Palatino Linotype Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Mọi bạn đi rồi, con hẻm nhỏ trở lại lặng tĩnh không một tiếng động; gió thổi lay cành trúc vạc ra những music xào xạc. Lệnh hồ nước Xung nhìn khúc phổ vào tay, lưu giữ lại đêm tối đó Lưu chủ yếu Phong cùng Khúc Dương cùng hợp tấu cố tiêu. Hai người là chúng ta tri âm bắt đầu cùng nhau chế tác ra bộ khúc phổ huyền diệu này. Mặc dù vị bà bà sống trong lớp bụi trúc gảy đàn thổi tiêu cũng rất tuyệt diệu nhưng không mong muốn là bà ta chỉ rất có thể diễn tấu một mình; Lục Trúc Ông thì quan yếu cùng bà bà thích hợp tấu được. Lệnh hồ Xung e rằng khúc cố gắng tiêu hợp tấu “Tiếu ngạo giang hồ” này từ nay bặt tiếng không hề nghe được lần sản phẩm công nghệ hai nữa.

Bạn đang xem: Khúc tiếu ngạo giang hồ

Lệnh hồ Xung lại nghĩ: Lưu thiết yếu Phong sư thúc với Khúc Dương trưởng lão, một bạn là cao thủ thiết yếu phái, một fan là ma mị trưởng lão, một bao gồm một tà cụ như nước lửa, nhưng bàn thảo đến âm vận thì tâm ý tương thông bắt buộc kết thành tri giao mới cùng sáng tác ra khúc “Tiếu ngạo giang hồ” diệu huyền tuyệt luân. Cơ hội hai người nắm tay nhau cùng tạ thế lòng bọn họ không còn điều gì khác luyến tiếc, còn rộng ta cô độc trên thế gian này, bị sư phụ hoài nghi, sư muội ruồng rẫy, còn một fan sư đệ rất thương cảm ta thì lại bị thịt do bao gồm tay ta.

Bất giác lòng con trai đau xót, nước đôi mắt rơi lã chã lên khúc phổ rồi ko nén được, đàn ông òa khóc nức nở.

Lục Trúc Ông từ trong lớp bụi trúc nói vọng ra:

– vày sao anh em lại khóc?

Lệnh hồ nước Xung đáp:

– Vãn bối trường đoản cú thương thân thế, lại lưu giữ đến chết choc của nhị vị tiền bối đã chế tác ra khúc phổ này cần không nén được cảm xúc, khiến phiền hà mang lại lão tiên sinh.

Lệnh hồ nước Xung nói kết thúc quay bạn toan đi. Lục Trúc Ông nói:

– Tiểu bằng hữu, ta tất cả mấy lời mong mỏi thỉnh giáo, mời tiểu anh em vào đây thì thầm được không?

Vừa rồi, Lệnh hồ Xung nghe lão nói với vương vãi Nguyên Bá đầy vẻ ngạo mạn, không ngờ so với mình, một kẻ vô danh tiểu tốt, lại khôn xiết kính trọng, vượt ra ngoài sự tưởng tượng. Cánh mày râu nói:

– không dám, tiền bối bao gồm điều gì ao ước hỏi, vãn bối đã phụng cáo.

Lệnh hồ Xung cách chầm đủng đỉnh vào rừng trúc.

Trước mặt bao gồm năm gian đái xá, phía bên trái hai gian, bên phải tía gian, làm cho toàn bằng trúc. Một lão già từ trong ngôi nhà nhỏ bước ra, cười cợt nói:

– Tiểu bằng hữu, mời vào uống nước.

Lệnh hồ nước Xung thấy Lục Trúc Ông đã già lụ khụ đầu còn lổng chổng mấy tua tóc nhưng chân tay to lớn, lòng tin quắc thước. đàn ông cúi bạn hành lễ, nói:

– Vãn bối Lệnh hồ Xung xin bái con kiến tiền bối.

Lục Trúc Ông cười ha hả nói:

– Lão hủ bất thừa già hơn ít tuổi, không nên đa lễ, xin mời vào!

Lệnh hồ Xung theo lão lấn sân vào trong nhà, thấy bàn ghế giường tủ làm cho toàn bằng trúc, trên tường treo một tranh ảnh thủy mặc vẽ rừng trúc, thế bút tung hoành, khoác tức lâm ly, trông hết sức hoành tráng. Bên trên bàn để một cây dao cụ và một ống tiêu.

Lục Trúc Ông hớn hở bưng bình trà ra, rót một bát trà xanh tươi rồi nói:

– Xin mời dùng trà.

Lệnh hồ Xung hai tay đón lấy, cúi fan tạ ơn. Lục Trúc Ông nói:

– Tiểu bằng hữu, không biết tiểu bằng hữu từ đâu mà đã đạt được bộ khúc phổ này? nói theo một cách khác cho ta biết không?

Lệnh hồ Xung ngẩn fan ra, suy nghĩ lai lịch của cục khúc phổ này ẩn chứa không hề ít bí mật, ngay đến sư phụ, sư nương nam nhi cũng không dám bẩm báo. Cơ mà ngày kia Lưu chính Phong cùng Khúc Dương vẫn giao khúc phổ này cho doanh nghiệp để truyền lại đến hậu thế, tránh bị mai một. Lục Trúc Ông và cô cô của lão thông thạo âm chính sách đến vị trí thần diệu; cô cô của lão tấu được khúc nhạc mang lại chỗ lâm ly, tuy tuổi hai người đã cao nhưng ngoài họ ra, bên trên đời này search đâu mang lại được tín đồ thứ tía để để lại khúc phổ? nhưng dù trên đời này còn có người khác nối tiếp âm khí cụ đi nữa, thì tính mạng mình cũng chẳng còn bao lâu, không chắc có cơ duyên chạm chán được. đấng mày râu trầm ngâm một cơ hội rồi nói:

– nhì vị tiền bối, một vị chuyên chơi huyền cầm, một vị chăm thổi tiêu, kết thành tri giao mới cùng nhau biến đổi ra khúc phổ này, đáng tiếc đã gặp đại nạn yêu cầu cả hai cùng tạ thế. Cơ hội hai vị chi phí bối lâm tử đã giao khúc phổ đó lại cho đệ tử, nhờ môn đồ tìm truyền nhân để khúc phổ này không bị mai một.

Lệnh hồ nước Xung hoàn thành một lát lại nói tiếp:

– Vừa rồi đồ đệ được nghe vị cô cô của tiền bối gảy bọn thổi tiêu thật giỏi diệu thì mừng quýnh cho khúc phổ này đã tìm được chủ. Vậy xin chi phí bối thu rước khúc phổ này phụng giao mang đến bà bà, vì thế thì đệ tử dường như không phụ sự ủy thác của người đã chế tạo ra khúc phổ nhưng đệ tử cũng tương đối mãn nguyện.

Lệnh hồ nước Xung nói xong, nhị tay kính cẩn dâng khúc phổ lên.

Lục Trúc Ông không tiện nhấn lấy, bèn nói:

– Để ta thỉnh ý cô cô trước đã, xem người có chịu không đã.

Bỗng nghe tiếng của vị bà bà từ trong ngôi nhà nhỏ dại bên mé trái vọng ra:

– Lệnh hồ tiên sinh cao nghĩa, khẳng khái tặng khúc phổ thần diệu, họ nếu từ chối thì không được còn dấn thì thiệt hổ thẹn. Đại danh của hai vị tiền bối đã biến đổi ra khúc phổ này là gì, tiên sinh rất có thể cho chúng ta biết được không?

Âm nhan sắc của vị bà bà này không giống hệt như giọng nói fan già. Lệnh hồ Xung đáp:

– tiền bối bao gồm lòng hỏi tới, vãn bối tất yêu cầu bẩm cáo. Hai vị tiền bối chế tác ra khúc phổ này một là Lưu chủ yếu Phong sư thúc, một là Khúc Dương trưởng lão.

Bà bà ồ lên một giờ đồng hồ ra chiều cực kỳ kinh ngạc, nói:

– té ra là hai người đó.

Lệnh hồ nước Xung hỏi:

– chi phí bối tất cả biết hai vị Lưu, Khúc này ư?

Bà bà ko đáp, trầm dìm một thời gian rồi nói:

– Lưu thiết yếu Phong là cao thủ của phái Hành Sơn, còn Khúc Dương lại là trưởng lão của Ma giáo, 2 bên có mọt thù truyền kiếp, sao lại cùng nhau sáng tác ra khúc phổ này? Chuyện này thật khiến cho người ta không hiểu biết nổi.

Tuy Lệnh hồ Xung chưa thấy qua khuôn phương diện của bà bà, nhưng sau khoản thời gian nghe bà gảy lũ thổi tiêu, chàng cảm giác bà là 1 trong những cao nhân chi phí bối tao nhã hiền hòa, quyết không lừa gạt để bán rẻ mình. Nghe bà bà nói tới lai định kỳ của Lưu, Khúc thì ví dụ là tín đồ võ lâm đồng đạo. Lệnh hồ Xung liền đề cập lại việc Lưu chủ yếu Phong rửa tay gác tìm ra sao, Tả minh chủ phái Tung đánh hạ cờ lệnh rào cản thế nào, lưu lại Khúc bị trúng chưởng của cao thủ phái Tung Sơn cầm cố nào, cả hai đúng theo tấu ko kể núi hoang, dịp lâm tử đã thực tâm ủy thác cho khách hàng tìm fan hiểu biết âm phương tiện để giữ lại khúc phổ này ra sao… chàng lần lượt đề cập ra hết, chỉ lược vứt vụ Mạc Đại tiên sinh vẫn giết bị tiêu diệt Phí Bân. Bà bà lẳng im nghe ko nói một lời.

Lúc nam nhi kể chấm dứt bà bà mới hỏi:

– Đây ví dụ là khúc phổ, lý do Kim đao vương vãi Nguyên Bá lại nhận định rằng là túng cấp võ công?

Lệnh hồ Xung lập tức đem việc vợ ông xã Lâm Chấn nam giới bị phái Thanh Thành và Mộc Cao Phong gia hại cùng lời di ngôn nhờ vào mình truyền lại mang đến Lâm Bình ném ra sao, đồng đội họ vương vãi đã nghi hoặc thế nào… nam nhi chân tình kể ra hết.

Bà bà nói:

– té ra là vậy.

Bà dừng một thời gian rồi nói tiếp:

– Sao ngươi không nói rõ đầu đuôi mang đến sư phụ và sư nương ngươi biết để bớt đi điều nghi kỵ? Ta là người lạ lẫm chưa từng quen biết, sao ngươi lại đề cập rõ với ta không đậy giếm điều gì?

Lệnh hồ nước Xung nói:

– Đệ tử không làm rõ tại sao. Chắc rằng sau lúc nghe đến tiền bối nhã tấu, môn đồ ngưỡng mộ phong cách của chi phí bối nên không tồn tại chút nghi ngờ.

Bà bà nói:

– Vậy trên sao so với sư phụ sư nương, ngươi lại có ý nghi ngờ?

Lệnh hồ Xung lag mình đáp:

– Đệ tử vạn lần ko dám. Nhưng… ân sư lại lấy lòng nghi ngờ đệ tử, chuyện này cũng ko trách ân sư được.

Bà bà nói:

– Ta nghe ngươi nói ngữ khí khôn xiết yếu ớt. Đang tuổi thanh xuân không ai như vậy cả. Nguyên cớ bởi vì sao? Ngươi bị bệnh hay bị trọng thương?

Lệnh hồ Xung đáp:

– Đệ tử bị nội thương khôn cùng nặng.

Bà bà nói:

– Trúc nhân từ điệt, ngươi dẫn vị thiếu quân này đến bên hành lang cửa số phòng ta để ta chẩn mạch demo coi.

Lục Trúc Ông dẫn Lệnh hồ nước Xung cho bên hành lang cửa số tiểu xá mé trái, bảo hắn chuyển tay trái vào bên phía trong rèm trúc. Phía trong rèm trúc lại có một tấm màn bằng vải sa mỏng. Lệnh hồ Xung chỉ thấy phải chăng thoáng gồm bóng người, còn tướng tá mạo phương diện mũi thế nào thì không thấy được. Quý ông nghe tía đầu ngón tay non rượi bỏ lên cổ tay mình.

Bà bà chẩn mạch trong giây lát, gớm hãi ồ lên một tiếng, nói:

– thiệt là cổ quái!

Một thời điểm sau bà nói tiếp:

– Đưa tay nên vào mang lại ta.

Sau lúc chẩn mạch đầy đủ hai tay mang lại Lệnh hồ Xung, bà bà trầm ngâm ko nói.

Lệnh hồ nước Xung mỉm cười nói:

– tiền bối ko nên run sợ cho sự sống chết của đệ tử. Đệ tử từ biết mình sống chẳng bao thọ nữa phải đã mau chóng không lưu ý đến tính mạng rồi.

Bà bà hỏi:

– Sao ngươi lại tự biết tính mạng con người mình không thể lâu dài?

Lệnh hồ nước Xung đáp:

– Đệ tử đang ngộ gần kề sư đệ, làm mất đi Tử hà bí cấp của sư môn. Đệ tử chỉ mong tìm kiếm được bí cấp cho trả lại đến sư phụ rồi tự sát để tạ tội với sư đệ.

Bà bà nói:

– Tử hà túng cấp ư? Đó đâu phải là vật phi thường? vày sao ngươi lại ngộ cạnh bên sư đệ?

Lệnh hồ Xung liền lấy chuyện Đào cốc lục tiên đã trị thương gắng nào, sáu luồng chân khí giao chiến trong cơ thể ra sao, sư muội đã ăn cắp bí cung cấp đem đến khiến cho chàng tự trị thương dẫu vậy bị cự giỏi ra sao, sư đệ Lục Đại Hữu từ đọc túng bấn cấp bị con trai xuống tay điểm huyệt quá nặng trĩu dẫn đến cái chết thế nào… Lệnh hồ Xung thực tình kể ra hết.

Bà bà nghe ngừng bèn nói:

– chưa phải ngươi làm thịt sư đệ của ngươi đâu.

Lệnh hồ Xung giật mình hỏi:

– không phải đệ tử giết thịt ư?

Bà bà đáp:

– Chân khí của ngươi yếu ớt ớt cho dù điểm vào huyệt Đản trung của gã thì cũng cấp thiết giết được gã. Sư đệ của ngươi bị bạn khác thịt đó.

Lệnh hồ nước Xung lẩm bẩm:

– Vậy ai đã giết Lục sư đệ?

Bà bà nói:

– Người đánh tráo bí cấp chưa chắc đã là bạn giết sư đệ của ngươi, tuy vậy hai tín đồ này vớ có liên quan với nhau.

Xem thêm: Vua Bảo Đại Có Mấy Vợ - Vua Bảo Đại Và Nam Phương Hoàng Hậu Đều Kết Thúc

Lệnh hồ nước Xung thở một hơi lâu năm như vừa chứa được tảng đá ngàn cân nặng đè lên trung khu tư. đàn ông cũng đã từng nghĩ tới chuyện phái mạnh điểm huyệt Lục Đại Hữu khôn cùng nhẹ làm sao rất có thể khiến gã chết được. Chỉ vị thâm vai trung phong chàng luôn luôn tiềm ẩn cảm giác Lục Đại Hữu cho dù phải hay không phải bởi chàng điểm chết thì cũng bởi chàng mà chết. Bậc phái mạnh tử hán con trai há rất có thể trốn né tội lỗi, kiếm tìm cớ này cớ nọ để gỡ tội đến mình. Mấy trong ngày hôm qua Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi thân mật và gần gũi khác thường, nam nhi đau lòng vị thất tình nên không thích sống nữa, chỉ nghĩ về tới chữ “chết”. Lúc này nghe bà bà giải thích lòng đại trượng phu lập tức nảy lên sự phấn khích. Nam giới tự nhủ: Báo thù! Báo thù! đề xuất sống để phục thù cho Lục sư đệ.

Bà bà nói:

– Ngươi bảo trong nội thể ngươi bao gồm sáu luồng chân khí giao nghịch dẫu vậy ta lại thấy trong ghê mạch ngươi có đến tám luồng. Nguyên nhân như vậy?

Lệnh hồ nước Xung mỉm cười ha hả nói lại chuyện Bất Giới hòa thượng sẽ trị thương cho doanh nghiệp ra sao.

Bà bà tủm tỉm mỉm cười rồi nói:

– bốn chất những hạ thông minh, tuy mạch tức láo lếu loạn nhưng không giống người bị suy kiệt. Để ta tấu một khúc bầy cho các hạ bình phẩm được chăng?

Lệnh hồ nước Xung đáp:

– tiền bối đang chiếu cố, môn đệ xin lâu lãnh.

Bà bà ừ một tiếng, tiếng đàn lại ngân lên. Khúc điệu vô cùng nhu hòa tựa như lời nhắn nhủ, lại y như hạt sương mai thấm nhuần vào cánh hoa, nhẹ nhàng phất phơ như gió thoảng.

Lệnh hồ nước Xung nghe được một thời gian thì mí đôi mắt trĩu xuống, lòng thầm nhủ: tất yêu ngủ được! Ta đang nghe tiền bối gảy đàn, nếu ngủ thì chẳng yêu cầu là rất bất kính sao?

Tuy Lệnh hồ nước Xung ráng sức để giữ tỉnh táo apple nhưng sau cùng cũng không kháng cự lại được bé ma ngủ. Không bao thọ mi mắt chàng nhắm lại không mở lên được nữa, fan mềm ra, nằm xuống đất ngủ ngon lành. Trong giấc ngủ, con trai vẫn nghe văng vọng tiếng bọn nhu hòa tựa hồ như một bàn tay thướt tha đang vuốt tóc mình, khiến chàng hồi ức lại thời thơ ấu được sư nương ấp ôm trong lòng, cảm thụ được sự trìu chiều chuộng thương của bà.

Qua một hồi lâu, tiếng bọn dừng lại. Lệnh hồ nước Xung giật mình thức giấc giấc, vội vàng vùng dậy không đậy được vẻ hổ thẹn nói:

– Đệ tử thật xứng đáng chết, không siêng tâm nghe khúc nhã tấu của tiền bối mà lại ngủ mất tiêu, lòng hết sức hoảng sợ.

Bà bà nói:

– Ngươi không cần thiết phải tự trách. Ta tấu khúc nhạc vừa rồi là gồm ý thôi miên, muốn giúp điều hòa những luồng chân khí xung hốt nhiên trong nội thể của ngươi. Ngươi vận nội tức coi có giảm bớt được cạnh tranh chịu một chút nào không.

Lệnh hồ Xung vui tươi nói:

– Đa tạ chi phí bối.

Lệnh hồ Xung ngay tắp lự ngồi xếp bởi xuống đất, thanh nhàn vận nội tức, cảm xúc tám luồng chân khí vẫn xung kích nhau, chỉ khác ở đoạn trước tê máu rét trong ngực mau chóng trào lên khiến cho muốn nôn ra còn bây chừ thì tình trạng này đã giảm sút nhiều. Nhưng phái mạnh chỉ vận khí được giây phút thì đầu nhức đôi mắt hoa, lại xẻ lăn ra đất.

Lục Trúc Ông gấp chạy lại đỡ dậy rồi đưa quý ông vào phòng.

Bà bà nói:

– Công lực của Đào cốc lục tiên với Bất Giới hòa thượng hết sức thâm hậu, họ đang truyền chân khí vào người các hạ. Tiếng đàn mỏng manh của ta chẳng các không cân bằng được mà còn hỗ trợ các hạ yêu cầu chịu thêm nhức khổ, ta thiệt áy náy.

Lệnh hồ nước Xung vội vàng nói:

– Sao chi phí bối lại nói vậy? Được nghe khúc nhạc này môn sinh thấy rất hữu ích cho mình.

Lục Trúc Ông cầm bút nhúng vào nghiên mực viết lên giấy:

– Sao không xin truyền thụ khúc này để hữu ích suốt đời.

Lệnh hồ nước Xung gọi ra, cấp nói:

– Đệ tử bạo dạn xin chi phí bối truyền thụ cho khúc này để đệ tử tự chữa bệnh thương thế.

Lục Trúc Ông hớn hở, đồng ý lia lịa.

Bà bà ko đáp ngay, một thời điểm sau bắt đầu nói:

– Ngươi đánh đàn ra sao? Sao không tấu demo một khúc?

Lệnh hồ Xung thẹn đỏ mặt, nói:

– Đệ tử chưa lúc nào được học lũ nên chưa bao giờ chút gì, vậy mà ý muốn học theo ngón bọn cao thâm nám của tiền bối thì thật thừa mạo muội. Xin tiền bối tha thiết bị cho cái tội ngông cuồng của đệ tử.

Lệnh hồ nước Xung con quay sang Lục Trúc Ông xá nhiều năm rồi nói:

– Đệ tử xin cáo từ.

Bà bà nói:

– những hạ hãy khoan đi. Ta được những hạ khẳng khái tặng cho khúc phổ tốt diệu, xấu hổ vì không có gì báo đáp. Những hạ bị trọng thương cực nhọc chữa cũng để cho ta cảm giác áy náy. Trúc điệt, ngày mai ngươi hãy truyền thụ giải pháp tấu dao nắm cho Lệnh hồ nước thiếu quân. Giả dụ Lệnh hồ nước thiếu quân nhẫn nại có thể ở lại Lạc Dương lâu thì… thì đem khúc “Thanh tâm phổ thiện chú” của ta truyền lại cho Lệnh hồ thiếu quân cũng được.

Bà nói câu sau cùng rất nhỏ, cơ hồ nước như ko nghe được.

Sáng hôm sau, Lệnh hồ Xung mang lại học bầy ở trúc xá trong ngõ hẻm. Lục Trúc Ông mang ra một cây dao núm dạy âm nguyên lý cho chàng. Lão giảng:

– Nhạc luật gồm mười hai luật pháp là Hoàng chung, Đại lữ, Thái thốc, Giác chung, Cô tẩy, Trung lữ, Nhung tân, Lâm chung, Di tắc, nam giới lữ, Vô xạ, Ứng chung. Hầu hết luật này có từ đời xưa. Tương truyền rằng Hoàng Đế chỉ định cho Thái Luân tạo ra sự nhạc luật, nghe giờ đồng hồ kêu của chủng loại chim phượng hoàng nhưng định ra mười hai lý lẽ đó. Dao thay bảy dây bao gồm đủ năm âm là Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ; tuyệt nhất huyền làm cho Hoàng chung, tam huyền làm cho Cung điệu, nhạc bao gồm năm điệu là Man giác, Thanh thương, Cung điệu, Man cung và Nhung tân.

Lão lý giải rất tường tận. Tuy về âm luật, Lệnh hồ nước Xung đắn đo tí gì nhưng tứ chất hắn thông minh, nghe qua thì gọi ngay. Lục Trúc Ông hết sức vui lập tức truyền thụ chỉ pháp, dạy dỗ Lệnh hồ nước Xung demo tấu một đái khúc là “Bích tiêu ngâm”. Lệnh hồ Xung học tập vài lần thì tấu được, mặc dù vài âm không chuẩn, ngón tay còn vụng về về nhưng cánh mày râu tấu lên mênh mông khoáng đạt như vòm trời quang quẻ đãng xanh tươi vạn dặm ko gợn một ít mây.

Lệnh hồ Xung tấu hoàn thành tiểu khúc, bà bà ngơi nghỉ phòng mặt tấm tắc khen:

– Lệnh hồ thiếu quân, thiếu thốn quân học bọn thông minh vậy nên thì chẳng bao lâu rất có thể học được khúc “Thanh trung khu phổ thiện chú” rồi.

Lục Trúc Ông nói:

– Cô cô, Lệnh hồ huynh đệ new học tuy vậy đã tấu được khúc “Bích tiêu ngâm”, tâm ý trong tiếng đàn còn cao hơn nữa cả điệt nhi nữa. Tiếng bọn đúng là giờ lòng của Lệnh hồ huynh đệ diễn tả tính tình phóng khoáng, có nhiều hoài bão.

Lệnh hồ Xung từ tốn nói:

– chi phí bối thừa khen, lưỡng lự đến lúc nào đệ tử mới rất có thể tấu được khúc “Tiếu ngạo giang hồ” như tiền bối.

Bà bà gớm hãi nói:

– Ngươi… ngươi có muốn tấu khúc “Tiếu ngạo giang hồ” ư?

Lệnh hồ Xung đỏ phương diện nói:

– Hôm qua, môn sinh nghe tiền bối nhã tấu nỗ lực tiêu, lòng rất yêu quý nên hiện ra si trung ương vọng tưởng. Ngay cả Lục Trúc chi phí bối cũng cấp thiết tấu được thì nói bỏ ra đến đệ tử.

Bà bà ko đáp, một cơ hội sau new khẽ nói:

– ví như ngươi gồm thể bầy được thì xuất xắc lắm.

Bà nói khôn cùng khẽ rồi buông giờ đồng hồ thở dài.

Liên tục mười hai ngày, sáng như thế nào Lệnh hồ Xung cũng tìm đến hẻm bé dại học đàn trong trúc xá cho đến tối mịt bắt đầu về. Chàng nạp năng lượng cơm trưa cùng với Trúc Ông, tuy chỉ có rau dưa nhưng cảm giác ngon hơn cá thịt ở trong nhà Vương Nguyên Bá, tuyệt hơn thế nữa là mỗi bữa tiệc đều được uống rượu ngon. Tửu lượng của Lục Trúc Ông không cao nhưng rượu trữ lại toàn là mỹ tửu. Lão biết rất rộng về rượu, thấu hiểu lai lịch của các thứ rượu ngon vào thiên hạ, bắt đầu nếm qua đã rõ ràng được năm chưng cất. Lệnh hồ nước Xung nghe được rất nhiều điều mà mình chưa từng biết, lòng mừng thầm vô hạn.

Có mấy hôm Lục Trúc Ông đi phân phối những thứ đan lát được, đại trượng phu được bà bà sinh sống phòng sát bên chỉ dạy dỗ qua bức rèm trúc. Từ từ những thắc mắc trong âm nhạc mà Lệnh hồ nước Xung giới thiệu thỉnh giáo Lục Trúc Ông khiến cho lão không câu trả lời được, hiện giờ Lệnh hồ nước Xung được học với bà bà đề xuất hiểu ra ngay.

Nhưng Lệnh hồ Xung vẫn chưa hiểu hết được khuôn khía cạnh bà bà. Nghe giọng nói nữ tính của bà, bên cạnh đó là giọng của một vị thiên kim tiểu thư của một tỷ phú chứ không giống một bà già ẩn dật trong hang thuộc ngõ hẻm. Chàng cho rằng bà bà ngấm nhuần âm vẻ ngoài từ thuở thơ ấu nên ngay cả giọng nói cũng tương đối hay, về già vẫn không nuốm đổi. Hôm ấy bà bà dạy cho cánh mày râu khúc “Hữu sở tư”, một cổ khúc đời Hán, tiết tấu uyển chuyển. Lệnh hồ nước Xung nghe mấy lần theo đó mà luyện tập. Thiếu hiểu biết nhiều sao đấng mày râu nghĩ lại ngày trước lúc chàng với Nhạc Linh San còn là hai đứa con trẻ vô bốn cùng vui chơi giải trí bên nhau, nghĩ đến chuyện cả nhị luyện kiếm ở thác nước, chuyện cô gửi cơm lên ngọn núi sám hối. Cảm tình của tiểu sư muội so với mình hết sức thắm thiết chợt dưng xuất hiện thêm gã Lâm Bình bỏ ra thì ngày càng lạnh nhạt. Lòng Lệnh hồ nước Xung đột nhiên đau xót thê lương, tiếng bầy bỗng biến hóa đổi, mở ra mấy âm đánh ca Phúc Kiến, bài xích hát nhưng mà Nhạc Linh San đã hát cơ hội xuống núi. Lệnh hồ nước Xung lag mình, dừng tay không đàn nữa. Bà bà ôn tồn nói:

– Đây là khúc “Hữu sở tư”, ngươi tấu tương đối lắm, tình ý câu kết nhập vào khúc điệu, chắc hẳn lòng ngươi đã nghĩ đến chuyện cũ. Nhưng tại sao bỗng nhiên lộ diện mấy âm điệu Phúc Kiến, nghe ra hệt như ly ca thật là khó hiểu? Ấy là vì nguyên cớ gì?

Tính tình Lệnh hồ Xung vốn phóng khoáng, trọng tâm sự này hóa học chứa trong thâm tâm đã lâu, mười hai ngày hôm qua bà bà lại đối xử khôn xiết tốt. Con trai không nén được nữa bèn nhắc hết chuyện Nhạc Linh San nuốm lòng thay đổi dạ với mình. Lệnh hồ Xung thật tâm kể rõ ngọn ngành, xem bà bà như tổ mẫu, mẫu mã thân hoặc là tỉ tỉ, muội muội thân thích. Nam nhi kể xong, cảm thấy rất mắc cỡ bèn nói:

– Thưa bà bà, vai trung phong sự vớ vẩn của đệ tử cơ mà đem đề cập ra huyên thuyên cả nửa ngày thì thật là… thiệt là…

Bà bà dịu dàng êm ả nói:

– Chuyện nhân duyên cấp thiết cưỡng cầu mà được. Cổ nhân nói siêu đúng: “Có mối nhân duyên chẳng chọn người”. Lệnh hồ nước thiếu quân, thời buổi này Lệnh hồ nước thiếu quân bế tắc nhưng biết đâu ngày tiếp theo sẽ chạm mặt được giai ngẫu khác.

Lệnh hồ Xung đáp:

– Đệ tử cũng ko biết có thể sống được bao thọ nữa cần chuyện gia thất chắc không khi nào có đâu.

Vị bà bà yên ổn lặng, tiếng bọn nhẹ vang lên, lại là khúc “Thanh vai trung phong phổ thiện chú”. Lệnh hồ nước Xung nghe một lúc đang cảm thấy bi thương ngủ. Bà bà ngừng đàn, nói:

– hiện giờ ta ban đầu truyền thụ khúc này đến ngươi, đại khái trong khoảng mười ngày thì rất có thể học xong. Từ nay về sau, hằng ngày nên học tập tấu thì công lực không thể hồi phục lại đầy đủ nhưng không nhiều nhiều cũng có lợi.