Lịch sử võ thuật việt nam

     

“Sông Đằng một dải lâu năm ghêSóng hồng cuồn cuộn tuôn về bể ĐôngNhững người bất nghĩa tiêu vongNghìn thu chỉ có anh hùng lưu danh”

(Bạch Đằng Giang Phú – Trương Hán Siêu)

Lịch sử như dòng sông nhiều năm cuốn đi trong lớp sóng của nó bao nhiêu sự tích, chiến công, thành bại của cả một dân tộc. Gắng kỷ 21 văn minh với không ít thú vui và dục vọng, mấy ai còn giữ tâm đến những huy hoàng của vượt khứ, đầy đủ tinh hoa của cổ nhân xuất xắc những bài xích học sâu sắc từ ngàn xưa?

Việt phái nam 4.000 năm văn hiến với rất nhiều triều đại kiệt xuất thấm đẫm văn hóa Phật Đạo Thần đã đem đến cho dải đất dễ thương này biết từng nào kỳ tích và truyền kỳ vẫn còn đấy rọi sáng mang lại tận hôm nay. Shop chúng tôi tiến hành loạt bài viết về lịch sử vẻ vang Việt Nam muốn muốn mang đến cho quý fan hâm mộ một góc nhìn mới về sử Việt, đó là ôn cũ biết mới, ngẫm chuyện xưa chú ý chuyện nay, từ bỏ đúc rút mang lại mình phần đa trải nghiệm riêng.

Bạn đang xem: Lịch sử võ thuật việt nam

Võ thuật nước ta đầy ắp lấp lánh của biết bao môn phái, chiêu thức, vũ khí. Loạt bài xích này để giúp đỡ độc giả gồm thêm một góc nhìn mới về lung linh võ thuật dân tộc.

Những trang sử Việt trong cả 4.000 năm là những gì còn còn sót lại của một nền văn hóa cổ xưa rất độc đáo. Nói một cách văn vẻ thì nó chính là sự phối kết hợp giữa thanh gươm cùng cây bút. Gươm để bảo vệ giang sơn và bút dùng để làm điểm sơn non sông, tạo cho những di sản văn hóa bùng cháy để lại mang lại hậu thế. Lịch sử vẻ vang đằng đẵng mấy nghìn năm với tương đối nhiều lần vong quốc cùng phục quốc cũng đó là nét độc đáo đơn nhất của hóa Việt Nam.

Nên cũng nói võ thuật là 1 nét văn hóa chủ yếu hèn của nước Việt, cũng nói theo một cách khác dân ta có lòng tin thượng võ cao. Chính vì thế phong trào luyện tập võ thuật chưa lúc nào ngừng cải cách và phát triển ở mảnh đất này. Ngày nay tương đối nhiều bậc bố mẹ cho con trẻ của mình mình theo rèn luyện võ thuật như 1 cách tăng tốc khả năng tự vệ cùng rèn luyện thân thể. Nhưng nếu chỉ dừng tại việc từ vệ với rèn luyện thân thể thì gồm thể bọn họ đã vô tình làm giảm đi phần nhiều giá trị của võ học dân tộc, một vốn quý mà phụ thân ông ta để lại. Loạt nội dung bài viết này đó là để khám phá giá trị thực thụ của nền võ học Việt Nam tương tự như giúp cho các võ sinh tương lai trân quý và cố gắng hơn để có thể đạt đến trình độ chuyên môn võ học tối cao xứng với lớp thân phụ anh.

Võ thật, võ công và võ đạo

Bản thân ngành võ có tương đối nhiều khái niệm dễ làm tín đồ ta nhầm lẫn. Do thời hạn lưu truyền quá thọ mà nhiều điều chân chính đến thời điểm này bị mai một xuất xắc bị phát âm lầm. Cho nên vì thế việc đầu tiên khi lần lại giá trị của võ thuật chủ yếu là ban đầu từ các khái niệm.

Nói cho Võ thuật, fan ta thường liên hệ đến các kỹ thuật chiến đấu bằng tay không tuyệt binh khí dùng để đánh bại địch thủ trong các cuộc giao tranh. Tuy vậy điều đó lại có phần… rơi lệch so cùng với từ cội tiếng Hán của chữ Võ.Chữ Võ giờ đồng hồ Hán (武) được cấu thành từ chữ Chỉ (止) và chữ Qua (戈).Chữ Chỉ (止) ở đây nghĩa là đình chỉ, tạo cho dừng lại. Qua (戈) là tên gọi cho một món võ khí thời cổ (cùng thời với Qua còn có món võ khí không giống phổ biến mang tên gọi là Can, bắt buộc mới có câu: mắc nạn can qua).

Như vậy, ý nghĩa của chữ “Võ” là: fan biết từ bỏ chế lấy bản thân, hoặc góp thêm phần làm cho dừng lại nạn can qua (戈), thì mới đúng nghĩa là bạn có… Võ (武). Mà lại để tự chế phục được phiên bản thân thì fan học võ cần tu chổ chính giữa dưỡng tính, kính trọng đạo đức. Nên những lúc luyện võ chính là phải tu dưỡng bản thân theo chuẩn mực văn hóa truyền thống và đạo đức nghề nghiệp cao thì mới đúng với chân thành và ý nghĩa của chữ này.

Võ thuật

Chữ “Thuật” ở đây chính là chỉ phương thức sử dụng võ với một cách thức nào đó, một nhiều loại vũ khí nào đó mang lại một mục tiêu cụ thể. Ở nghĩa này, võ thuật đồng nghĩa tương quan với võ nghệ, tức là một môn học nhằm hành nghề, nghề võ như bầy tớ hay võ quan tiền ngày xưa.

Chữ “Thuật” này nhấn rất mạnh tay vào phương pháp, cách sử dụng, phương pháp học. Có thể coi là tầng phải chăng nhất, cơ bản và phổ biến nhất trong bí quyết hiểu về võ của mọi người ở làng hội hiện nay.Ví dụ như: kiếm thuật là phương pháp dùng tìm trong võ thuật,Thương thuật là bí quyết dùng Thương,Tiễn thuật xuất xắc Cung Tiễn Thuật là cách dùng cung tên,Kỵ Xạ thuật là giải pháp cưỡi chiến mã bắn cung,Quyền thuật là cách chiến đấu thủ công bằng tay không.

Võ công

Võ công còn được gọi là công phu (Kung Fu) trong giờ Hán Việt. Đây là khái niệm cao hơn võ thuật, nói chính xác đây là mở đầu của người luyện Võ chân chính. Nó là thuật ngữ dành cho những người luyện võ vị võ chứ không cần phải để làm việc. Vậy “Võ công” đó là khái niệm chỉ cách thức rèn luyện chuyên nghiệp và bao gồm thống căn bản nhất để người luyện võ hoàn toàn có thể đạt đến trình độ thượng thừa sau này. Vào đó rất có thể gồm những bài quyền túng thiếu truyền và phương thức hô hấp nội ngoại công phu yên cầu sự rèn luyện kiên nhẫn cao độ và trải qua nhiều thời gian (công phu).


*
Một đòn đá trong xóm võ Tân Khánh Bà Trà (ảnh: Wikipedia).

Xem thêm: Tour Du Lịch Hà Tiên 2 Ngày 1 Đêm Chất Lượng, Tour Đảo Hải Tặc


Ngoài ra Võ công còn tồn tại một nghĩa phụ nữa là chỉ hầu hết chiến công hiển hách của một vị tướng hay là 1 vị vua nào đó. Ví như vua quang Trung đã lập nên “võ công” hiển hách tấn công đuổi quân Mãn Thanh năm 1789.Có một lời nói lưu truyền như sau có thể khiến chúng ta hiểu thêm về quan niệm và sự đặc trưng của võ công:

Lực bất đả quyềnQuyền bất đả côngLuyện quyền bất luyện côngĐáo lão nhất trường khôngLuyện công bất luyện quyềnHậu ráng thất nhân truyền

Tạm dịch:

Sức không đánh lại quyền (người dũng mạnh không tiến công được bạn biết quyền thuật)Quyền không tấn công lại công (người biết quyền thuật không đánh nổi người có nội công)Luyện quyền nhưng mà không luyện công (chỉ tập quyền mà không có nội công)Về già chỉ tay không (về già không còn gì, ý là cơ thể sẽ suy sụp ra đời nhiều bệnh dịch tật)Luyện công không luyện quyền (chỉ tập nội công, không tập quyền)Về già chẳng tất cả ai nhằm truyền (khó tìm truyền nhân, vì người đời không hứng thú luyện công)

Võ đạo

Là trình độ chuyên môn tối cao của người luyện võ, là vật dụng trong mơ của toàn bộ võ nhân tuyệt võ sĩ. Đây mới chính là thứ duy nhất mà lại một tín đồ luyện võ nên đặt làm mục tiêu của đời mình. Ở phía trên võ học trở nên một phương tiện đi lại để thăng hoa bản chất con người, vượt khỏi giới hạn của thân xác và không gian này. Câu hỏi tập võ đó là hành đạo vậy, do võ đạo chân bao gồm không phải dùng làm phân định hơn đại bại và kĩ năng cao thấp. Mặc dù học võ cố kỉnh nào để đã có được võ đạo luôn luôn là dấu hỏi lớn nghìn năm qua. Phần sau vẫn nói rõ rộng về vụ việc này.

Võ Việt chính là văn hóa Thần truyền

Ngày nay, tác động của những loại tè thuyết võ hiệp với những tập phim võ thuật hoành tráng đông đảo từ Trung Quốc cho đến Mỹ, Thái, Nhật, Hàn khiến hàng triệu thanh thiếu niên vì hâm mộ mà xả thân đi học tập võ. Và trong dòng trào lưu sống động đó thì vấn đề khoác lên người bộ đồ vật võ Wushu, Karatedo, Aikido có vẻ hào nhoáng hơn với thu hút những thanh niên Việt nhiều hơn là những gì còn để lại của ông cha.

Lướt một vòng qua các trung tâm văn hóa thì các lớp võ nước ngoài luôn đông ngàn nghịt, chẳng bù với những lớp võ cổ truyền. Buồn hơn nữa là ngay trong các lớp võ cổ truyền người ta lại còn đã dạy võ vn theo giao diện ngoại lai. Làm lơ hết những giá trị võ đạo của thân phụ ông, chạy theo kiểu võ nghệ đấu đài thực dụng với cơ bắp cuồn cuộn có nặng tính biểu diễn. Học võ Việt cơ mà đánh theo phong cách Muay Thái, kiểu Wushu cùng kiểu đấu đài Boxing?! Đâu rồi hồn võ dân tộc, đâu rồi lòng tin thượng võ ông thân phụ ngày xưa?

Vậy có thực là võ học của Nhật, Hàn, Trung Quốc tốt hơn và có giá trị rộng Võ vn khi chúng hoàn toàn có thể được truyền bá rộng khắp thế giới?

Người viết xin mạn phép không nhắc đến một vài nền võ thuật khá lừng danh khác như Mỹ, Nga, do Thái… vốn có nhiều cao thủ, mà lại chỉ đề cập mang đến nền võ học của 4 nước Trung, Nhật, Hàn với Việt (trong đó sẽ tập trung vào Trung và Việt). Tại sao chính thứ nhất là vì chưng khuôn khổ nội dung bài viết này chưa phải phân định đâu là nền võ thuật xuất sắc hơn mà lại chỉ đối kháng thuần đối chiếu khía cạnh văn hóa và nội hàm của võ học truyền thống nước Việt.

Lý bởi vì thứ nhị là 4 nước này đó là 4 nước đồng văn, cùng trong nền văn hóa truyền thống chữ Hán cổ trải dài liên tục mấy nghìn năm, vốn được coi là văn minh Thần truyền cho con người. Chỉ có các nền tân tiến này mới hoàn toàn có thể sản xuất hiện nền võ học thực sự có thể đạt đến đỉnh tối đa là Võ đạo. Tuyệt nói một cách sống động thì chỉ gồm nền võ học của 4 giang sơn này cùng rất Ấn Độ (với trường phái KalariPayatu và một trong những môn võ thuật xuất thân từ bỏ Yoga cổ) cùng với nội hàm rạm sâu và văn hóa nghìn năm mới có đủ tư phương pháp để bàn về Võ đạo chân thiết yếu mà thôi.


Tái chế tạo Hội thi ts Võ tại Festival Huế 2008 (ảnh: Wikipedia).

Lịch sử truyền thừa nhiều nghìn năm

Đầu tiên là nói tới lịch sử, võ học tập Việt Nam nhanh nhất được kể tới trong sử sách đó là trong huyền thoại từ thời mở nước. Chẳng phải Lạc Long Quân đã hỗ trợ dân chém hồ nước Tinh, trừ Mộc Tinh Ngư Tinh là gì? đều công trạng của ông đó là dùng võ công mà thực hiện, là ghi nhận nhanh nhất có thể trong huyền sử về võ học tập của nước ta. Sau Lạc Long Quân đến truyền thuyết thần thoại Phù Đổng Thiên vương cưỡi chiến mã sắt cố roi fe ra trận, tất cả đều ghi dấu võ công của người Việt.

Nếu tính về thời hạn thì nguồn cội võ Việt cũng rất lâu rồi ngang cùng với nước lâu lăm nhất là trung quốc hay Ấn Độ. Trải qua hơn 4000 năm rèn giũa, chọn lựa qua vô vàn cuộc chiến họ mới sót lại những giá trị di sản võ Việt mang đến ngày nay. Vậy cho nên người Việt hoàn toàn không bao gồm gì bắt buộc tự ti về lịch sử vẻ vang và quý giá của võ học tập của dân tộc mình vậy.

Có thể nói võ việt nam và china là 2 nền võ học khác quanh đó Ấn Độ có lịch sử vẻ vang và nội hàm lâu dài hơn nhất và cũng bị hiểu lầm những nhất. Chỉ tất cả võ công vn là vừa sức so kè suốt nghìn năm qua hàng ngàn cuộc giao tranh nhưng vẫn cân bằng với “đại gia võ học” như Trung Quốc, lại vẫn còn tồn tại khái quát đến bây giờ mà thôi.

Xét về khía cạnh lịch sử hào hùng và nội hàm thì võ học Nhật bạn dạng và hàn quốc đành phải xếp bên dưới một bậc vì văn hóa truyền thống Nhật (gồm cả võ học) chỉ phát triển mạnh từ sau khoản thời gian giao yêu đương với công ty Đường. Văn hóa truyền thống Hàn Quốc (đặc biệt võ học) chịu tác động của nhà Đường và kế tiếp là Đại Việt. Đặc biệt với sự ra đời Hoa đánh Lý Gia, võ phái của Hoa tô tướng quân Lý Long Tường (Hwasan Sanggun) nhưng mà nền võ học nước hàn mới trở nên tân tiến vượt nhảy từ sau nạm kỷ 12. Chỉ với Nhật với Hàn đã hết sức thành công với nhiều nhân tài trong ráng kỷ trăng tròn để thịnh hành văn hóa võ thuật của mình đi khắp trái đất trong khi bọn họ không thể làm bởi thế do nhiều nguyên nhân khác nhau.

Nội hàm thâm nám sâu từ văn hóa truyền thống tiền sử

Xét về nội hàm, cả 4 nước đồng văn đều bị ảnh hưởng chung của một nền văn hóa truyền thống cổ Thần truyền. Vào đó, ngoài nước ta ra thì hàn quốc và Nhật phiên bản hoàn toàn là học từ cao nhã của trung hoa mà cách tân và phát triển thành của riêng biệt mình. Vào khi vn và Trung Quốc may mắn được kế thừa nguyên vẹn nền văn hóa cổ xưa đó rồi cải đổi mới hấp thụ, trở thành của mình.

Vậy nền hiện đại này là gì? Nó vẫn chưa xuất hiện tên bằng lòng nhưng nó chính là tổ tông của lịch sự Đông Bắc Á, nam Á, Đông Á cùng Đông nam Á. Ngay cả văn minh china cũng chỉ là kế thừa và cải cách và phát triển nền văn hóa truyền thống này tỏa nắng nhất mà thôi. Nền hiện đại này vẫn từng bùng cháy nhiều nghìn năm trước khi bị dấn chìm bởi vì Đại Hồng Thủy. Chỉ với một ít hậu nhân tồn tại ở những vùng núi cao như Thiên Sơn, Himalaya, Nepal, Thanh Hóa – Nghệ An, Lào Cai… với hầu hết vốn văn hóa truyền thống quý giá bán còn giữ giàng mà làm cho các nền lịch sự châu Á sau này. Điều này cũng tương tự với Ai Cập, Peru, Mexico, các giang sơn này chỉ là kẻ thừa hưởng trọn lại phần lớn gì còn lưu lại của rất nhiều nền văn minh cổ xưa từng hiện diện trên lãnh thổ của họ mà thôi.

Có thể tạm hotline nó là nền tân tiến tiền sử, là người sở hữu mà đã tạo thành Kinh Dịch, chén Quái, Âm Dương, Ngũ Hành, Hà Đồ Lạc Thư. Những nền sang trọng này mặc dù chưa đồng ý được chấp thuận bởi tất cả các non sông và giới học thuật trên trái đất nhưng có nhiều công trình phân tích khảo cổ văn minh đã viết về vụ việc này, gần như nhận được tương đối nhiều tán thưởng từ giới học tập thuật. Có thể kể đến các cái tên như: “Địa đường phương Đông” (Stephen Oppenheimer), “Bức thông điệp bi lụy của cổ nhân” (Ernst Muldasev) hoặcseries sách Best Seller trên Amazon có tựa là :Fingerprints of the Gods” của người sáng tác Graham Hancock viết năm 1995 về những nền thanh tao tiền sử.

Ngày nay tương đối nhiều học giả người việt nam cứ mãi tranh biện xem văn hóa nước ta và văn hóa Trung Hoa cái nào gồm trước và thậm chí còn tranh bào chữa xem tởm Dịch là của nước ta hay của Trung Hoa? Điều này thiệt sự vẫn sai tức thì từ biện pháp đặt sự việc vì cả việt nam và trung quốc cũng chỉ cần hai người học trò của nền thanh lịch đã mất kia mà thôi.

Cả nhị nước cùng với vốn văn hóa truyền thống đó đã tạo nên hai vương quốc vĩ đại truyền vượt suốt 3.000 năm là Văn Lang (Việt Nam) cùng với 18 thời Vua Hùng kéo dãn dài 2.700 năm và china với thời Tam Hoàng Ngũ Đế kéo dãn suốt 3 ngàn năm.Trung Hoa với điểm mạnh về khu vực nên tất cả vẻ phát triển nhanh và xuất sắc đẹp hơn rồi cuối cùng ảnh hưởng đến tổng thể các nước còn lại, tất cả Việt Nam chính vì sau thời Hùng vương thì tín đồ Việt phần đông đã tấn công mất không ít thứ giá trị của ông thân phụ và phải chịu đô hộ gần 1000 năm. Tuy nhiên với nội hàm văn hóa sâu dày cùng với vấn đề cùng tầm thường một gốc rễ tương đồng nhau mà lại văn minh china không thể nhất quán thành công người việt như cái bí quyết nó sẽ làm trước đó với những dân tộc du mục khác.

Xét riêng biệt về võ học đang thấy rõ hơn điều đó. Nóichung võ nước ta nhìn thoáng qua thì thấy có khá nhiều phần kiểu như võ Trung Quốc, nói cả tên gọi và vũ khí nhưng mà đi sâu nghiên cứu thì biệt lập là vô cùng lớn. Võ Việt có khá nhiều nét rất rực rỡ như “lấy không nhiều địch nhiều”, “chú trọng công dụng không trọng hình thức” với “chỉ rất có thể dùng tốt nhất bởi fan Việt”.