Nữ chân

     
This entry was posted on Tháng hai 12, 2022, in lịch sử dân tộc phương Đông and tagged Mãn Châu, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, cô gái chân, ngô bạo gan đức, Ngô Quốc Cường. Bookmark the permalink.1 bình luận

Biên dịch: Ngô Quốc Cường

Trớ trêu thay, các dân tộc tới từ vùng biên giới đông bắc – tưởng chừng ít tiềm tàng tác hại nhất trong các vùng bờ cõi phía bắc – cuối cùng lại đặt dấu chấm hết cho nhà Minh. Nhóm dân tộc chính nghỉ ngơi vùng này là người bạn nữ Chân gồm tổ tiên từng đoạt được thành công miền bắc bộ Trung Quốc và thành lập nên đơn vị Kim. Sau khoản thời gian người Mông Cổ tiêu diệt nhà Kim, một trong những người phụ nữ Chân tiếp tục định cư ngơi nghỉ Trung Nguyên, trong khi đó, những người Nữ Chân kiên quyết bảo vệ bản sắc dân tộc thì vốn vẫn luôn luôn sống ở đất tổ hoặc vừa trở về đất tổ trường đoản cú Trung Nguyên. Đầu thời bên Minh, người cô bé Chân đã cải tiến và phát triển thành ba nhóm tổ chức triển khai khác nhau. Người thanh nữ Chân sống ở cực bắc tại lưu vực Hắc Long Giang cùng Ô đánh Lý Giang, hầu hết là thợ săn hoặc ngư dân, tất cả lối sống khác trọn vẹn người Hán, công ty Minh hotline họ là Dã nhân thiếu nữ Chân. Người chị em Chân sống ngơi nghỉ phía tây thì ưa chăn nuôi gia súc cùng sinh hoạt y hệt bạn Mông Cổ. Cuối cùng, người đàn bà Chân nghỉ ngơi phía nam, con kiến Châu cô bé Chân hoặc Mao Liên thiếu nữ Chân, bao gồm lối sống tương tự người Hán, hay canh tác nông nghiệp & trồng trọt định canh, về sau trở thành mối bận lòng lớn nhất trong phòng Minh.

Bạn đang xem: Nữ chân

Những vùng lãnh thổ cô bé Chân đề cập trên từng nằm bên dưới sự điều hành và kiểm soát của người Mông Cổ thời đơn vị Nguyên. Việc Hồng Vũ Đế trục xuất hoàng đế nhà Nguyên cuối cùng đã lộ diện những triển vọng và cả những mối nguy mới cho tất cả những người Nữ Chân. Trong vài thập kỷ sau khi nhà Minh thành lập, các biệt team Mông Cổ vẫn rong ruổi mọi đất cô gái Chân, và một đội thân Mông Cổ vẫn kẻ thống trị Cao Ly bên kia biên giới. Hấp thụ Cáp Xuất, một tướng lĩnh Mông Cổ làm chủ Liêu Đông từ năm 1362, kiếm tìm cách không ngừng mở rộng căn cứ về phía nam giới tới đất phụ nữ Chân, trong những khi Cao Ly cũng nỗ lực giành quyền kiểm soát và điều hành vài phần cương vực Liêu Đông có tín đồ Triều Tiên sinh sống. Cao Ly lo ngại những thử thách chính quyền tiềm tàng từ chính những người dân Triều Tiên lưu vong biên giới.

Tuy nhiên, mục tiêu thuở đầu của Hồng Vũ Đế là hấp thụ Cáp Xuất. Từ căn cứ tại Kim Sơn, biện pháp Thẩm Dương 70 dặm về phía bắc, hấp thụ Cáp Xuất thốt nhiên kích các vệ sở nhưng nhà Minh vừa mới thành lập tại Liêu Đông, lực lượng của ông gồm lần giết thịt được hơn 5.000 quân Minh. Bởi quá triệu tập bình định tàn dư bên Nguyên, Hồng Vũ Đế ko mấy thân yêu tới vùng hướng đông bắc trong một khoảng thời gian dài. Trước những chiến thắng quân sự thường xuyên của Hồng Vũ Đế, ngày càng có khá nhiều người dưới trướng hấp thụ Cáp Xuất thần phục nhà Minh vào cuối trong những năm 1370 với đầu trong năm 1380. Hồng Vũ Đế tiếp đến đã vận dụng nhiều chế độ táo bạo, kết nạp bạn Mông Cổ đầu hàng vào các thiên hộ sở làm việc Liêu Đông và thách thức quân team của nạp Cáp Xuất sinh sống phía bắc cùng phía đông. Năm 1387, hoàng đế ra lệnh đến Phùng Thăng dẫn 20.000 quân tiến công Nạp Cáp Xuất. Để kiêng một cuộc giao tranh quân sự, Phùng Thăng phái thủ công tới chiêu mặt hàng Nạp Cáp Xuất. Choáng ngợp trước lực lượng áp đảo trong phòng Minh, hấp thụ Cáp Xuất đầu hàng và được fan Hán khoan hồng. Hồng Vũ Đế phong nạp Cáp Xuất làm Hải Tây Hầu, cũng phong tước đoạt và tặng quà cho chân tay của ông ta. Ông biên chế quân nhóm của nạp Cáp Xuất vào quân đội nhà Minh, dù không lâu trước đó, phía 2 bên còn là người thù. Triều đình ko trừng phạt, vứt tù hay xử tử phần đông cựu thù. Chính sách này của triều đình gây tuyệt vời mạnh với hồ hết nhóm người Mông Cổ và đàn bà Chân chưa tỉnh bình định và chế tạo ra điều kiện dễ dàng cho nỗ lực cố gắng ổn định vùng biên thuỳ đông bắc trong phòng Minh.

Người Triều Tiên cũng quyết tâm bảo vệ lợi ích của mình trên đất chị em Chân. Lúc đầu, triều đình Cao Ly run sợ trước công dụng mà bên Minh đạt được ở Liêu Đông, và luôn ủng hộ fan Mông Cổ trong số đông trường hợp. Năm 1388, vua Cao Ly tổ chức một cuộc viễn chinh đẩy quân Minh khỏi Liêu Đông. Mặc dù nhiên, Lý Thành Quế – một viên tướng bất mãn với người Mông Cổ – đã lãnh đạo một nhóm chỉ huy Cao Ly quay đầu làm phản, lật đổ vua Cao Ly thân Mông Cổ. Đến năm 1392, công ty Triều Tiên vì chưng Lý Thành Quế sáng sủa lập thay thế nhà Cao Ly. Triều đình mới triệu tập bình định người con gái Chân sống ở biên cương Triều Tiên đang ngày một đông đảo. Một chiến dịch tàn nhẫn của Dã nhân cô bé Chân vẫn buộc Tả con kiến Châu nữ giới Chân đề xuất chạy về phía phái nam từ khu vực sông Tùng Hoa cho Hội Ninh bờ sông Đồ Môn, một cứ điểm mà họ dùng để đột kích Triều Tiên. Tuy nhiên, trước lời hăm dọa cùng một vài lần xuất kích của quân Triều Tiên, thủ lĩnh Tả loài kiến Châu người vợ Chân là Mãnh Ca Thiếp Mộc Nhi đành chịu đựng quy phục cùng cống nạp mang lại Triều Tiên. Ông tiếp tục công thừa nhận trên danh nghĩa quyền tông chủ của Triều Tiên trong rộng một thập kỷ tiếp theo. Thủ lĩnh loài kiến Châu thiếu phụ Chân A Cáp Xuất, bạn vừa di cư từ phía bắc Mãn Châu đến biên giới Triều Tiên, cũng chịu cống nạp cho Triều Tiên. Triều đình bên Minh quan sát và theo dõi những thỏa thuận hợp tác thành công thân người bạn nữ Chân cùng Triều Tiên cùng với nỗi lo lắng ngày một gia tăng. Rõ ràng, họ chưa thể chiêu phủ người bạn nữ Chân bằng các cơ chế khoản đãi, mặc dù cho đã kiềm lan được sức mạnh của nạp Cáp Xuất, mối ăn hiếp dọa lợi ích lớn duy nhất dọc biên thuỳ đông bắc.

Ban đầu, triều đình nhà Minh không với cũng chẳng thể áp để quyền kiểm soát người nữ Chân như bên Nguyên từng làm, nhưng họ đã tạo thành một bộ quy tắc tổ chức mà sau này trở thành phương tiện chính cho quan hệ với những dân tộc dọc biên thuỳ đông bắc. Triều đình cấp thiết bắt chước bạn Mông Cổ đánh thuế người người vợ Chân. Ngoài ra, không như người Mông Cổ, triều đình đơn vị Minh không cấu hình thiết lập dịch trạm nghỉ ngơi Liêu Đông với phía bắc Mãn Châu để gửi công thư với cũng để biểu đạt rõ hơn quyền điều hành và kiểm soát khu vực: một tín hiệu chỉ ra rằng đơn vị Minh chưa đã có được mức độ bá quyền như đơn vị Nguyên. Mặc dù ở nắm kém dễ ợt hơn, dẫu vậy nhà Minh đã cấu hình thiết lập một thể chế nghi thức hóa mối quan hệ và hỗ trợ đòn bẩy khi thương lượng với những người Nữ Chân. Triều đình thành lập và hoạt động các vệ sở sinh sống Liêu Đông thời Hồng Vũ Đế và ở Mãn Châu thời Vĩnh Lạc Đế. Mặc dù nhiên, việc ra đời vệ sở cũng không chứng minh được quyền cai trị của phòng Minh. Các thủ lĩnh nữ Chân không thực sự phụng sự bên Minh, họ tự thu thuế với nuôi quân đội đến riêng mình, chưa phải cho triều đình. Vấn đề để nhà Minh thành lập vệ sở cũng không hẳn là bằng chứng cho biết thêm các thủ lĩnh đàn bà Chân đang chuẩn bị cho một làng hội Hán hóa mạnh mẽ hơn. Các vệ sở chỉ solo thuần là phương tiện thuận tiện để bên Minh tái khẳng định quan hệ đối ngoại truyền thống. Nhà Minh giới thiệu một quan lại điểm mang tính an ủi nhưng lại đầy mê muội rằng người cô gái Chân sẽ gật đầu trật tự nhân loại mà tín đồ Hán để ra, công nhận vị vậy “chư hầu” trước triều đình đơn vị Minh, với nhận thức được rằng nền cao nhã của tín đồ Hán quả thật thượng đẳng. Với việc “thấu hiểu” như vậy, triều đình bởi lòng chấp thuận quan hệ thương mại và cái gọi là quan hệ tình dục triều cống với những người Nữ Chân.

Vẫn yêu cầu phải giải thích vì sao người bạn nữ Chân gật đầu vị thế “chư hầu” không mấy chủ yếu xác, mặc dù cho vị chũm này hạ thấp phẩm giá chỉ của họ, ít nhất là về khía cạnh nghi thức. Người con gái Chân hẳn đã thực hiện sự phê chuẩn của bên Minh như một phương tiện đi lại chính danh hóa. Những thủ lĩnh người vợ Chân tận dụng tối đa vinh quang với uy tín ở trong nhà Minh để củng nuốm địa vị trong tâm địa người dân. Họ cũng có công dụng muốn dựa hơi tín đồ Hán để cản lại Triều Tiên cùng một vài kẻ thù khác. Hy vọng được công ty Minh viện trợ hoàn toàn có thể là viễn vông, tuy nhiên đôi khi, tác hại kêu điện thoại tư vấn nhà Minh hỗ trợ quân sự cũng đủ khiến những quân thù tiềm tàng đề xuất dè chừng. Tuy nhiên, “cho mặc dù những nguyên nhân trên có mức giá trị đến gắng nào đi chăng nữa thì nguyên do đặc trưng nhất vẫn là kinh tế. Người thanh nữ Chân yêu quý những món vàng được ban tặng trong các lần triều cống, và thèm thuồng phần nhiều món mặt hàng Trung Nguyên sẵn gồm giao thương. Chúng ta tham gia hệ thống chính trị nhà Minh để đem đến những sản phẩm hữu ích, còn nếu không muốn nói là thiết yếu, mang lại cộng đồng.”

Tóm lại, cuối thời Hồng Vũ Đế, đa số đường lối chủ công trong chế độ với người thanh nữ Chân đã được hình thành. Hầu như cư dân Mãn Châu, không tính Dã nhân chị em Chân, đều ấm yên với công ty Minh. Mặc dù nhiên, một côn trùng quan hệ tương xứng giữa đơn vị Minh với những người dân láng giềng phía đông bắc đã không được thiết lập. Khối hệ thống vệ sở thảng hoặc khi vươn tới được Mãn Châu, và các quy định về triều cống và thương mại vẫn còn đấy tương đối không hoàn thiện. Hơn nữa, các chuyên viên và hỗ trợ tư vấn viên, từ đầu đến chân Nữ Chân lẫn fan Hán, vẫn chưa xuất hiện trong triều đình đơn vị Minh.

Vĩnh Lạc Đế là người tiếp sau chịu trách nhiệm tùy chỉnh khuôn khổ cho mối quan hệ nhà Minh – phái nữ Chân. Ông cầm cố kiềm chế không áp theo đuổi một chế độ hiếu chiến với những người Nữ Chân như với những người Mông Cổ. Cố kỉnh vào đó, Vĩnh Lạc Đế nhờ cậy nước ngoài giao để bảo đảm an toàn mối quan lại hệ nhưng ông muốn. Ông không muốn phát động cuộc chiến tranh ở phía đông bắc trong lúc đang mắc với các chiến dịch quân sự ở Mông Cổ. Vĩnh Lạc Đế tìm kiếm kiếm hòa bình với người nữ giới Chân và bức tường ngăn họ đoàn kết với Mông Cổ hoặc Triều Tiên để đe dọa biên cưng cửng nhà Minh. Một cách để chiến win người nàng Chân là chủ xướng một chính sách triều cống và thương mại dịch vụ thường xuyên, mang lại lợi ích cho người láng giềng phía đông bắc và cho tất cả chính công ty Minh, vốn cũng khát khao một vài sản phẩm phái nữ Chân độc nhất định. Cuối cùng, hoàng đế tách biệt Liêu Đông cùng với những khu vực Nữ Chân khác xa rộng về phía bắc. Liêu Đông giờ là 1 phần của khối hệ thống hành chủ yếu nhà Minh, cùng với việc thành lập và hoạt động tại phía trên một đô chỉ huy sứ ty và một bộ nhiệm vụ quân sự cùng tài chính tương ứng, tựa như bộ nhiệm vụ mà các tỉnh trung tâm trung hoa áp đặt và thi hành.

Vĩnh Lạc Đế không mong đợi các vệ sở với đô chỉ huy sứ ty nhưng ông thành lập và hoạt động trên lãnh thổ cô gái Chân sẽ lãnh các công dụng tương trường đoản cú nhau. Ông phong quân hàm với tước vị cho các lãnh đạo vệ sởđô lãnh đạo sứ ty người bạn nữ Chân, ko yêu mong họ giao hàng các chiến dịch trong phòng Minh. Chúng ta cũng không nhất thiết phải đóng thuế. Dù được ban khuyến mãi ấn tín với quà cáp, họ chắc chắn rằng không ở trong thẩm quyền của triều đình công ty Minh. Nói chung, nhà vua chỉ xác thực việc bổ nhiệm những lãnh đạo bạn dạng xứ với không có công dụng cũng suôn sẻ khởi xướng một cơ chế chia nhằm trị. Bên Minh ko đủ sức mạnh quân sự hoặc chủ yếu trị để tránh những vệ sở đơn thân trở cần quá mạnh. Vào đầu triều đại, những vệ sở đàn bà Chân có dân sinh tương đối ít, điều đó phản ánh nền kinh tế tài chính và hệ thống hành chủ yếu thô sơ của người nữ giới Chân hơn là do cơ chế của bên Minh. Cơ chế “lấy di trị di” không và không thể được áp dụng đúng nghĩa.

Vĩnh Lạc Đế lưu ý tới người phụ nữ Chân nghỉ ngơi cả phía nam và phía đông bắc, cho dù ông thành công xuất sắc trong việc thương thuyết với các mục dân và nông dân sinh sống gần bên Minh rộng là với Dã nhân thiếu phụ Chân. Chỉ trong vòng hai năm tại vị, Vĩnh Lạc Đế vẫn phái tối thiểu 11 sứ đoàn thuyết phục người thiếu phụ Chân cấu hình thiết lập mối quan tiền hệ đúng đắn với bên Minh. Hoàn toàn có thể khẳng định chắc hẳn rằng rằng bên Minh bên dưới thời Vĩnh Lạc Đế theo xua đuổi một chế độ tích cực với người Nữ Chân cũng giống như những dân tộc Nội Á khác. Quan liêu điểm nhận định rằng nhà Minh bài ngoại cùng tìm cách giảm bớt quan hệ ngoại giao ko đúng giữa những năm Vĩnh Lạc.

Triều đình trước tiên dàn xếp trực tiếp với loài kiến Châu nàng Chân, nhóm fan mà hoàng đế có mối quan hệ thân mật nhất. Cả nguồn trung hoa và Triều Tiên hầu hết tuyên cha rằng con gái của A Cáp Xuất, thủ lĩnh loài kiến Châu nữ Chân, là bà xã của Vĩnh Lạc Đế. Vày đó, việc nhà vua phái sứ đoàn đầu tiên thương lượng với loài kiến Châu bạn nữ Chân là lẽ tự nhiên, với cũng ko có gì quá lạ khi trong thời điểm tháng 12 năm 1403, A Cáp Xuất gật đầu đồng ý để bên Minh thành lập vệ sở trong quanh vùng mà ông cai quản. Dù liên tục di cư dưới thời Vĩnh Lạc Đế, con kiến Châu phái nữ Chân vẫn luôn duy trì quan hệ triều cống và ngoại giao với đơn vị Minh. Triều đình đơn vị Minh phong mang đến hai con trai của A Cáp Xuất làm cho chỉ huy sứ của hai trong số 179 vệ sở thời Vĩnh Lạc Đế. Con trai trưởng mang tên chữ Hán là Lý Hiển Trung, lãnh đạo Kiến Châu vệ, trong những lúc người em là Mãnh Ca Bất Hoa chỉ huy Mao Liên vệ. Triều đình cũng ra đời vệ sở mang đến Hải Tây thiếu nữ Chân, nhóm người sống quanh khu vực hợp lưu lại giữa hai con sông Tùng Hoa với A Thập gần thị xã Cáp Nhĩ Tân ngày nay. Mối quan hệ với Hải Tây phái nữ Chân thậm chí còn đáng lưu trọng điểm hơn, vày nhóm người này sống thiên định cư và cách xa bên Minh rộng so với kiến Châu phụ nữ Chân.

Lúc đầu, Tả con kiến Châu thiếu nữ Chân tỏ cách biểu hiện rất chắc nịch khi hòa đàm với nhà Minh. Thủ lĩnh Tả loài kiến Châu thiếu nữ Chân là Mãnh Ca Thiếp Mộc Nhi đã sớm thần phục Lý Thành Quế trường đoản cú lâu. Năm 1404, Mãnh Ca được mời cho kinh đô Triều Tiên, vua Triều tiên phong cho Mãnh Ca một chức vị vào đội trợ thủ hoàng gia và ban đến ông một thực ấp vạn hộ. Ông dường như đã là 1 trong những thần dân Triều Tiên trung thành. Mặc dù nhiên, Vĩnh Lạc Đế ko nhượng cỗ và vẫn kiên trì thuyết phục Mãnh Ca phục tùng. Thời gian đầu, Mãnh Ca từ chối lời ý kiến đề xuất của hoàng đế và được Triều Tiên ủng hộ phản phòng nhiệt liệt. đều chuyện càng tồi tệ hơn khi đơn vị Minh làm mất lòng Mãnh Ca bởi không hotline đúng tước hiệu của ông. Cuối cùng, vào khoảng thời gian 1405, sứ thần nhà Minh là vương vãi Giao Hóa Để, cùng với lời lẽ đủ tôn trọng, đã thuyết phục thành công xuất sắc Mãnh Ca “đồng cam cộng khổ” cùng bạn Hán. Mãnh Ca không bật mí với người trợ lý Triều Tiên ý đồ đưa liên minh của mình tính đến khi bắt đầu hành trình cho triều đình nhà Minh. Nhà vua ban tước vị cùng quà cáp đến Mãnh Ca, thừa nhận ông là chỉ huy sứ của Tả kiến Châu vệ new thành lập. Triều đình Triều Tiên tức giận bởi vì Mãnh Ca hai mặt và phản nghịch liên minh, trả nủa bằng những thu hồi hết đặc quyền thương mại của Tả kiến Châu thiếu nữ Chân, lắc đầu mua muối, ngựa, trườn và sắt. Xung chợt với Triều Tiên buộc Mãnh Ca đề xuất di cư tự vùng phía đông bắc giáp nhóc con Triều Tiên đến Phụng Châu, một vị trí gần Trung Nguyên hơn, vào thời điểm năm 1411. Cuối thời Vĩnh Lạc Đế, Mãnh Ca tra cứu cách bảo trì sự cân đối mong manh trong mối quan hệ với đơn vị Minh với Triều Tiên. Ông thu được rất nhiều lợi nhuận rộng khi buôn bán với công ty Minh mà lại vẫn e hại trước những cuộc tiến công vũ trang từ Triều Tiên.

Triều đình Triều Tiên quan ngại ngùng trước những hành động mà họ cho rằng xâm phạm lãnh thổ của phòng Minh. Với một đội người quốc tế trung thành với công ty Minh đang sinh sống dọc theo biên thuỳ đông bắc, Triều Tiên sốt ruột rằng, y hệt như nhà Cao Ly tiền nhiệm, bọn họ sẽ đổi mới nạn nhân của một cuộc chinh phân phát khác. Tín đồ Hán đã dụ dỗ người bạn nữ Chân trước kia từng giao hàng Triều Tiên xoay sang trung thành với chủ với họ. Vào một bức thư gởi triều đình nhà Minh, fan Triều Tiên xác định rằng họ tất cả yêu sách chính đáng đối cùng với lãnh thổ thiếu nữ Chân, đồng thời cho là hai ngôi tuyển mộ vương tộc chúng ta Lý cũng đang nằm tại đây. Họ có tác dụng mọi phương pháp để níu kéo lòng trung thành của Mãnh Ca Thiếp Mộc Nhi tuy nhiên không thành công. Hoàng đế nhà Minh nhấn mạnh việc Mãnh Ca tất cả quan hệ huyết tộc với hoàng hậu của ông và phủ nhận lời bội phản đối của Triều Tiên đối với kim chỉ nan chính trị new của vị thủ lĩnh con gái Chân. Ông gật đầu một số yêu sách lãnh thổ của Triều Tiên, vốn dai dẳng từ thời bên Liêu cùng nhà Kim, dẫu vậy không từ bỏ khu vực đặt nhị ngôi chiêu tập vương tộc, ép bạn Triều Tiên đề nghị di dời. Cuộc cạnh tranh giành lòng trung thành với chủ của người cô gái Chân giữa nhà Minh và Triều Tiên vẫn âm ỉ xuyên suốt thời nhà Minh.

Năm 1410, Vĩnh Lạc Đế cho ra đời một loạt vệ sở mới và một số loại trừ tác động của Triều Tiên so với người phái nữ Chân. Ông đã thiết lập hòa bình thành công xuất sắc ở khu vực Nữ Chân tiếp giáp với ba con sông Đồ Môn, Hắc Long Giang và Ô tô Lý Giang, tổ chức chính quyền nhà Minh đã và đang tinh tường hơn về những nhóm fan và thủ lĩnh nàng Chân không giống nhau. Điều này tạo điều kiện dễ ợt để triều đình bên Minh xếp hạng những bộ lạc cô gái Chân và ban thưởng đến họ theo sản phẩm công nghệ hạng. Cần phải nhấn táo tợn một lần tiếp nữa rằng việc thành lập vệ sở không phải là một trong động thái kiểm soát và điều hành chính trị khu vực.

Thậm chí, nấc độ kiểm soát điều hành chính trị còn suy giảm không chỉ có vậy khi Nô Nhi Can đô ty được thành lập. Năm 1403, Vĩnh Lạc Đế phái một sứ đoàn thuyết phục Dã nhân thiếu phụ Chân quy phục dẫu vậy nhận về trả lời đáng thất vọng. Một vài team Dã nhân đàn bà Chân từng yết loài kiến triều đình nhà Minh, có theo chim ưng làm quà tặng tặng, nhưng không thể có mọt quan hệ lành mạnh và tích cực nào được duy trì bền lâu. Năm 1409, nhà vua ra lệnh mang lại Diệc Thất Cáp, một thiến quan gốc Hải Tây cô gái Chân, dẫn quân tới cửa sông Hắc Long Giang để tỉnh bình định Dã nhân phụ nữ Chân. 2 năm sau, Diệc Thất Cáp bắc tiến với 1.000 quân thuộc 25 tàu chiến. Diệc Thất Cáp được các thủ lĩnh thanh nữ Chân đón rước thân tình và ông cũng khuyến mãi lại quà cho họ để đáp lễ. Những thủ lĩnh thiếu nữ Chân đồng ý cho đơn vị Minh thành lập đô chỉ huy sứ ty và cử một sứ đoàn tháp tùng Diệc Thất Cáp hồi kinh. Năm 1413, Vĩnh Lạc Đế một đợt tiếp nhữa phái Diệc Thất Cáp tới gặp gỡ mặt những thủ lĩnh phái nữ Chân và sản xuất Vĩnh Ninh tự như một nỗ lực truyền bá Phật giáo trong xã hội người phụ nữ Chân định cư không nhiều ỏi. Diệc Thất Cáp mang đến khắc một tờ bia ghi công xây chùa bằng cả chữ Hán, chữ nữ Chân và chữ Mông Cổ. Những nỗ lực cố gắng của Diệc Thất Cáp được mừng đón nồng nhiệt vị ông làm rõ phong tục cũng như quan điểm của người người vợ Chân. Diệc Thất Cáp cùng nhà vua đã thuyết phục người thiếu phụ Chân cho ra đời một dịch trạm nghỉ ngơi Nô Nhi Can, địa điểm không chỉ hỗ trợ việc nhờ cất hộ công thư mà còn làm thương nhân vận tải thuận tiện, cung ứng cho họ chỗ ở và trạm tiếp tế.

Các hoạt động của Diệc Thất Cáp và chính sách của Vĩnh Lạc Đế góp họ dứt một số kim chỉ nam nhưng cấp thiết chuyển biến thành quyền quản trị khu vực. Triều cống và mua bán từ Nô Nhi Can bước đầu tràn vào Trung Nguyên; các thủ lĩnh nữ giới Chân đồng ý tước hiệu vị triều đình công ty Minh sắc đẹp phong; Phật giáo phạt dương giữa cộng đồng bạn dạng địa; thương mại dịch vụ và liên hệ đã dễ ợt hơn nhờ vào dịch trạm. Tuy nhiên, triều đình nhà Minh ko thể bỏ ra phối vận mệnh bao gồm trị của Dã nhân cô gái Chân. Triều đình nhà Minh chỉ đơn giản dễ dàng là cố gia hạn sự hiện hữu ở Mãn Châu. Sau thời điểm Vĩnh Lạc Đế băng hà, kim chỉ nam này ngày càng khó tiến hành hơn. Hai năm 1426 và 1432, Tuyên Đức Đế phái Diệc Thất Cáp thám hiểm bằng thuyền đất Dã nhân nữ Chân. Trong chuyến hành trình đầu tiên, Diệc Thất Cáp được lệnh gây ra ụ tàu với nhà kho để tiếp tế mang đến quan chức và quân nhóm nhà Minh đóng góp tại Nô Nhi Can đô ty. Trong chuyến đi thứ hai, Diệc Thất Cáp ban ấn tín cho một nhà thống trị mới và bộ quà tặng kèm theo quà cho những người Nữ Chân hợp tác ký kết với nhà Minh. Ông cũng sửa sang Vĩnh Ninh Tự vẫn hư hại cực kỳ nghiêm trọng từ vài thời gian trước đó. Triều đình kết thúc viếng thăm Dã nhân chị em Chân ngay sau năm 1432. Những quan chức đơn vị Minh mang đến rằng vận động ngoại giao này quá tốn kém, từ quăng quật xây dựng công ty kho cùng ụ tàu vì giá cả đắt đỏ với sự bội nghịch đối của người bạn nữ Chân. Rứa nên, cho tới thập kỷ thứ bốn của nạm kỷ 15, triều đình bên Minh vẫn để mất địa thế căn cứ vốn không mấy vững quà trên đất Dã nhân thiếu nữ Chân.

Xem thêm: ở rể phật môn

Tuy nhiên, công ty Minh đã thành công phần như thế nào trong việc tăng nhanh Hán hóa loài kiến Châu nàng Chân cùng Mao Liên thanh nữ Chân. Năm 1417, triều đình thành lập một cơ quan đk Phật giáo ở kiến Châu, cho thấy thêm rằng Phật giáo đang thu hút được tối thiểu một nhóm nhỏ người cô bé Chân. Triều đình khuyến khích người chị em Chân thân thiết định cư bên trong hoặc cạnh bên gần biên cương nhà Minh và tạo cho họ hai cộng đồng An Lạc với Tự Tại. Để cung cấp người di cư và thúc giục họ ổn định cuộc sống, công ty Minh ban cung cấp áo bào, ngũ cốc, tài chính và vật liệu xây dựng. Khi fan di cư càng ngày càng giống fan Hán hơn, họ bước đầu phục vụ triều đình. Họ không chỉ có tiến cống cho hoàng đế và mua sắm với thương nhân tín đồ Hán mà còn làm thông ngôn, phiên dịch, thu thập tin tình báo và hộ tống các sứ đoàn. Một trong những còn được bắt đầu làm Cẩm y vệ, đội người bạn đường hoàng gia. Những kiến thức và kỹ năng của họ về ngôn ngữ, phong tục và chính trị con gái Chân là vô giá với công ty Minh, cùng họ luôn luôn được triều đình trọng thưởng nhờ trình độ của mình.

Ngược lại, không ít người Hán cũng ập vào đất nữ Chân, lan tỏa sống động văn hóa Hán. Một vài là yêu thương nhân bán buôn bất thích hợp pháp với những người Nữ Chân; số khác là dân cày hoặc bầy tớ sống dọc biên giới, bất mãn với nghĩa vụ quân sự và chính sách thuế khóa hà khắc của triều đình; ngoài ra còn có những người dân là nhỏ cháu của tù hãm binh Hán trong số cuộc xung bỗng nhiên Minh – người vợ Chân thời kỳ đầu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, fan Hán xa xứ đã đóng góp không ít cho sự cải cách và phát triển của người thanh nữ Chân. Họ đã lý giải và khuyến khích người thiếu nữ Chân, nhất là Hải Tây với Kiến Châu phái nữ Chân, đổi mới những nông dân lành nghề, dạy cho người Nữ Chân kỹ thuật canh tác và cách áp dụng nông cụ. Họ là mọi thợ thủ công bằng tay tay nghề cao, đào tạo cho nhiều nghệ nhân nữ Chân giỏi. Họ hỗ trợ tư vấn cho đông đảo kẻ “man di” về technology quân sự và nghề luyện sắt.

Nhiều người Hán làm việc chính thức với người Nữ Chân cũng có thể có tác động và rốt cuộc gây nên những đổi khác trong văn hóa truyền thống của những dân tộc đông bắc, điều rồi vẫn để lại phần đa hệ lụy không thể đoán trước cho chủ yếu Trung Nguyên. Ví dụ, các hoạn quan lại thường làm cho sứ giả cho người Nữ Chân hoặc là người đầu tiên đón nhận du khách cô bé Chân mang lại nhà Minh, song khi, họ chưa hẳn là tín đồ Hán gốc và được xem như một hình mẫu Hán hóa. Lợi lộc hữu hình dường như được tích lũy dần cho người thích nghi được với sang trọng Hán. Những hoạn quan lại thường phát triển thành thân tín của nhà vua và được giao nhiều trách nhiệm phạm vi rộng.

Tương tự như vậy, một số quan chức quân sự đối phó với người Nữ Chân ở biên giới cũng là đông đảo tấm gương Hán hóa chủng loại mực. Điều quan trọng hơn vào việc tạo nên những biến đổi trong cộng đồng Nữ Chân là việc thành lập vệ sở. Vị nhiều thủ lĩnh thiếu nữ Chân ban sơ khá yếu kém nên việc được hướng đẫn làm lãnh đạo vệ sở và phần đa món quà, ấn tín, quyền giao thương mà đơn vị Minh ban cấp cho đã củng cố vị thế cho họ. Phê chuẩn chỉnh và hỗ trợ từ nhà Minh đưa về cho họ cơ hội làm trung gian thân thần dân thiếu phụ Chân cùng với triều đình bạn Hán trong số mối quan hệ ngoại giao với thương mại. Thiệt trớ trêu khi các chế độ của đơn vị Minh đã vô tình giúp xã hội cô gái Chân được tổ chức triển khai ngày một tốt hơn.

Quan hệ kinh tế giữa công ty Minh cùng người cô bé Chân cũng liên quan những biến đổi xã hội thân lòng cư dân Mãn Châu đồng thời mang về hàng hóa có giá trị cho những người Hán. Các sứ đoàn triều cống thiếu phụ Chân, với cáo sắc hoặc tín phù kim bài vì chưng triều đình cấp, theo một tuyến phố quy định trường đoản cú Khai Nguyên và bao phủ Thuận đến Sơn hải quan rồi vào Trung Nguyên. Vào thời Vĩnh Lạc Đế, đã bao gồm khiếu nề hà về hành vi làm giả chứng từ thông quan, tuy vậy vấn đề không thật nghiêm trọng và được chính quyền xử lý khá nửa vời. Trong thời hạn tiếp con kiến hoàng đế, những sứ thần bạn nữ Chân được ban tặng ngay tiền giấy, vải vóc sa tanh màu, vải vóc lụa, áo bào, ủng với tất chân tùy thuộc vào cấp bậc với địa vị. Vày những món vàng kiểu trên luôn luôn sẵn tất cả và chẳng đáng là bao cùng với triều đình, mối quan hệ triều cống thực tiễn không đề xuất là gánh nặng tài thiết yếu với đơn vị Minh, miễn là con số sứ thần có giới hạn mức hợp lý. Đến lượt mình, các sứ thần dưng cống ngựa mà người ta lấy được từ tín đồ Mông Cổ hoặc fan Triều Tiên, lạc đà, cũng rất có thể là từ người Mông Cổ, cùng lông thú. Bọn họ còn sở hữu theo phần nhiều món kỳ trân dị bảo như chim ưng tốt diều hâu, và a giao, một các loại cao được cho là có công dụng chữa kia liệt, hen suyễn, ho khan và các chứng dịch hô hấp, tuần hoàn khác. Mặc dù nhiên, quan sát chung, triều đình thừa nhận được nguồn cung cấp ít độc nhất vô nhị cho trong những mặt hàng cần thiết từ từng sứ đoàn triều cống, một vết hiệu cho biết thêm họ tất cả lời từ kiểu giao dịch thanh toán này. Nguy hại hao tổn xứng đáng kể ngân sách sẽ hiện tại hữu giả dụ số lượng lũ ông trong những sứ đoàn phái nữ Chân ngày càng tăng khiến yêu cầu quà cáp tăng thêm theo. Hơn nữa, trong những năm đói kém, công ty Minh còn phải hỗ trợ ngũ ly cứu trợ người thiếu nữ Chân làm việc phía bắc với phía đông cũng giống như người Hán sống ngơi nghỉ Liêu Đông, trên đây cũng là 1 khoản giá cả tốn yếu tiềm năng. Thời Vĩnh Lạc Đế, các chính sách đối đãi người phái nữ Chân không gây ra khó khăn hay rạm hụt ngân sách rõ ràng.

Giao thương giữa người đàn bà Chân với yêu mến nhân với quan chức bạn Hán bên cạnh đó sinh lời cho cả đôi bên. Tại gớm đô và hai chợ vùng biên Khai Nguyên và Quảng Ninh, thành lập và hoạt động vào năm 1406, người đàn bà Chân đổi con ngữa chiến đem vải lụa cùng bông với tỷ giá ăn năn đoái tùy thuộc vào unique ngựa. Quan tiền chức triều đình tuyển chọn ngựa chiến rồi gửi tặng 24 mục trường tùy chỉnh thiết lập ở Liêu Đông, yêu đương nhân bạn Hán sau đó được phép bán buôn số ngựa còn lại. Miễn là ngăn được yêu đương nhân buôn lậu vải vóc lụa với bông cho những người Nữ Chân, triều đình đơn vị Mình sẽ luôn luôn nhận được đủ số ngựa chiến chiến bắt buộc thiết. Nhân sâm cũng là một trong món hàng quý giá khác mà fan Hán mua của người nàng Chân. Fan Hán nhận định rằng loại rể cây này vô cùng có lợi cho sức khỏe, được ca ngợi hết lời chứ chưa hẳn là máy hàng xa xỉ mặc dù hiếm tuy nhiên vô dụng. Khía cạnh khác, người nữ Chân cũng nhấn về từ người Hán những món mặt hàng hữu dụng, còn nếu không muốn nói là thiết yếu, như đồ gia dụng dệt may, ngũ cốc, đồ thủ công mỹ nghệ và chế thành phẩm bởi sắt. Cầm lại, đôi bên đều thu lợi từ thương mại.

Cái bị tiêu diệt của Vĩnh Lạc Đế bước đầu bóc trần quan hệ tưởng chừng bình ổn và đôi bên cùng có ích mà đơn vị Minh đã cải cách và phát triển với người chị em Chân. Vào khoảng thời hạn ngắn, triều đình đơn vị Minh sớm kho bãi bỏ chế độ ngoại giao khuếch trương rộng rãi thời Vĩnh Lạc Đế, cùng sau thảm bại Thổ Mộc Bảo năm 1449, bọn họ càng trở nên bình an hơn khi đối ngoại. Người Triều Tiên tìm bí quyết tận dụng chế độ thu mình của nhà Minh để đóng một vai trò quan trọng đặc biệt hơn đối với người nữ Chân.

Mối quan hệ tình dục tay bố giữa Triều Tiên, nhà Minh và chị em Chân, từng bên hữu ích ích không giống nhau và đôi lúc mâu thuẫn lẫn nhau, kích động nhiều xung đột ngay sau khi Vĩnh Lạc Đế băng hà. Hầu như đợt thiên di không ngớt của người nữ giới Chân là 1 dấu hiệu cho thấy mức độ thù địch cùng ganh đua đang ngày 1 gia tăng. Lý Mãn Trụ kế vị phụ thân mình là Lý Hiển Trung làm thủ lĩnh loài kiến Châu thiếu nữ Chân, đã nhiều lần xin phép triều đình gửi hẳn vào Trung Nguyên sống. Vua Triều Tiên gây áp lực với thần dân của Lý Mãn Trụ bằng cách cố vậy áp đặt các loại thuế má cùng sưu dịch. Lý Mãn Trụ, với quyền lực phụ thuộc vào khả năng thu thuế và kêu gọi lao động cũng giống như sự công nhận từ nhà Minh, e hại trước mối đe dọa từ tín đồ Triều Tiên và tìm tìm sự đảm bảo từ triều đình tín đồ Hán. Chắc rằng do ái ngại một đội nhóm Nữ Chân thống tốt nhất quy mô bự định cư dọc từ biên giới, bên Minh từ chối yêu ước của Lý Mãn Trụ với ép ông phải dịch chuyển đến một khu vực cách không xa lãnh thổ Triều Tiên. đa số đợt đột nhiên kích cùng xâm lược làm gián đoạn quan hệ nàng Chân – Triều Tiên cho tới khi quân Triều Tiên đánh tan lực lượng của Lý Mãn Trụ cùng buộc ông bắt buộc di cư vào năm 1434, thêm một đợt nữa vào năm 1437. Cay đắng vì chưng không được bên Minh cứu viện, Lý Mãn Trụ cuối cùng đã kết hợp với thủ lĩnh Ngõa Lạt là Dã Tiên, tảo sang kháng nhà Minh.

Tả con kiến Châu cô bé Chân cũng bị cuốn vào một trong những cuộc trổ tài với đơn vị Minh cùng Triều Tiên. Thủ lĩnh Tả kiến Châu nữ Chân, Mãnh Ca Thiếp Mộc Nhi, trước đó đã đoạn tuyệt với người Triều Tiên, do vậy, lúc 1 thủ lĩnh đối địch giết chết Mãnh Ca và bé trai, bạn Triều Tiên ko mảy may cực nhọc chịu. Bên trên thực tế, chúng ta còn lập một ngay một đơn vị chức năng đồn trú nghỉ ngơi Hội Ninh nhằm tận dụng tai họa đột ngột này. Giờ đồng hồ đây, dìm ra bạn dạng thân yếu ớt thế nào lúc mất đi thủ lĩnh, Tả con kiến Châu nàng Chân tìm bí quyết tị nạn sống Trung Nguyên, tuy vậy nhà Minh lắc đầu cho bọn họ nhập cảnh. đề nghị tự cứu lấy mình, Tả con kiến Châu bạn nữ Chân gật đầu đồng ý để người bạn bè cùng phụ thân khác người mẹ của Mãnh Ca là Phạm cạnh bên kế vị thủ lĩnh, gạt Đổng tô – con trai nhỏ của Mãnh Ca – sang 1 bên. Phạm gần cạnh dẫn người của mình di cư một vài ba lần nhằm tránh kẻ thù, tốt nhất là người Triều Tiên. Tiếp đó, ông lại phải tuyên chiến đối đầu với fan cháu bọn họ thêm vài ba năm. Năm 1442, để tránh một cuộc xung thốt nhiên toàn diện, triều đình công ty Minh đứng ra hòa giải mang lại hai chú cháu. Họ công nhận Đồng sơn là chỉ đạo Tả con kiến Châu vệ còn Phạm liền kề là chỉ đạo Hữu loài kiến Châu vệ. Dục tình giữa đơn vị Minh, Tả loài kiến Châu vệ, Hữu loài kiến Châu vệ và Triều Tiên tạm thời êm đẹp, nhưng phần đông xung hốt nhiên tiềm tàng thân họ vẫn còn đấy đó và sẽ bùng phát với sự trỗi dậy của thủ lĩnh Ngõa Lạt Dã Tiên. 

Đối với đa số nhà hoạch định chính sách trong triều đình nhà Minh, mối liên hệ giữa những nhóm nữ Chân khác nhau quả là 1 mớ hỗn độn rối rắm. Em gái Mãnh Ca kết bạn với thủ lĩnh con kiến Châu người vợ Chân, Lý Hiển Trung, cùng là mẹ của Lý Mãn Trụ. Con gái Lý Mãn Trụ lại kết giao với Đồng Sơn, đàn ông Mãnh Ca. Em gái Lý Mãn Trụ thì được hứa hôn với Phạm Sát. Gần như cuộc hôn nhân gia đình này tạo thành cả dục tình bất hòa lẫn liên minh giữa Kiến Châu vệ, Tả kiến Châu vệ cùng Hữu kiến Châu vệ, khiến cho nhà Minh cực kỳ khó trở nên tân tiến một chế độ áp dụng thỏa xứng đáng cho toàn bộ các nhóm phụ nữ Chân. 

Quan hệ tài chính giữa đơn vị Minh cùng người người vợ Chân cũng xấu đi trong thời hạn này. Người bạn nữ Chân muốn tăng nhanh giao thương cùng triều cống trong những khi nhà Minh thì đang cố tinh giảm giao thiệp. Người nữ Chân phái không hề ít sứ đoàn, hay đúng ra là yêu thương đoàn, cho tới diện kiến triều đình đơn vị Minh. Năm 1436, khoảng chừng 50 sứ đoàn từ không ít vệ sở nữ Chân đã bước tới Trung Nguyên. Một vài ba sứ đoàn bao gồm tận 3.000 mang lại 4.000 sứ thần và người hộ tống. Bên Minh đã đề xuất tốn không hề ít tiền nhằm lo nơi ăn chốn ở cho những sứ đoàn. Số lượng và chất lượng cống phẩm cũng sút sút, các sứ thần thì thô lỗ, nghiện rượu và thậm chí còn đi nạp năng lượng cướp. Theo lời đề cập của người Hán, sứ thần con gái Chân cướp tách và gây thương tích cho thường dân nhà Minh, mua sắm và chọn lựa lậu, sử dụng quá và đòi hỏi quá quắt nhân viên cấp dưới dịch trạm, sắm sửa những món sản phẩm xa xỉ tuy nhiên chẳng mấy hữu dụng. Cầm lại, mối quan hệ triều cống và giao thương mua bán đôi mặt cùng hữu dụng trước kia giờ đang trở thành một nhiệm vụ với đơn vị Minh. Triều đình phải đương đầu với rất nhiều khoản chi tiêu khổng lồ khi đón tiếp các sứ đoàn nàng Chân. Người thanh nữ Chân thì toàn hỗ trợ những mặt hàng kém giá chỉ trị, thường phớt lờ chính sách và pháp luật nhà Minh. Yêu đương nhân và quan chức người Hán càng làm vụ việc thêm tồi tệ khi nhiều khi còn tận dụng người thanh nữ Chân:

Các tư liệu chữ Hán thường xuyên dẫn ra hồ hết trường hợp quan chức đòi tiền ăn năn lộ – cũng ko mấy khi thành công xuất sắc – rồi mới có thể chấp nhận được sứ thần vào Trung Nguyên. Bọn chúng cũng buộc tội một trong những quan chức kích động người chị em Chân bằng phương pháp ăn bớt quà cáp tặng kèm những kẻ “man di” và bất chợt kích quần thể định cư của mình … Tài liệu chữ nôm cũng đồng ý rằng vài ba món hàng china có điểm yếu hoặc kém quality …

Mối quan tiền hệ kinh tế mà Vĩnh Lạc Đế mường tượng ví dụ đã thiết yếu tiếp tục gia hạn sau cái chết của ông. 

Những đợt bỗng dưng kích của Dã Tiên vào năm 1449 càng làm cho trầm trọng thêm rất nhiều rạn nứt thân người chị em Chân với nhị láng giềng là nhà Minh với Triều Tiên. Một số trong những thủ lĩnh phụ nữ Chân, bao hàm Đồng Sơn cùng Lý Mãn Trụ, đã phản nghịch nhà Minh và thường xuyên tấn công các khu định cư làm việc Liêu Đông, trong những khi người Hán đang bận rộn kháng chiến phòng Ngõa Lạt. Triều đình ứng phó bằng phương pháp sữa chữa và xây thêm vài ba đoạn Vạn lý ngôi trường thành ngơi nghỉ Liêu Đông, đình chỉ giao thương mua bán tại biên giới, giới hạn số lượng người nữ Chân sống trong An Lạc, trường đoản cú Tại với nhiều địa điểm khác ở Trung Nguyên, hợp tác và ký kết với vua Triều Tiên trong vấn đề áp đặt cơ chế với người người vợ Chân. Cáo buộc nhà Minh với Triều Tiên bội bạc, loài kiến Châu con gái Chân cùng Tả loài kiến Châu phụ nữ Chân tổ chức triển khai đột kích bội phản công. Năm 1467, người Hán và fan Triều Tiên dành được một khoảng thời gian ngơi nghỉ, tránh được “khốn nhiễu thanh nữ Chân”. Năm 1466, bên Minh bắt giết thịt Đồng Sơn lúc ông đích thân đứng vị trí số 1 một sứ đoàn phàn nàn về vấn đề quà cáp. Năm 1467, liên quân Minh – Triều đánh bại Kiến Châu thiếu nữ Chân cùng giết bị tiêu diệt Lý Mãn Trụ. Quan hệ giữa bên Minh và người thiếu nữ Chân lại càng rối ren rộng khi vào suốt những năm 1470, Tuần phủ Liêu Đông è Việt, người được đại hoạn quan Vương Chấn nâng đỡ, vẫn vô cớ tấn công các nhóm người bạn nữ Chân thân thiết và mượn danh triều đình nhằm đòi đút lót. Hữu thị lang Binh bộ Mã Văn Thăng khi tuần gần kề Liêu Đông đã lên án hành vi của trần Việt. Cầm nhưng, vương Chấn cùng Trần Việt sẽ kịp vu oan mang lại Mã Văn Thăng tội kích cồn người nữ Chân, khiến cho triều đình điều chuyển ông tới vùng biên giới khác.

Vương Chấn mất quyền lực tối cao vào đầu trong năm 1480, và triều đình cũng cải tiến và phát triển một cơ chế bớt thù địch hơn với những người Nữ Chân. Phân biệt rằng trằn Việt, nhờ vào sự hỗ trợ từ vương Chấn, liên tục ngược đãi người nữ Chân, triều đình bãi bỏ những liên doanh quân sự chống nữ Chân, mở lại chợ buôn con ngữa vùng biên, với tái tiếp nhận nhiều sứ đoàn phụ nữ Chân. Quan liêu chức triều đình thậm chí còn dung túng cho hầu hết hành vi trốn luật triều cống và mua bán để các sứ đoàn thiếu phụ Chân đến liên tiếp hơn, với đoàn tùy tùng béo hơn, nhu yếu quà cáp phệ hơn, cùng đôi khi, chịu bán buôn phi pháp với thương nhân tín đồ Hán. Tuy nhiên dù sao, 1 thời kỳ tự do cũng vẫn được mở ra vào thời điểm cuối thế kỷ 15 và kéo dãn dài đến tận giữa thế kỷ 16.

Trong khoảng thời gian tương đối tĩnh lặng này, người người vợ Chân rõ ràng đã trải qua những biến chuyển khỏe mạnh mẽ. Chết choc của Đồng Sơn với Lý Mãn Trụ bên cạnh đó trùng khớp với việc suy tàn của một lớp thủ lĩnh nữ Chân cũ, những người dân thế tập vị trí lãnh đạo suốt từ cuối thời bên Nguyên tới đầu thời công ty Minh. Không thể lắc đầu rằng người thiếu nữ Chân đang bước đầu tái cơ cấu lãnh đạo, dù nặng nề mà tường minh được những biến đổi nội lực dẫn tới điều này. Một biến chuyển đáng chú ý khác là sự việc mở rộng lớn quy mô của những nhóm nữ Chân riêng rẽ lẻ. Đầu vậy kỷ 15, từng vệ sở hay chỉ gồm vài trăm cư dân, mà lại chỉ một rứa kỷ sau, những thủ lĩnh nàng Chân đã thường cai trị hàng nghìn rồi hàng vạn người. Họ dường như có được quyền lực tối cao nhờ công trạng của chính bản thân mình hơn là nhờ vào xuất thân. Việc người nữ Chân có nhu cầu ngày một béo với nông vắt từ nhà Minh cho biết rằng họ vẫn có xu hướng định cư. Cuối cùng, người bạn nữ Chân đang càng ngày chuyển trọng tâm về phía đơn vị Minh, cùng ít chịu đưa ra phối từ người Triều Tiên hơn.

Thời kỳ trăng mật giữa đơn vị Minh và người nữ giới Chân kết thúc vào cuối thế kỷ 16, một phần, vì những đổi khác trong xóm hội con gái Chân. Thậm chí, stress đã bùng nổ từ trước đó khi tín đồ Hán, dưới thời Gia Tĩnh Đế (trị. 1522 – 66), tái áp đặt hạn chế triều cống cùng giao thương, thi hành những quy định sẵn có. Mặc dù nhiên, mãi tới trong năm 1570, xung đột trước tiên mới nổ ra. Chỉ huy Kiến Châu vệ là vương Cảo tiến công người Hán bởi vì không ăn nhập trước những giảm bớt thương mại trong phòng Minh. Triều đình đã phải chỉ định tướng Lý Thành Lương, một quân nhân cội Triều Tiên, để tỉnh bình định những kẻ “man di ngỗ ngược”. Dựa vào sự cung cấp từ Giác Xương An và đàn ông ông là Tháp Khắc cầm – nhì thủ lĩnh nữ giới Chân vừa đoạn tốt với vương Cảo – Lý Thành Lương vượt qua và giành mạng vương vãi Cảo vào năm 1574. Trong vòng một thập kỷ tiếp theo, Lý Thành Lương liên tục được kêu gọi đi trấn áp lực lượng loài kiến Châu thiếu nữ Chân của vương Ngột Đường cùng Hải Tây con gái Chân của Sính Ngưỡng Nô. Cố gắng nhưng, chiến công tuyệt hảo và sở hữu tính lịch sử vẻ vang nhất của Lý Thành Lương buộc phải là chiến thắng trước A Đài, đàn ông Vương Cảo. Năm 1582, ông đánh bại A Đài cùng thiêu rụi pháo đài trang nghiêm của vị thủ lĩnh kiến Châu nữ giới Chân. Đáng chăm chú hơn, trận hỏa hoạn cũng giật đi sinh linh của Giác vương vãi An với giữa chiến loạn, quân Minh vô tình giết luôn Tháp tương khắc Thế.

Hai tử vong bất đắc kỳ tử nói trên hốt nhiên mang ý nghĩa đặc biệt lúc Nỗ Nhĩ Cáp Xích được khẳng định là con cháu nội tiếp giáp Vương An cùng là đàn ông Tháp tương khắc Thế. Nỗ Nhĩ Cáp Xích, ông nội nhà vua khai quốc bên Thanh cùng là thủ lĩnh Mãn Châu đầu tiên, ngay lập tức yêu ước đền mạng. Và Lý Thành Lương thực thụ đã bộ quà tặng kèm theo quà mang đến Nỗ Nhĩ Cáp Xích, tín đồ mà con trai và cháu trai ông ta rồi sẽ tiêu diệt nhà Minh.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích dĩ nhiên không thỏa mãn với rất nhiều món quà nhỏ bé trường đoản cú Lý Thành Lương, do ông đang nung náu ý định trở thành diễn viên chính trên sảnh khấu Đông Á. Để có tác dụng được điều đó, ông sớm nhận ra rằng mình cần phải thống nhất toàn bộ các đội người chị em Chân. Người đàn bà Chân đã bao gồm bước tiến lớn khi ra đời được các cộng đồng nông nghiệp có thể gia hạn đáng đề cập dân số, trở nên tân tiến được một ngành công nghiệp sắt đủ để tự nhà nông ráng và vũ khí. Nỗ Nhĩ Cáp Xích áp đặt độc quyền nhân sâm, lông thú cùng ngọc trai, giành quyền điều hành và kiểm soát các mỏ vàng cùng bạc, rất nhiều nguồn tài lực giúp ông thống độc nhất người nàng Chân, xây dừng quân đội và chèo kéo tín đồ Hán về dưới trướng mình. Người Hán đào tẩu rất có mức giá trị với Nỗ Nhĩ Cáp Xích vì họ cung cấp cho ông những kĩ năng hành chủ yếu và tài bao gồm cẩn thiết để quản lý và điều hành một thiết yếu thể con gái Chân đang ngày 1 phình to. Để thành lập và hoạt động một tổ chức chính quyền Nữ chân thật thụ, Nỗ Nhĩ Cáp Xích viện cho tới sự hỗ trợ của những tri thức người Hán có năng lực hành chính. Thông qua các liên minh hôn nhân và các cuộc chinh phạt – được dễ dàng hóa nhờ vào quyền kiểm soát và điều hành Mãn Châu trù phú – Nỗ Nhĩ Cáp Xích đang trở thành bá chủ khu vực vào vào đầu thế kỷ 17, với nhờ sự hỗ trợ của những cố vấn tín đồ Hán và tín đồ Mông Cổ, ông hoàn toàn cai quản được lãnh thổ rộng lớn của mình. Ông thành công xuất sắc tới nút tập thích hợp được cả những người ngoại tộc dưới ngọn cờ của mình, nhóm fan mà ông chỉ huy gọi chung là Mãn Châu, với những người Nữ Chân là thành tố chính. Năm 1616, ông trường đoản cú xưng hoàng đế nhà Hậu Kim, một chiếc tên trong khi được chọn để liên kết cơ quan ban ngành của ông với chính quyền nhà Kim của người thiếu nữ Chân, từng cai trị khu vực miền bắc Trung Quốc vào nuốm kỷ 12 và 13.

Sự trỗi dậy của Nỗ Nhĩ Cáp Xích đúng ra thuộc về phần lịch sử nhà Thanh, cơ mà nó cũng một lượt nữa minh chứng sinh rượu cồn tầm đặc trưng của những dân tộc Nội Á so với lịch sử Trung Quốc. Bên Minh kế tục bên Nguyên (1279 – 1368) – một triều đại Mông Cổ – cùng nhà Thanh thì kế tục đơn vị Minh. Bên trên thực tế, những dân tộc Nội Á đã thống trị Trung Quốc trong vòng ba thế kỷ rưỡi, một điều không hay được nhấn mạnh vấn đề đúng mức trong những bài phân tích văn minh trung hoa và càng có tác dụng tăng thêm ý nghĩa cho mối quan hệ giữa đơn vị Minh với Nội Á. Phân tích về hệ trọng giữa đơn vị Minh với những người láng giềng phía bắc thách thức một trong những giả định ngông cuồng rằng Trung Quốc không hiểu biết nhiều và không linh hoạt trong ngoại giao. Đôi khi, triều đình, quan liêu chức, thiến quan với thương nhân thu lợi từ giao thương và triều cống Nội Á. Bởi vì đó, vì lý do thương mại cùng an ninh, họ luôn cần phải thân thương tới những người láng giềng phía bắc và phía tây.