cũng mang lại rằng trung hoa cần đưa bạn xuống Lào nhằm ở.

Chủ tịch Mao còn khẳng định trong cuộc họp của cục Chính trị ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản trung hoa tháng 8 năm 1965:

“Chúng ta phải giành cho được Đông phái nam Á, bao gồm cả Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia cùng Singapo…Một vùng như Đông phái nam Á vô cùng giàu, ngơi nghỉ đấy có nhiều khoáng sản…xứng đáng với việc tốn kém cần thiết để chiếm lấy…Sau lúc giành được Đông nam giới Á, bạn cũng có thể tăng cường được sức khỏe của bọn họ ở vùng này, lúc đó bọn họ sẽ thừa sức mạnh đương đầu với một khối Liên Xô-Đông Âu, gió Đông đang thổi bạt gió Tây…”.

So cùng với các khoanh vùng khác trên cầm giới, Đông nam Á là khu vực mà Trung Quốc có không ít điều kiện thuận lợi nhất, có nhiều phương nhân thể và khả năng nhất (hơn trăng tròn triệu Hoa kiều, những chính đảng phụ thuộc vào Đảng cộng sản Trung Quốc, Đông phái mạnh Á gồm đường đất liền với Trung Quốc…) để thực hiện cơ chế bành trướng cùng bá quyền nước bự của mình. Cho nên vì vậy trong 30 năm qua, những người dân lãnh đạo nước cùng hoà nhân dân trung hoa đã dùng nhiều thủ đoạn để thực hiện cơ chế bành trướng ở quanh vùng này, chế tạo ra điều kiện dễ dàng cho việc tiến hành chiến lược toàn cầu phản biện pháp mạng của họ.

Họ tạo lực lượng phân tử nhân chiến lược, trở nên tân tiến lực lượng tởm tế, ỷ cố kỉnh nước lớn, bắt nạt doạ bằng quân sự và hứa hẹn viện trợ về kinh tế tài chính để thiết lập chuộc, hấp dẫn hoặc gây sức ép với những nước ở khu vực này, hòng làm cho những nước kia phải đi vào quỹ đạo của họ. Họ xâm phạm lãnh thổ những nước và tạo ra xung chợt biên giới, sử dụng lực lượng tay không nên hoặc trực tiếp mang quân xâm lược, hòng làm cho suy yếu hèn để dễ dàng bề mệnh chung phục, làng mạc tính nước này, nước khác trong khu vực vực. Họ không từ ngẫu nhiên một hành động tàn bạo làm sao như họ sẽ dùng tập đoàn lớn Pônpốt thực hiện cơ chế diệt chủng nghỉ ngơi Campuchia.

*

Trung Quốc tiến công biên giới vn 1979, chia rẽ những nước làng mạc hội chủ nghĩa để triển khai thân cùng với Mỹ.

Họ sử dụng nhiều dụng cụ ở những nước Đông nam Á: lực lượng Hoa kiều làm “đạo quân sản phẩm công nghệ năm”, các tổ chức điện thoại tư vấn là “cộng sản” theo nhiệm vụ của Bắc Kinh, những dân tộc thiểu số ở các nước thuộc khu vực này tất cả ít nhiều bắt đầu dân tộc ở trung hoa để giao hàng cho chế độ bành trướng với bá quyền của họ.

Về việc sử dụng lực lượng Hoa Kiều, ý đồ vật của Bắc Kinh đã được thể hiện rõ nhất trong chủ ý của bộ trưởng liên nghành Bộ ngoại giao nai lưng Nghị:

“Singapore gồm trên 90% là tín đồ Trung Quốc, trong số dân rộng 1 triệu người thì hơn 90 vạn là người Trung Quốc. Vì thế Singapore hoàn toàn trở thành một non sông do người china ở đó tổ chức”.

Xem thêm: Luật Tiếp Cận Thông Tin Năm 2016, Luật Tiếp Cận Thông Tin

Những fan lãnh đạo china lợi dụng xích míc giữa những dân tộc làm việc Đông phái mạnh Á, chia rẽ các nước thuộc tổ chức ASEAN với bố nước bên trên bán đảo Đông Dương, chia rẽ các nước với nhau như đã phân tách rẽ Malaysia cùng với Indonesia, Miến Điện với Thái Lan…Đặc biệt bọn họ lợi dụng tình trạng ở Đông nam Á là trong những khu vực sục sôi phương pháp mạng trên nạm giới, phong trào chủ quyền dân tộc ngày càng cải tiến và phát triển và chủ nghĩa thực dân đế quốc càng ngày càng suy yếu để triển khai ý thiết bị bành trướng của họ. Khi thực dân Pháp thua trận ở vn năm 1954, bọn họ muốn gia hạn ở khu vực miền nam Việt Nam, Lào với Campuchia sự xuất hiện của Pháp là 1 tên đế quốc vẫn suy yếu để tránh Mỹ, thương hiệu đế quốc đầu sỏ xâm nhập vào Đông Dương và hạn chế chiến thắng hoàn toàn của biện pháp mạng ba nước ngơi nghỉ Đông Dương.

*

Sau khi quản trị Tôn Đức Thắng sai khiến tổng khích lệ toàn quốc. ý thức chiến đấu bảo đảm an toàn tổ quốc của nhân dân nước ta quyết không nhằm một mảnh đất nào rơi vào hoàn cảnh tay giặc sụp sôi khiến cho Trung Quốc phải rụt rè mà rút quân về nước, tuy thế mãi đến năm 1991 biên giới nước ta mới sạch sẽ bóng quân thù.

Khi Mỹ suy nhược và thua ở vùng này, chúng ta muốn bảo trì sự xuất hiện của Mỹ để cùng với Mỹ thống trị những nước trong khu vực. Làm như vậy, chúng ta hy vọng nhờ vào chủ nghĩa đế quốc ngăn chặn sự trở nên tân tiến của biện pháp mạng để từng bước lấp dòng gọi là lỗ hổng làm việc Đông phái nam Á, tiến mang lại gạt dần các đồng minh đế quốc để độc chiếm khu vực này. Họ tung ra luận điệu lừa bịp để ngăn chặn tác động của Liên Xô hòng bít giấu thủ đoạn đen buổi tối của họ.

Việt Nam có một vị trí kế hoạch vô cùng đặc biệt quan trọng ở Đông phái nam Á. Trong kế hoạch sử, lũ bành trướng phong kiến china đã nhiều lần xâm lấn hòng làng tính Việt Nam, dùng vn làm bàn đấm đá để xâm lược các nước không giống ở Đông nam giới Á. Khi chiến tranh nhân loại thứ 2 kết thúc, trong các đảng cộng sản ở khoanh vùng này chỉ gồm Đảng cộng sản việt nam giành được chính quyền và ra đời Nhà nước công nông trước tiên trong khu vực vực. Cách mạng nước ta có ảnh hưởng to bự do đánh chiến thắng thực dân Pháp cùng đế quốc Mỹ xâm lược. Những người lãnh đạo Trung Quốc thủ đoạn nắm việt nam để nắm cục bộ bán hòn đảo Đông Dương, mở lối đi xuống Đông phái mạnh Á. Vào cuộc gặp giữa đại biểu 4 đảng cộng sản: Việt Nam, Trung Quốc, Inđônêxia với Lào tại Quảng Đông mon 9 năm 1963, thủ tướng Chu Ân Lai nói:

“Nước công ty chúng tôi thì phệ nhưng không tồn tại đường ra, vì vậy rất ước ao Đảng Lao động vn mở cho một con đường mới để xuống Đông nam giới Á”.

Để làm cho suy yếu đuối và nuốm lấy Việt Nam, họ ra mức độ phá sự liên minh giữa cha nước ở bán hòn đảo Đông Dương, chia rẽ 3 nước với nhau, nhất là chia rẽ Lào cùng Campuchia với Việt Nam. Đồng thời họ cố cuốn hút các nước không giống ở Đông nam giới Á đối lập với Việt Nam, vu khống, quẹt xấu, hòng cô lập việt nam với các nước trên thế giới.

Những bạn cầm quyền Bắc kinh rêu rao loại gọi là “chủ quyền” của họ so với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đầu năm 1974, cùng với sự ưng ý của Mỹ, họ lấn chiếm quần hòn đảo Hoàng Sa thuộc bộ phận lãnh thổ của việt nam để từng bước kiểm soát điều hành biển Đông, khống chế việt nam và cục bộ Đông phái mạnh Á, đồng thời khai quật tài nguyên nhiều chủng loại ở vùng biển lớn Đông.

*

Những tín đồ lãnh đạo Trung Quốc hy vọng tập phù hợp lực lượng ở Đông phái nam Á nhằm tiến cho tập hợp cục bộ lực lượng trên quả đât hòng triển khai chiến lược thế giới của họ. Trong thời điểm 1960 họ ra sức tập hòa hợp lực lượng ở các khoanh vùng Á, Phi, Mỹ latinh để nạm quyền “lãnh đạo giải pháp mạng nạm giới” và chống lại Liên Xô. Để đạt phương châm đó, từ thời điểm năm 1963 bọn họ ráo riết vận chuyển họp 11 đảng cộng sản, trong số ấy có 8 đảng ngơi nghỉ Đông phái mạnh Á hòng lập ra một máy “Quốc tế cùng sản” new do chúng ta khống chế, xây dựng chiếc gọi là “trục Bắc Kinh- Jakarta-Phnôm Pênh-Bình Nhưỡng-Hà Nội”, thông qua Inđônêxia vận động triệu tập “Hội nghị các lực lượng mới trỗi dậy” (CONEFO) để thành lập và hoạt động một tổ chức triển khai quốc tế trái lập với phối hợp quốc; đôi khi vận động tổ chức triển khai Hội nghị Á-Phi lần thứ hai (dự định họp ở Angiê năm 1965). Nhưng những người lãnh đạo Trung Quốc dường như không thành công trong các kế hoạch u tối này.

Đó là do họ đi ngược lại lợi ích của cách mạng quả đât là tăng cường hệ thống xã hội công ty nghĩa với phong trào chủ quyền dân tộc, dân chủ, vì họ vấp yêu cầu đường lối độc lập tự công ty trước sau như một của Việt Nam.

Trong 30 năm qua, những người dân lãnh đạo trung quốc coi nước ta là trong số những nhân tố quan tiền trọng số 1 đối với kế hoạch của họ, luôn luôn tìm cách nắm Việt Nam. Mong mỏi như vậy, nước việt nam phải là một trong nước không mạnh, bị chia cắt, không hòa bình và chịu ràng buộc Trung Quốc. Trái lại, một nước việt nam độc lập, thống nhất và giàu mạnh, bao gồm đường lối chủ quyền tự nhà và con đường lối quốc tế chính xác sẽ là một cản trở to cho chiến lược toàn cầu của những người lãnh đạo Trung Quốc, đầu tiên là cho cơ chế bành trướng của họ ở Đông nam giới Á. Đó là tại sao vì sao trước đó họ vừa giúp, vừa kiềm chế biện pháp mạng Việt Nam, từng khi vn đánh win đế quốc thì bọn họ lại buôn bán, thoả hiệp cùng với đế quốc trên lưng nhân dân Việt Nam, tự chỗ che mặt kháng Việt Nam, họ đã gửi sang công khai minh bạch thù địch với việt nam và đi tới trắng trợn thực hiện chiến tranh xâm lấn Việt Nam.

Chính sách của rất nhiều người lãnh đạo trung hoa muốn buôn bản tính vn nằm trong cơ chế chung của họ đối với các nước Đông phái mạnh Á cũng như đối với những nước bóng giềng khác. Họ đã mong mỏi chiếm đất đai của Ấn Độ và thực tế đã chiếm phần một phần tử đất đai của Ấn Độ trong trận đánh tranh năm 1962, họ không muốn có một nước Ấn Độ mạnh mà người ta cho rằng rất có thể tranh giành với chúng ta “vai trò lãnh đạo” những nước Á-Phi. Họ vẫn mưu toan chiếm phần Mông Cổ, mặc dù họ đã thừa nhận nước cùng Hoà quần chúng Mông Cổ là một quốc gia độc lập. Họ muốn chiếm một phần đất đai của Liên Xô, rất không muốn có lân cận Trung Quốc một nước Liên Xô hùng mạnh, nên họ search mọi biện pháp hạ uy núm của Liên Xô, đẩy những nước đế quốc gây chiến tranh với Liên Xô, đẩy những nước Á-Phi Mỹ la tinh kháng Liên Xô. Họ triệu tập mọi nỗ lực để dấy lên một cuộc “thập tự chinh quốc tế” của các lực lượng đế quốc và phản động phòng Liên Xô dưới phương pháp “chống bá quyền” theo phương pháp của chủ tịch Mao Trạch Đông “Ngồi bên trên núi xem hổ tiến công nhau”. Như nhiều nhà bao gồm trị và báo chí truyền thông Tây Âu dìm định, china quyết vai trung phong “đánh Liên Xô đến bạn Tây Âu cuối cùng” cũng giống như Trung Quốc trước đó đã quyết trọng tâm “đánh Mỹ cho người nước ta cuối cùng”.

Chiến lược quốc tế thời buổi này của những người lãnh đạo Trung Quốc, mặc dù núp dưới phương pháp nào đi nữa cũng những phơi è cổ tính chất cực kì phản biện pháp mạng của chính nó và những người dân lãnh đạo china đã hiện nay nguyên hình là những người dân theo chủ nghĩa sô vanh nước lớn.

Chính sách ngày nay của những người dân lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mặc dù được nguỵ trang khéo léo như chũm nào, vẫn chỉ là cơ chế của những hoàng đế “thiên triều” vào mấy ngàn năm qua, nhằm mục đích thôn tính Việt Nam, biến nước ta thành một chư hầu của Trung Quốc.