đánh nhau từng những lần thảm bại ê chề trước muay Thái trong những lúc giới võ truyền thống Trung Quốc bên cạnh đó vẫn bảo lưu ý niệm võ thuật trọng quyền pháp, ko trọng đối kháng.
theo dõi và quan sát trên

Một trận đấu giữa võ sĩ muay Thái (trái) với võ sĩ võ cổ truyền Trung Quốc vào thời điểm năm 2011. Ảnh: china.org.cn.

Bạn đang xem: 3 lần kungfu trung quốc thách đấu muay thái

Tháng 12/1973, nhị quyền thủ Hong Kong Trạch Quang và Quảng Hán Kiệt nghênh chiến với võ sư muay Thái. Cũng theo cuốnLý giải kỹ pháp thực chiến của muay Thái, “vừa bắt đầu bắt tay giao tranh xong, Trạch Quang đã biết thành võ sĩ Thái đá trúng huyệt thái dương, ngất ngay trên chỗ”. Về phần Quảng Hán Kiệt, "đối phương làm gục ngay cú đánh đầu tiên, đắm đuối bất tỉnh"

Với lần thua này, phía Hong Kong phân tích và lý giải với khán giả rằng “một là do quá bận, chưa kịp sẵn sàng kĩ lưỡng; hai là do không quen đeo căng thẳng tay, làm tuyệt chiêu kungfu cần thiết phát huy, đề xuất đã chiến bại trận".

Tháng 1/1974, các đồ đệ của quyền thủ Hong Kong quần thể Huy Đới đã đi vào Thái Lan và đạt được thỏa thuận trước cuộc chiến rằng chất nhận được họ ra đòn thủ công bằng tay không, để rất có thể phát huy tất cả những xuất xắc chiêu võ thuật của Trung Quốc.

Đến lúc tranh tài thực tế, tuy vậy phía đất nước thái lan chỉ chuyển ra các quyền thủ cung cấp 2, tuy vậy vẫn chiến thắng 5 trận trước những võ thủ Hong Kong. Trong những trận đấu đó, theo nhật trình Công Thương của Hong Kong, tất cả quyền thủ Hong Kong đông đảo “một đòn đã bửa gục, không đủ sức tấn công một trận, tín đồ gắng gượng luôn bền nhất mới chỉ đầy 20 phút, ngắn độc nhất vô nhị là trăng tròn giây”.

Các Hoa kiều ở kia cảm thấy bế tắc và hotline họ là “võ sư đậu phụ”. Truyền thông media Thái Lan thì đưa tin rằng “đây là hầu như ngày bi ai nhất trong lịch sử đấu quyền”.

Kungfu khởi đầu từ múa?

Võ thuật Trung Quốc, tốt "wushu", được chia nhỏ ra làm 2 nội dung đó là "taolu" (sáo lộ) - thiên về quyền pháp và "sanshou" (tán thủ) - chủ yếu về đối kháng. Những mẩu chuyện trên cho biết võ thuật trung hoa trọng "taolu" hơn là "sanshou".

Taolu tập thích hợp nhiều chiêu trò phức tạp, rất bao gồm tính thưởng thức, tuy thế những chiêu trò đó thực chất không có công dụng trong thực chiến. Quyền sư china một khi vẫn lên võ đài sẽ chỉ rất có thể đánh loạn theo bản năng, bị các địch thủ luyện đấu đối chọi một cách hệ thống đánh bại dễ dàng dàng.

Vấn đề này, nghỉ ngơi thời nước trung hoa Dân Quốc, vẫn thu hút sự chú ý của giới võ thuật. Chẳng hạn năm 1934, có fan đã viết vào nguyệt san Quốc thuật thống nhấtrằng "quyền sư china thường ngày luyện võ theo lối mòn, nếu nhằm ứng phó với gần như trường thích hợp trận đấu nhiều biến chuyển hóa, chắc chắn sẽ là một trong những khó khăn lớn".

Xem thêm: Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Thuyết Minh, Xem Phim Trường Quân Đội Liệt Hỏa Tập 1 Vietsub



Một số rượu cồn tác trong chén bát Quái quyền nằm trong "taolu". Ảnh: QQ.

Sự trình bày không chút luật lệ của Ngô Công Nghi cùng Trần xung khắc Phu trên võ đài Macau năm 1954 là 1 trong minh hội chứng cho việc võ sinh võ truyền thống cổ truyền Trung Quốc bình thường luyện đối chiến vượt ít. Quyền thủ Hong Kong thua kém thảm sợ trước võ sư muay Thái cũng là minh chứng cho câu hỏi này.

Giới võ thuật china đương đại từng luôn luôn cho rằng: Đặc sắc đẹp của võ thuật trung quốc là taolu chứ chưa hẳn sanshou, buộc phải không buộc phải tính giao đấu.

Khang Thiệu Viễn, một tín đồ học võ thuật trường đoản cú nhỏ, kế tiếp trở thành thầy dạy dỗ thể dục vào trong thời gian 80 của ráng kỷ trước, từng nêu ý kiến rằng “giao đấu không bên trong phạm trù của võ thuật Trung Quốc". Ông đặt vấn đề "võ thuật là taolu, tức quyền pháp, không tồn tại quyền pháp có còn gọi là võ thuật không”.

Đối cùng với tính thực chiến của võ thuật Trung Quốc, Khang Thiệu Viễn phân tích: “Võ thuật thể hiện bề ngoài phòng thủ tấn công, dẫu vậy không thể sử dụng được. Nguyên nhân lại nói võ thuật ko thể dùng được? chính vì võ thuật gồm yêu ước về tứ thế, không có yêu cầu bốn thế thì chắc chắn sẽ cần thiết hình thành võ thuật, còn tấn công người, tấn công nhau có cần bốn thế không?”

“Đánh nhau vào đấm bốc với võ thuật trong võ thuật trọn vẹn khác nhau. Đánh võ thuật buộc phải yêu mong về tư thế, không phải lúc nào cũng đứng đó tấn công là xong, nếu không có tư thế, người ta đang nói anh không tồn tại võ thuật", ông Khang phân tích và lý giải thêm.

Đồng thời, ông đến rằng: “Võ thuật không hẳn bắt nguồn từ giao đấu, nhưng mà bắt mối cung cấp từ… múa. Ko thể vì chưng động tác như thể với giao đấu mà lại hiểu nhầm võ thuật thành bài toán luyện tập mang tính chất giao đấu để tiến công người”.

Các cách nhìn của Khang Thiệu Viễn dĩ nhiên là một trường thích hợp riêng. Trên thực tiễn từ trong năm 50 đến nay, trong vòng 30 năm ra mức độ phê phán “giao đấu luận”, giới võ thuật trung hoa đã trường đoản cú bỏ những cuộc đấu võ thuật theo bề ngoài đối kháng, coi “taolu” là nội dung đặc biệt quan trọng của võ thuật, rước “biểu diễn võ thuật” thay thế sửa chữa cho "đối chống thực chiến".