Augustus

     
This entry was posted on mon Mười nhì 13, 2012, in lịch sử dân tộc thế giới phương Tây & tagged actium, La Mã, roma, spartacus. Bookmark the permalink.2 bình luận

biên dịch: eskimot09 

Lịch sử La Mã bước đầu từ 1 ngôi làng nhỏ (có sách nói là gồm 7 ngọn đồi) vị trí trung tâm Italy, tiếp đến phát triển thành thủ phủ, xâm lăng và kiểm soát 1 vùng to lớn gồm tổng thể Italy, phái nam Châu Âu, Trung Đông, Ai Cập và phát triển thành đế chế hùng vượt trội nhất trên trái đất vào thời điểm bước đầu công lịch. La Mã điều hành và kiểm soát cái mà trước đó không 1 non sông nào từng có, nó ách thống trị toàn thế giới trong 1 thời gian dài. Đế chế La Mã trải dài từ quốc gia Anh mang đến Ai Cập, từ bỏ Tây Ban Nha đến Mesopotamia cấu hình thiết lập 1 thời kỳ chủ quyền đáng khen ngợi.

Bạn đang xem: Augustus

Dù vậy, La Mã là 1 tổ quốc quân sự với nó giai cấp lãnh thổ bát ngát của mình bằng phương pháp duy trì một lực lượng quân sự mạnh trên những nước nó chiếm phần đóng. Là một chủng tộc thông minh, tín đồ La Mã dành rất nhiều trí tuệ của họ cho việc xây dựng chiến thuật, công nghệ, tổ chức và khí cụ lệ quân sự, tất cả dành cho việc bảo trì cái thế giới rộng phệ họ sẽ dựng lên.

Nhưng La Mã theo luồng thông tin có sẵn đến không chỉ có vì thiên tài quân sự và tổ chức mà còn vày văn hóa. Quần thể văn hóa La Mã chỉ kém chút ít không đáng chú ý so cùng với Hy Lạp, khu vực đã bắt đầu thể chế công ty nước vài nắm kỷ trước cộng hòa La Mã. Văn hóa truyền thống La Mã có khá nhiều cái khởi nguồn từ Hy Lạp: nghệ thuật, loài kiến trúc, triết học và tôn giáo. Tuy nhiên, tín đồ La Mã đã làm đổi khác nhiều thứ văn hóa này bằng việc làm nó trở phải thích nghi với nhân loại quan và nhu yếu riêng của họ. Thiết bị văn hóa biến hóa này sau đó được truyền bá mang đến các xã hội dân cư châu Âu thời cổ kính và phục hưng.

Chúng ta gần như là không biết những gì về đa số cư dân đầu tiên của La Mã. Các người đầu tiên là bạn Cro-Magnons, nhưng đến thời đồ đá mới, họ hình như bị sửa chữa thay thế bởi những người dân di trú tới từ Châu Phi, Tây Ban Nha, và Pháp. Những người này tiếp nối lại bị sửa chữa thay thế bởi làn sóng bạn di trú trong thời kỳ thứ đồng, bước đầu ở khoanh vùng này khoảng tầm năm 1500 trước công nguyên. Xã hội mới này cho từ những vùng đất bên đó dãy Alps và vượt biển khơi Adriatic cho tới phía Đông của bán đảo Italia. Bọn họ là những người du cư, chăn nuôi gia súc với sở hữu phương tiện đi lại sx cao. Họ đúc đồng, cưỡi chiến mã và bao gồm xe ngựa. Bọn họ là những người dân thiện chiến và bắt đầu định cư tại các vùng nhích cao hơn bán hòn đảo Italia. Ngày nay họ gọi họ là người Italic, có nhiều dân tộc bản địa khác nhau: người Sabine, bạn Umbrian, bạn Latinh và không hề ít nữa.

Vào khoảng năm 700-800 trước công nguyên, nhị nhóm cư dân mới ban đầu xâm chỉ chiếm bán hòn đảo Italia. Rất khác những người nhập cảnh trước đó, những người dân khai hoang mới này đưa tới cùng chúng ta nền đương đại Hy Lạp cùng Etruscans.

NGƯỜI ETRUSCANS

Các bên khảo cổ học nhận định rằng người Etruscans tới từ phía đông Địa Trung Hải, hoàn toàn có thể là từ tiểu vùng châu Á. Cho dù gì đi nữa bọn họ sẽ khôgn bao giờ biết bọn họ thật sự tới từ đâu và nguyên nhân họ chỉ chiếm cứ Italy. Nhưng chúng ta biết rõ rằng lúc họ cho Italy, bọn họ đã mang theo với họ nền lộng lẫy và thành phố hóa. Họ đặt nới bắt đầu xã hội làm việc Đông Bắc Italy, giữa dãy núi Appenine và đại dương Tyrrhenian. Nền sang trọng Etruscans chạy lâu năm từ sông Arno sinh sống phía bắc mang lại sông Tiber hướng về phía trung chổ chính giữa bán hòn đảo Italia. Cái làng bé dại của người Latinh, mà sau đây trở thành La Mã nằm bên con sông Tiber này. Như vậy, tín đồ La Mã chỉ là phần đông dân buôn bản trong giai đoạn trở nên tân tiến của nền cao nhã Etruscan, đã gồm quan hệ mật thiết với người Etruscan về ngôn ngữ, tứ tưởng, tôn giáo, và xã hội. Nền thanh nhã Etruscan do vậy có ảnh hưởng quan trọng nhất trong quá trình chuyển tiếp thành cao nhã La Mã.

Người Etruscans sống độc lập, theo thể chế đơn vị nước với hình thành phần đa liên bang nhỏ. Khi new bắt đầu, những liên bang này được ách thống trị bởi thuộc 1 quốc vương, nhưng kế tiếp là một hội đồng được lập yêu cầu bằng các cuộc thai cử chủ yếu thức. Tương tự như những cư dân chung quanh, fan Etruscans là tộc fan làm nông nghiệp & trồng trọt nhưng họ cũng có một lực lượng mạnh, và sử dụng lực lượng này nhằm thống trị dân cư chung quanh. Những dân cư bị kẻ thống trị này thay đổi nông dân trong số nông trại của người Etruscans. Như vậy người Etruscans có thời hạn để giành cho việc phân phát triển sắm sửa và công nghiệp. Đến nạm kỷ 7 và 6 (trước CN), người Etruscans đã chinh phục rất các nơi trực thuộc Italy bao gồm cả Rome, và những vùng đất ngoại trừ Italy như các đảo của Corsica. Họ thực hiện bảng chữ cái dựa trên bảng chữ cái của fan Hy Lạp, họ có 1 nền hội hoạ và điêu khắc phát triển, 1 tôn giáo dựa trên thuyết thượng đế lan truyền từ fan Hy Lạp, và không ít những nghi lễ tinh vi sau này được thần thánh hóa và truyền lại cho người La Mã. Rất khác như phần lớn các nền lịch sự cùng thời, sự bất bình đẳng giới tính của tín đồ Etruscans trong khi không được kể tới nhiều.

Trong khi bạn Etruscans đã rất bận rộn với vấn đề xây dựng quyền lực ở các vùng đất ko kể Italy, cùng với những hoạt động buôn bán tấp nập với phía Đông cùng với Châu Phi, thì một thành phố ở phía phái mạnh của họ bước đầu lớn bạo dạn nhanh chóng. Thành phố này tế bào phỏng fan Etruscans ở không hề ít mặt. Nó mang tên Vương quốc La Mã.

VƯƠNG QUỐC LA MÃ

Theo những nhà khảo cổ, La Mã được thanh lập vào tầm năm 753 trước công nguyên bởi những người Italic sống ngơi nghỉ phía nam sông Tiber. Sự phát triển của thôn hội La Mã là sự việc mô rộp xã hội trơn giềng Etruscans ở phía Nam. Thể chế đơn vị nước ban đầu của La Mã là thể chế quân công ty được chế tạo trên căn cơ xã hội cỗ lạc. Trong thôn hội khởi hành này, người bọn ông tất cả quyền ra quyết định và là thầy tế trong gia đình. Họ gồm quyền bán con cháu như bầy tớ hoặc thậm chí giết chúng. Sự độc đoán này bị hạn chế sau khi thành lập nhà nước. Trước lúc bán bé hay giết mổ chúng, người bọn ông buộc phải tham vấn mái ấm gia đình mình và xã hội chung quanh. Quyền lực của Quốc vương vãi trong thể chế quân công ty La Mã cũng giống như như vậy. Nói cách khác, Quốc vương y hệt như 1 vị trưởng tộc bị ràng buộc vì chưng mối quan hệ nhiệm vụ và quyền lợi so với các thành viên trong tộc. Quốc vương bao gồm quyền xuất xắc đối, là người đề ra luật pháp, thống lĩnh quân đội, là tandtc và là thầy tế cả.

Tuy nhiên quyền lực của Quốc vương được giới hạn và kiểm soát bởi một hiến pháp mà lại ông ta không được phép nắm đổi. Hiến pháp này bởi Viện nguyên lão (VNL) và quốc hội lập ra. Viện nguyên lão là hội đồng gồm các trưởng lão, là thủ lĩnh của các thị tộc khác nhau, là 1 hiệ tượng liên minh những thị tộc. VNL có quyền đồng ý và phủ quyết việc chỉ định quốc vương, có quyền soát sổ và kết luận tính hòa hợp hiến và tuân theo truyền thống lịch sử của những luật lệ và hành động của quốc vương. Về phương diện này, VNL La Mã có công dụng gần giống với tòa án tối cao Hoa Kỳ ngày nay. Quốc hội thì bao hàm toàn cỗ công dân nam giới La Mã. Quyền công dân chỉ dành cho tất cả những người có cả bố và mẹ là bạn gốc La Mã. Tính năng của quốc hội là trao mang lại vị vua được VNL lựa chọn quyền lực tối cao tuyệt đối. Quốc hội được tổ chức triển khai thành 30 nhóm trên cơ sở mối quan hệ huyết thống, mỗi nhóm có một phiếu bầu và giới thiệu phiếu của chính mình trên ra quyết định đồng thuận của vây cánh trong nhóm. Như vậy, nếu ai đó có tiếng nói quan trọng trong chính phủ nước nhà thì sinh hoạt quốc hội, tác động này đã được gia công giảm đi không ít với phương pháp chia phiếu thai theo team nói trên.

Sự cải tiến và phát triển sức mạnh khỏe và tầm tác động của La Mã làm cho của cải tập trung vào 1 bộ phận nhỏ dại và khiến xã hội phân loại thanh 2 giai cấp: quý tộc với bình dân. Giới quý tộc kiểm soát hầu hết tài sản, việc buôn bán, quyền lực và quân đội. Và chỉ bao gồm họ mới hoàn toàn có thể có địa điểm trong VNL tốt quốc hội. Giới dân gian chiếm đa phần dân số, số đông là nông dân và thợ thủ công làm bài toán cho giới quý tộc (trừ một số ít ít tự có tác dụng trong nông trại nhỏ của mình). Họ không thể có tiếng nói trong chủ yếu phủ.

Dưới thời quân chủ, La Mã không ngừng mở rộng tầm kiểm soát và điều hành đáng nói đến các địa hạt phổ biến quanh. Thiết chế quân chủ phiên bản thân nó được thành lập và hoạt động với mục đích đưa về sự định hình và an toàn. Việc xâm lăng các địa giới thông thường quanh không tồn tại nghĩa rằng La Mã thèm ý muốn đất đai và của cải của rất nhiều nơi này mà ngoài ra là do mối lo đối với sự đe dọa đến từ những cư dân bình thường quanh. Tuy nhiên, việc không ngừng mở rộng địa giới của La Mã sẽ thu hút sự chú ý của tín đồ láng giềng Etruscans hùng dũng mạnh ở phía Bắc. Chế độ quân chủ La Mã lâm vào hoàn cảnh tay fan Etruscans vào thời điểm giữa thế kỷ 6 trước công nguyên. Người La Mã phòng lại một cách cay đắng. Cuối cùng, khi 1 hoàng tử của Etruscans thuộc gia đình Tarquins đang thống trị La Mã cưỡng bức vợ của 1 quý tộc (sự kiện này còn có được nói đến trong sử liệu ở trong phòng sử học tập Livy nhưng những người nhận định rằng đây chắc rằng chỉ là 1 trong những câu chuyện hư cấu), dân La Mã đã nổi dậy đánh đổ quyền lực tối cao của Tarquins năm 509 trước CN. Nền tiến bộ Etruscans bước đầu đi xuống từ đây.

Sau khi giành lại độc lập, cùng với việc xóa sổ hoàn toàn cục chế quân chủ thay vì cấu hình thiết lập lại nó, thời đại của nền cùng hòa La Mã, thời đại chứng kiến sự vững mạnh vĩ đại của quyền lực tối cao La Mã bắt đầu.

NỀN CỘNG HÒA LA MÃ

Sau lúc Junius Brutus lật đổ vương triều Tarquin năm 509 trước CN, La Mã phi vào kỷ nguyên của nền cộng hòa, thể chế kẻ thống trị bởi Viện nguyên lão và quốc hội. Lịch sử dân tộc của cùng hòa La Mã là lịch sử hào hùng của những trận chiến tranh. Toàn bộ các câu chuyện lịch sử vẻ vang người La Mã sẽ sử dụng như là vật chứng cho các ưu thế và quý giá La Mã đều bắt đầu từ giai đoạn dữ dội này, giai đoạn của những cuộc xâm lược và bảo đảm an toàn đất nước. Trước nay, hiến pháp của La Mã ko tồn tại chấp nhận hay được viết ra thành văn phiên bản mà là một trong loạt các giá trị và giải pháp bất thành văn. Nó được định ra bên trên cơ sở của 1 vương triều trong quá khứ, bởi vậy dù không phục hồi nền quân chủ, người La Mã vẫn dành những quyền lực to lớn cho những quan chức.

Ở vị trí cao nhất là nhị quan chấp chính, được thai cử mặt hàng năm trong các những đơn vị quý tộc. Cũng giống với những quốc vương trong thời quân chủ, 2 quan liêu chấp chính đưa ra cách thức pháp, sở hữu tòa án, quân đội và vị trí trưởng tế của quốc gia. Phục sức của mình giống với các vị vua trong thừa khứ, áo choàng tía với ngồi trên ghế truyền thống giành riêng cho nhà vua. Mặc dù nhiên, quyền lực tối cao của họ đã trở nên hạn chế rất nhiều. Thiết bị nhất, họ tại vị chỉ có 1 năm, sau đó có thể được bầu lại hoặc trở về cuộc sống riêng. Thứ hai, gồm 2 quan cùng chấp chính, và vị này có thể ngăn cản tất cả hiệu quả bất kể quyết định hay hành vi nào của vị kia bằng quyền tủ quyết. Sản phẩm ba, những quan chấp chính liên tục phải giao hàng ở Viện nguyên lão sau khi nhiệm kỳ chấm dứt, điều này khiến họ chuyên tâm bắt tay hợp tác với Viện nguyên lão. Tác dụng của những việc này là những quan chấp thiết yếu không thực sự dữ thế chủ động và sáng sủa tạo, vì vậy chính đậy La Mã có khuynh hướng bảo thủ và thận trọng. Đến năm 325 trước CN, địa chỉ này được biến đổi quan thống đốc, là số đông quan chấp thiết yếu tại vị những nhiệm kỳ do yêu cầu của các chiến dịch quân sự.

Dưới 2 quan chấp chính là 2 quan liêu coi quốc khố cùng 1 pháp quan. Chức pháp quan ban sơ thuộc về tòa án, nhưng sau đây trở thành 1 chức danh quân sự, những pháp quan liêu là các vị tướng cơ bản của La Mã. Vị trí pháp quan cũng giống như quan chấp thiết yếu có nhiệm kỳ 1 năm, với cũng có thể kéo lâu năm trong thời hạn chiến tranh. Ko kể ra, vấn đề phân nhiều loại dân bọn chúng theo gia tài và mức đóng góp thuế (đáng lẽ là trọng trách của quan liêu chấp chính) là việc của 2 quan lại chức (tạm) điện thoại tư vấn là giám quan. Trọng trách của bọn họ là lên hồ sơ dân bọn chúng và định mức thuế bắt buộc nộp. Cho nên vì vậy họ bao gồm rất nhiều cơ hội để ăn cắp và tham nhũng. Bởi vì vậy, địa chỉ này chỉ được giao cho các nguyên chấp chính quan, những người dân có đạo đức và liêm khiết nhất. Những giám quan tiền có quyền lực tối cao lớn, họ có thể thải hồi những nghị sĩ trong Viện nguyên lão không chỉ có vì những vướng mắc tài chủ yếu mà hoàn toàn có thể vì bất cứ lý vì gì. Vào quy trình tiến độ cuối của nền cộng hòa, những giám quan nằm trong số những chủ yếu trị gia có quyền lực tối cao nhất sinh hoạt La Mã.

Với vấn đề quyền lực hoàn toàn tập trung vào tay giới quý tộc, thể chế cộng hòa La Mã lúc ban đầu là 1 vẻ ngoài chuyển giao quyền lực tối cao từ quốc vương thanh lịch tầng lớp phong lưu nhất La Mã. đặc điểm thống trị của mức sử dụng pháp, hệ thống tài chính, và chính sách ngoại giao tùy chỉnh thiết lập bởi giới quý tộc ngay lập tức mang tới sự ân oán giận của thế hệ bình dân. Từ bỏ lúc bắt đầu năm 509 trước CN cho tới lúc tan tan trong tay Caesar vào giữa cụ kỷ trước tiên trước CN, lịch sử hào hùng chính trị của cùng hòa La Mã là một trong mớ lếu độn, và liên tiếp xung chợt giữa nhì tầng lớp dân chúng mong muốn tranh giành quyền lực tối cao chính trị.

Năm 494 trước CN, những người lao động ra khỏi La Mã và chỉ chiếm 1 vùng núi thiêng. Tại đây, họ thành lập và hoạt động 1 chính phủ nước nhà mới, 1 tổ chức có hình thức bộ lạc dạng hình cũ, mở đầu là các quan bảo chủng loại (những người lãnh đạo bộ tộc của họ). Họ công khai minh bạch phủ quyết các quyết định của giới quan chức La Mã và lao lý của Viện nguyên lão. Chính phủ nước nhà này do toàn bộ bầu ra và các quyết định của nó áp dụng cho mọi đối tượng là dân nghèo. Nói biện pháp khác, dân nghèo đang tự dành riêng cho họ quyền viết ra lao lý cho riêng rẽ mình. Năm 450 trước CN, phong trào đấu tranh thống trị đưa ra bộ luật pháp 12 điểm với câu hỏi chính thức hóa lao lý lệ với hiến pháp La Mã. Người La Mã xem đây là 1 chiến thắng của câu hỏi đấu tranh đòi quyền công dân, nó là qui định giúp bọn họ xác xác định trí của mình trong thôn hội pháp quy. Năm 445 trước CN, giới dân gian giành được quyền lập mái ấm gia đình với bạn trong giới quý tộc, và mang đến năm 367 trước CN, 1 tín đồ thuộc giới dân dã được thai làm quan lại chấp chính. Bộ phương pháp Licinian-Sextian công cụ ít nhất một trong những 2 quan lại chấp chủ yếu phải là tín đồ thuộc giới bình dân. Với việc sau khi xong xuôi nhiệm kỳ chấp chính, vị quan này đổi thay thành viên của Viện nguyên lão, quyền nắm giữ Viện nguyên lão của giới quý tộc đã trở nên phá vỡ. Đến năm 300 trước CN, giới dân dã có quyền thâm nhập ở toàn bộ mọi cung cấp của giáo hội, có nghĩa là ngang mặt hàng với giới quý tộc về tín ngưỡng. Và cuối cùng, thành công quyết định về mặt quyền lực và sự ảnh hưởng đến vào khoảng thời gian 287 trước CN, năm mà những quyết định và lao lý của chính phủ dân gian được áp dụng cho toàn bộ xã hội La Mã, bao hàm cả giới quý tộc. La Mã đã có được những cải cách này nhưng không cần ngẫu nhiên 1 cuộc binh đao hay ngã xuống nào. Tất nhiên, trận đấu tranh giai cấp vẫn không thể giải quyết nhưng cụ thể là nội chiến thống trị đã được ngăn chặn hoàn toàn. Như vậy, fan La Mã đã cách tân thể chế của mình như 1 nhu cầu tự vạc hơn nguyên nhân là theo xua đuổi 1 kế hoạch rõ ràng nào.

Cùng thời hạn này, và với đặc điểm tự phạt tương tự, họ tiến hành mở rộng cương vực của mình. Thoạt đầu, các trận chiến do những người cộng hòa triển khai chủ yếu có đặc điểm phòng ngự vì bài toán lật đổ vương vãi triều Tarquins đã dẫn đến nhiều cuộc tiến công của tín đồ Etruscans và những đồng minh nhằm mục tiêu vào La Mã. Nhưng không thọ sau đó, La Mã chuyển sang việc tiến công giành quyền kiểm soát và điều hành lãnh thổ của các người láng giềng nhằm mục đích triệt tiêu hiểm họa bị tấn công. Ngắn gọn xúc tích của La Mã là việc kiểm soát và điều hành các lãnh thổ thông thường quanh sẽ phòng ngừa được bất cứ cuộc tấn công nào từ dân cư trên các lãnh thổ này đồng thời tạo thành 1 vùng đệm bình yên cho La Mã với rất nhiều kẻ tiến công đến từ xa. Cơ chế xâm lược của La Mã do vậy liên tiếp được bảo trì vì lý do an toàn của bạn dạng thân họ. Hiệu quả cuối thuộc của quy trình này là vấn đề giành quyền kiểm soát toàn bộ bán hòn đảo Italia năm 265 trước CN, và sau đó là cả thay giới. Nói theo một cách khác rằng đế chế La Mã là một sự ngẫu nhiên, nó được có mặt trong quá trình theo xua đuổi 1 chính sách có tên: sự an toàn. Chỉ đến tiến độ cuối của quy trình này, Đế chế La Mã bắt đầu trở thành 1 phương châm rõ ràng.

CHINH PHỤC ITALY

Cuộc đoạt được Italy được ban đầu ngay sau thời điểm người La Mã trục xuất vương triều Tarquins năm 509 trước cn với mục tiêu đầu tiên chính là lãnh thổ của người Etruscans. Liên minh với các tộc Latinh khác cùng với Hy Lạp, La Mã từng bước vững chắc và kiên cố chinh phục bờ cõi Etruscans trong veo 2 cụ kỷ 5 cùng 4 trước CN. Fan Etruscans bị đuổi thoát khỏi bán đảo Italy. Nền thanh nhã Etruscans đến đây chấm dứt.

Tuy nhiên, cuộc đoạt được Italy của bạn La Mã bất thần bị ngăn cách bởi cuộc xâm lược của bộ tộc Gaul (phần đất âu lục cổ tất cả Pháp, bắc Hà Lan và một phần Thụy Sĩ), du cư cùng thiện chiến tới từ bên kia hàng Alps. Năm 387 trước CN, người Gaul vượt hàng Alps, mau lẹ đánh bại quân đội cùng thiêu bỏ La Mã. Mặc dù nhiên, người Gaul không có ý định định cư trên Italy, chúng ta chỉ suy xét của cải của La Mã. Họ chiếm phá La Mã, yêu cầu và cống nạp, và sau khi đã thu thập đủ thì trở lại đất của họ chính giữa châu Âu. La Mã lúc này suy kiệt và nhiều dân cư họ đã chinh phục trên bán đảo Italy xoay lại tiến công họ. Tuy nhiên, mang đến năm 350 trước CN, La Mã sẽ hồi phục mạnh mẽ đủ để lập lại vị nuốm ở các vùng khu đất nói trên.

Dù chỉ là một trong thành viên trong liên minh các nước Latinh, La Mã sẽ áp đặt vị thế cại trị lên toàn bộ các nước trong kết liên này. Năm 340, các nước nổi lên đòi quyền tự do sau lúc La Mã từ chối yêu sách của họ. Tuy nhiên, La Mã chỉ mất có 2 năm để dẹp chảy cuộc nổi lên này với thống tuyệt nhất khối Latinh năm 338 trước cn. Năm 295 trước cn, La Mã bắt đầu cuộc chiến chống lại sự nổi loạn của rất nhiều người Latinh Samnites sinh sống trên hàng Appenine, tất cả thêm sự tham gia của rất nhiều người Etruscans, fan Gaul còn lại và 1 vài tp Italy khác. Kết quả của trận chiến này là mang đến năm 280 trước cn, La Mã giành quyền kiểm soát cục bộ trung trọng tâm Italy. Họ đưa sự quan lại tâm của chính bản thân mình về phía phái nam bán hòn đảo tới những thành phố của Hy Lạp và nhanh lẹ khuất phục nốt khoanh vùng này. Vậy là đến vào giữa thế kỷ 3 trước cn, La Mã đang hoàn toàn làm chủ bán hòn đảo Italia.

Lịch sử cổ đại cho thấy rằng bài toán giữ những vùng đất đoạt được được là tương đối khó khăn. Mặc dù nhiên, La Mã dường như đã đưa ra cách xử lý vấn đề này với các chế độ vừa tự do vừa quân phiệt. Lắp thêm nhất, Rome không hủy diệt các vùng khu đất này nhưng trao cho việc đó những quyền lực chắc chắn. Một trong những nơi được đồng ý chấp thuận trở thành công dân La Mã nhất là các vùng gần La Mã, một vài vùng không giống được gật đầu đồng ý chỉ buộc phải theo những chế độ nào kia của La Mã. Một số vùng được cho phép trở thành khu vực tự trị, một số khác được được cho phép trở thành đồng minh. Nhưng tất cả đều buộc phải đóng thuế và cung ứng binh bộ đội cho La Mã. Ngoài ra, La Mã cho quân quân nhân định cư trên các miền đất chiếm đóng như là phần thưởng đến sự phục vụ của họ. Quân lính tất cả đất đai rất có thể sinh lợi, cùng La Mã bao gồm đội quân cố định trên những miền đất đã sở hữu đóng. Để tăng tốc sức mạnh cho những đội quân này, La Mã thực hiện các dự án làm mặt đường đầy tham vọng. Chúng ta xd các con đường thẳng tắp quá qua những ngọn núi có thể chấp nhận được quân đội nhanh chóng vận đụng tới các vùng bao gồm nổi loạn. Sự kết hợp của việc trao quyền hành và quyền công dân cùng với việc đảm bảo an toàn những phản nghịch ứng gấp rút và khắt khe so với những kẻ nổi loàn đã cho ra đời 1 đế chế hòa bình và bền bỉ trên bán hòn đảo Italy.

Đến hôm nay một kẻ thù mới của La Mã xuất hiện, chính là Carthage, đế chế đã khẳng xác định thế sinh hoạt phía nam Địa Trung Hải. Thế kỷ sau sẽ tận mắt chứng kiến sự va đụng của hai đất nước hùng bạo dạn này. Kết cuộc của rất nhiều va chạm này: chiến tranh Punic sẽ gửi La Mã thành lực lượng hùng mạnh nhất Địa Trung Hải.

CHIẾN TRANH PUNIC

Lực lượng hải quân hùng mạnh mẽ nhất trên Địa Trung Hải trong nắm kỷ 3 trước công nhân là Carthage, quốc gia phía bắc châu Phi ngay sát Tuynidi ngày nay. Người Carthage là người gốc Phoenic với Carthage là 1 thuộc địa cũ của Phoenic từ núm kỷ 9 trước cn. Từ Carthage trong giờ đồng hồ Phoenic tức là ?othành phố mới?. Đến vắt kỷ 6 trước cn, Phoenic bị chinh phục bởi fan Assyrian (là những cỗ lạc Semitic sống làm việc phía bắc Mesopotamia) và tiếp nối là người bố Tư. Tuy vậy Carthage lại ko bị ảnh hưởng và đổi mới 1 quốc gia chủ quyền hoàn toàn. Tuy nhiên song cùng với cuộc chinh phục bán hòn đảo Italy của La Mã, Carthage cũng mở rộng lãnh thổ của bản thân ra khắp Bắc Phi. Khi La Mã hoàn chỉnh cuộc chinh phục Italy của mình thì Carthage đã và đang kiểm soát toàn thể bờ hải dương Bắc Phi trường đoản cú phía Tây Libya đến eo biển khơi Gibraltar (bờ biển phía phái nam Tây Ban Nha), số đông bờ biển lớn phía nam Tây Ban Nha cũng giống như các đảo Corsica cùng Sardinia sinh hoạt Châu Âu. Carthage là 1 quyền lực tối cao kinh khủng, nó kiểm soát phần đông các vận động giao thương trên Địa Trung Hải, cung cấp binh lính, quân lính và mặt hàng hóa, và tích trữ lượng lượng rubi bạc to đùng từ các mỏ khai thác ở Tây Ban Nha.

Xem thêm: John Constantine Tiểu Sử - Thập Giá Và Lưỡi Gươm Của Đại Đế Constantine

Hai đế chế hùng mạnh mẽ này bắt đầu va chạm nhau vào giữa thế kỷ 3 trước cn, khi quyền lực tối cao của La Mã đã vươn tới cực nam của Italy. Thực ra, phía hai bên đã có những tiếp xúc rời rạc trước đó nhưng chưa mặt nào cảm thấy hiểm họa đến từ mặt kia. Fan La Mã có hiểu biết kỹ lưỡng về người Carthage. Chúng ta gọi những người này bằng cái brand name gốc là tín đồ Phoenician. Trong giờ đồng hồ Latinh, nó được viết là Poeni, phía trên là bắt đầu cái tên Punic của trận chiến tranh sắp đến được nói tới. Cuộc chiến bất hạnh cho Carthage này là cần thiết tránh được. Nằm giữa Carthage với Italy là quần đảo lớn Sicily. Carthage điều hành và kiểm soát nửa phía tây của hòn đảo, tuy nhiên với việc đã kiểm soát và điều hành cực phái mạnh của bán hòn đảo Italy thì La Mã chỉ còn cách Sicily 1 tầm tay. La Mã can thiệp vào cuộc nổi lên của người Messana chống lại Carthage, và cuộc chiến tranh Punic lần 1 nổ ra.

Chiến tranh Punic lần 1 (264-241 trước cn)

Nổ ra năm 264 trước cn, công ty yếu diễn ra trên đảo Sicily. La Mã vây hãm nhiều thành phố của Carthage sống Sicily cùng khi Carthage đưa hải quân của mình đến giải vây, La Mã bỏ diệt hoàn toàn lực lượng thủy quân này. Lần trước tiên kể từ khi thành lập, đế chế Carthage chuốc lấy thua trận trên biển. Cuộc chiến kết thúc với chiến thắng không thực thụ thuộc trở về bên cạnh nào. Năm 241 trước cn, 1 hiệp cầu được ký năm 241 giữa phía hai bên với vấn đề Carthage yêu cầu rời bỏ Sicily (dù không bị mất vào tay La Mã) và đền bù 1 khoản mang đến chiến tranh. Ngay sau đó, Carthage phải đối mặt với các vụ nổi loàn của lực lượng lính đánh thuê, cùng La Mã hưởng thụ từ sự rắc rối này cùng với việc chiếm lĩnh được đảo Corsica. La Mã rất lo ngại người Carthage và hy vọng xây dựng 1 vùng đệm an ninh càng khủng càng giỏi giữa La Mã với Carthage. Sau Sicily với Corsica, La Mã thường xuyên muốn đẩy bạn Carthage thoát khỏi Sardinia, hòn đảo phía tây bán đảo Italy. Carthage bội phản ứng bằng cách gia tăng sức mạnh ở Châu Âu. Trước tiên, họ đưa tướng Hamilcar và nhỏ rể ông ta là Hasdrubal tới Tây Ban Nha cấu hình thiết lập chế độ thuộc địa và thành lập quân đội. Ở đây, hai cha con này lập quan tiền hệ liên minh với những nước vùng Iberia, và quân team Carthage chiêu mộ từ các giang sơn đồng minh lặng lẽ lớn mạnh bạo và quyền lực cùng ảnh hưởng của Carthage vươn khắp bán đảo Iberia.

Chiến tranh Punic lần 2 (218-202 trước CN)

Rất lo lắng trước tình hình này nên lúc Saguntum, 1 thành phố nhỏ tuổi ở TBN yêu mong Rome biến chuyển đồng minh, La Mã đã không từ chối. Vài năm sau, Hannibal, 1 tướng trẻ 25 tuổi biến chuyển tổng chỉ đạo quân Carthage sinh sống TBN. Cơ hội đầu, Hannibal có thể chấp nhận được người Saguntum sử dụng các bến cảng rộng lớn để tránh xung tự dưng với La Mã. Nhưng Saguntum với trợ giúp của người liên minh La Mã, ban đầu chơi trò bao gồm trị với các thành phố TBN khác. Bỏ lỡ những rình rập đe dọa trực tiếp trường đoản cú La Mã, Hannibal tấn công và chỉ chiếm giữ Saguntum. La Mã cố gắng thu xếp sự việc này bằng tuyến phố ngoại giao. Chúng ta yêu cầu Carthage miễn nhiệm Hannibal và chuyển ông này mang đến Rome. Cuộc chiến tranh Punic lần 2 nổ ra năm 218 trước cn khi Carrthage lắc đầu yêu ước này. Nhưng mà lần này, La Mã phải đương đầu với 1 kẻ địch đáng sợ. Trong thời gian sau trận đánh lần 1, Carthage đã tạo nên 1 lực lượng hùng mạnh. Hannibal vẫn đưa lực lượng này đi dọc Châu Âu với tháng 9 năm 218, ông gửi quân Carthage vượt dãy Alpes bắt đầu cuộc xâm lược Italy. Dù căng thẳng vì quãng đường chuyển vận chiến, Hannibal vẫn ngay mau chóng đập tung quân La Mã sống phía bắc Italy. Thắng lợi ngoạn mục này đã khiến nhiều binh sĩ du mục Gaul dấn mình vào đoàn quân của Hannibal nâng tổng thể quân của ông lên ở trên 50000. Thắng lợi của Hannibal trước bạn La Mã được bảo đảm an toàn bằng việc thuyết phục các đồng minh của La Mã và cạnh bên nhập nhiều tp vào Carthage.

Người La Mã hiểu rằng họ không thể đánh bại Hannibal. Hay vọng, La Mã trao quyền mang đến nhà độc tài Quintus Fabius Maximuss. Fabius ra lệnh tránh cuộc chiến tranh trực diện bởi mọi giá, chỉ tiến công du kích tính đến khi quân Carthage suy yếu đủ để tiến công trực diện. Cơ mà khi Hannibal hành quân tới Cannae (trận Can) năm 216 trước cn, Fabius đưa 1 đội quân 80000 tín đồ ra phòng lại. Đội quân này ngay mau lẹ bị Hannibal phá hủy hoàn toàn, đây là thất bại lớn số 1 Rome hưởng thụ qua. Những đồng minh phía nam giới Italy của La Mã chạy lịch sự phía Hannibal, toàn thể Sicily trở thành đồng minh của Carthage. Cấp dưỡng đó, vua Philip V xứ Macedon, fan kiểm soát phần đông lãnh địa Hy Lạp cũng ngả theo Hannibal và bước đầu cuộc chiến tranh chống lại La Mã năm 215 trước cn. Tình hình gần như tuyệt vọng đối với La Mã. Fabius không còn dũng khí đối đầu với Hannibal. Hannibal chuyển quân đội vòng xung quanh Italy cơ mà không còn bất cứ sự phản kháng nào. Mặc dù nhiên, Hannibal không có đủ lực lượng cùng trang bị để vây hãm hay tấn công ồ ạt các thành phố như Rome. Toàn bộ những gì ông rất có thể làm là đi khắp các miền nông làng Italy và tàn phá nó.

La Mã quyết định tấn công hậu phương của Hannibal. Hiểu được Hannibal dựa vào vào nguồn hỗ trợ nhân lực và vật lực tự TBN, La Mã trao đến Publius Cornelius Scipio (237-183 trước cn), 1 anh tài về chiến lược chức Thống đốc Tây Ban Nha, 1 hành động không hòa hợp hiến bởi vị tướng con trẻ này chưa bao giờ là quan lại chấp chính. Scipio, sau này được hotline bằng cái brand name Scipio Africanus vì thắng lợi của ông trước bạn Carthage trên khu đất Châu Phi, đã cấp tốc chóng chinh phục toàn bộ TBN. Đến thời điểm này, Hannibal bị mắc cạn trên đất Italy. Sau đó, Scipio đưa quân vào Châu Phi cùng buộc fan Carthage phải đề nghị Rome 1 hiệp ước hòa bình. 1 phần của hiệp mong này là Hannibal yêu cầu rời ngoài bán hòn đảo Italy. Hannibal là 1 giữa những danh tướng đồ sộ nhất trong lịch sử thế giới. Trong suốt trận đánh tranh với La Mã, ông không thể thua 1 trận nào. Dù vậy ông vẫn cần rút lui. Và dù chiến thắng trong tất cả các trận đánh, Hannibal đã lose trong cuộc chiến tranh này. Lúc Hannibal con quay trở lại, người Carthage rước lại lòng tin và thêm 1 lần nữa nổi dậy chống lại La Mã. Năm 202 trước cn, Hannibal cùng Scipio giao chiến ở At Zama phía bắc Châu Phi và tại đây Hannibal nếm lose đầu tiên. Carthage bị đưa xuống thành 1 bang độc lập. La Mã hôm nay kiểm soát toàn cục miền tây Địa Trung Hải bao gồm cả khoanh vùng Bắc Phi.

Cuộc chiến này đem lại cho La Mã những kinh nghiệm lịch sử. Họ đang phải đương đầu với gần như thất bại rõ ràng trước một kẻ địch hùng khỏe khoắn và sau cuối đã thành công những kẻ thù vượt trội này. Tính phương pháp La Mã được coi từ cuộc chiến tuyệt vọng này đã xuyên thấu phần còn lại của lịch sử hào hùng đế chế. Cuộc chiến tranh Punic lần 2 đưa La Mã tự 1 quyền lực tối cao có tính khoanh vùng trở thành 1 đế chế bên trên toàn cố gắng giới. Với bài toán Philip V của Macedon hợp tác với Hannibal thực hiện chiến tranh ngăn chặn lại Rome, La Mã gửi hướng cuộc chiến tranh về phía đông trước tiên đánh chiếm Macedon và tiếp nối là những vương quốc Hi Lạp khác. Kết quả cuối thuộc của cuộc chiến tranh Punic lần 2 là sự việc thống trị nhân loại của La Mã.

Chiến tranh Punic lần 3 (149-146 trước CN)

Trong trong năm tiếp theo, La Mã tiếp tục chinh phục các giang sơn Hy Lạp ngơi nghỉ phía đông. Ở phía tây, họ lũ áp tàn ác người Iberian với trút thịnh nộ lên đầu tín đồ Carthage. Các nhà sử học tập đã khắc ghi lời của một lãnh tụ số 1 của La Mã là Cato rằng khi hoàn thành 1 bài phát biểu về bất kể vấn đề gì, ông này cũng có thể có câu: ?otôi nhận định rằng phải hủy diệt Carthage?. Trong nửa vào đầu thế kỷ thứ 2 trước cn, mặc dù không giành lại được không ít quyền lực tuy vậy với các hoạt động thương mại, Carthage đã và đang khôi phục lại đa số sự sum vầy trước kia. La Mã càng ngày càng nghi ngờ sự hồi phục của Carthage và yêu cầu người Carthage từ bỏ bỏ tp của họ nhằm lùi sâu vào trong lục địa Bắc Phi. Carthage, xứ sở sắm sửa phụ ở trong vào mua bán trên biển lắc đầu yêu cầu này. Viện nguyên lão La Mã tuyên tía chiến tranh. Sau 1 thời gian bao vây, bạn La Mã chiếm lĩnh được thành phố, quân lính La Mã đi từng công ty tàn sát cư dân Carthage. Đây có lẽ rằng là vụ hành quyết có hệ thống đẫm máu tốt nhất trước nỗ lực chiến II. Những người dân Carthage còn sống bị chào bán làm nô lệ. Cảng biển và tp bị phá hủy.

Chinh phục Hy Lạp

Trong thời hạn La Mã đang mắc với hầu hết tranh chấp chính trị nội cỗ và cuộc chinh phục Italy thì người Hy Lạp cội Macedonia (nằm giữa Nam tứ và Hy Lạp) đã đoạt được hầu không còn lãnh địa Hy Lạp và kế tiếp vươn bàn tay đế quốc ra khắp cố gắng giới. Năm 324 trước cn, khi mà Rome vẫn chưa đoạt được hết Italy với vẫn sẽ sa lầy trong mối xung bỗng giữa giới quý tộc và dân nghèo, thì toàn cục lãnh địa thế giới nằm phía đông La Mã sẽ thuộc về 1 người bầy ông duy nhất, Alexander Đại Đế, đơn vị quân sự hoàn toàn có thể coi là vĩ đại nhất trong lịch sử cổ đại. Sau khi chinh phục toàn bộ cha Tư, Alexander bất ngờ chết giữ lại đế chế rộng lớn ông đã dựng lên vào sự xâu xé của các tướng lĩnh. Năm 312 trước cn, Seleucus, 1 trong số viên tướng tá này xưng vua trên Babylon cùng phần đất rộng lớn phía đông Hy Lạp, tiếp đến tiếp tục không ngừng mở rộng lãnh thổ tới phía đông Anatolia (Thổ Nhĩ Kỳ) cùng phía bắc Syria thành lập và hoạt động Seleucid, đệ nhị đế chế Hy Lạp. Nhưng mà La Mã ngoài ra không quan tâm lắm tới các sự khiếu nại chấn động này. Bị bỏ ra phối bởi vì những sự việc trong nội bộ, La Mã không thân thiết lắm mang đến tình hình bên ngoài và chưa nhìn nhận và đánh giá đế quốc Hy Lạp như 1 mối nạt dọa. Nhưng chiến tranh Punic lần 2 đang làm tất cả thay đổi. Rome sát như đã biết thành hủy khử bởi bạn Carthage và quốc gia Macedonian (dưới quyền trị vày của Philip V 221-179 trước cn) lại hòa hợp với Carthage. Thế giới Hy Lạp xuất hiện trong mắt của fan La Mã như thể mối đe doạ to nhất đến từ bên ngoài.

Philip V là một trong vị vua nhiều tham vọng, muốn không ngừng mở rộng lãnh thổ và biến đổi Macedonia thành 1 đế chế. Rủi ro cho ông ta, Antiochus III (223-187 trước cn), vị vua của đế chế Seleucid cũng có cùng hoài bão này. Antiochus III bước đầu chiếm đoạt bờ cõi Palestine, tranh giành quyền điều hành và kiểm soát Ptolemies nằm trong Ai Cập. Đồng thời, Philip V cũng bước đầu vươn tay tới biển khơi Aegean (nằm giữa bán hòn đảo Hy Lạp và vùng đái Á trực thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) với vùng tè Á. 2 vị vua này thấy chiến thuật tốt tốt nhất là hợp tác nhau cùng đoạt được Ai Cập sau đó mới tính mang đến chuyện chia chác.

La Mã, sau khi trải qua kinh nghiệm tay nghề cay đắng với Carthage, vẫn trở phải rất cảnh giác cùng với các nước nhà có ước mơ đế chế bên ngoài. Chúng ta đã chống lại Philip V trong thời gian chiến tranh Punic lần II (cuộc chiến này được call là cuộc chiến tranh Macedonian lần I) và sau đó lại yêu cầu ông ta xong việc xâm lăng đất đai Hy Lạp. Philip V tự chối, với La Mã cử tướng tá Flaminius tiến tiến công Macedon năm 200 trước cn, trận đánh Macedonia lần 2 bắt đầu. Sau 3 năm, Flamiuss đánh bại Philip V vào trận Thessaly (địa danh nằm ở khu vực miền trung Hy Lạp, phía bắc biên thuỳ Macedonia) và đến năm 196 trước cn thì tuyên bố những thành phố Hy Lạp được độc lập.

Nhưng La Mã vẫn cực kỳ cảnh giác với Antiochus III. Vị vua này gửi quân lên khu đất Hy Lạp tấn công người La Mã nhưng mau lẹ bị đánh nhảy khỏi Hy Lạp rồi bị thua kém trong trận Magnesia sinh hoạt Tiểu Á năm 189 trước cn. Trong trận đánh này, tín đồ La Mã không chiếm đoạt khu đất đai nhưng chỉ buộc Antiochus nộp 1 khoản tiền phân phát lớn. Nói chung, La Mã coi những thành phố Hy Lạp giống như những thành phố thoải mái ít tiềm lực, cùng La Mã coi mình là người bảo vệ Hy Lạp, và bằng phương pháp này ngăn chặn sự cách tân và phát triển của bất kỳ quyền lực triệu tập nào có tác dụng đe dọa Rome. Năm 179 trước cn, Philip V chết, tín đồ kế vị là Perseus khuấy động phong trào dân chủ và lòng tin cách mạng ngơi nghỉ Hy Lạp. Và La Mã lại thôn tính Hy Lạp. Cuộc chiến Macedonia lần 3 nổ ra (172-168 trước cn). Rất khác với lần trước, khi trận đánh này kết thúc, dù vẫn không chiếm phần đất đai cơ mà Rome áp đặt phép tắc lệ thống trị rất cứng rắn đối với các đồng minh cũng giống như các thành phố dựa vào nhằm ngăn ngừa mọi ngọn lửa bí quyết mạng. La Mã vẫn học được từ bỏ việc kiểm soát và điều hành các tp ở Italy rằng có thể kéo lâu năm sự thần phục của các thành phố này nếu gia hạn được sự đàn áp hoàn thành khoát, nhanh lẹ và tàn bạo.

Lúc này, đế chế La Mã đã thành hình. La Mã đáp trả các hiểm họa ngay lúc nó mới chỉ sắp xẩy ra. Việc vượt mặt Perseus kèm theo với vấn đề cướp phá những thành phố bị chinh phục 1 cách nặng nề. Cung ứng đó, khoản tiền phân phát mà đông đảo kẻ bại trận phải chịu làm ngập đầy kho tàng La Mã. Đồng thời, sinh hoạt phía Tây, những quan chức thay mặt đại diện của La Mã tiến công thuế nặng lên những người dân bị cai trị. Đến giữa thế kỷ 2 trước cn, La Mã đã trở thành 1 bộ máy làm tiền lớn lao với đầy đủ affair bổ ích đến mức ko tưởng. Tuy nhiên, lượng của cải to đùng này đang khơi dậy côn trùng xung đột giai cấp có từ trước đó và nền cùng hòa sẽ yêu cầu sống vào cơn khủng hoảng trong hơn 100 năm tới, cơn lớn hoàng cơ mà tại thời khắc nó kết thúc, đang xô đổ nền cùng hòa và đưa La Mã ngả sang cơ chế độc tài.

Cuộc rủi ro khủng hoảng của nền cộng hòa

Giới dân gian La Mã bao gồm những nông dân, thợ bằng tay thủ công và phần lớn lao động tay chân khác. Một phần nông dân có tác dụng việc giữa những trang trại nhỏ của riêng biệt mình, phần còn sót lại cùng với những thợ thủ công và các loại lđ khác đ làm cho thuê mang lại giới quý tộc với tầm lương ko tồi. Cuộc chiến tranh Punic lần II đã thay đổi tận nền tảng gốc rễ sự sở hữu tài sản trong xóm hội. Hannibal sẽ san bằng các miền nông làng khi di chuyển chiến quanh La Mã, toàn bộ của cải của non sông được tập trung sau những bức tường chắn thành Rome nhằm bảo vệ. Bên ngoài, nhà cửa và ruộng khu đất của hàng chục ngàn nông dân bị phá hủy. Sau chiến tranh, giới quý tộc càng nhiều thêm bởi chiến lợi phẩm cuộc chiến tranh mua sạch đất đai trồng trọt. Đến thời điểm giữa thế kỷ II trước cn, nền nông nghiệp trồng trọt La Mã trọn vẹn bị bỏ ra phối bởi những đồn điền mênh mông thuộc về của đều chủ đất phong lưu đến mức không tưởng. Phần đông nông dân khánh kiệt tràn lên các tp kiếm việc làm. Đây new chỉ là phần chìm của tảng băng xung đột.

Trong lúc ấy các trận chiến Punic và Macedonia đã hỗ trợ cho La Mã rất nhiều nô lệ. Trước đây, La Mã đã bao hàm lao đụng là nô lệ, nhưng yêu cầu đến vào giữa thế kỷ 2 trước cn, sự đổi khác từ nền kinh tế lao động làm cho công sang trọng lao động quân lính mới đích thực diễn ra. Đến vào cuối thế kỷ 2 trước cn, phần lớn dân số La Mã thuộc tầng lớp nô lệ. Tình trạng này làm giảm xuống các thời cơ việc làm cho và thu nhập tốt cho người lđ nơi bắt đầu La Mã. Nếu muốn có công việc, chúng ta buộc phải gật đầu mức thu nhập thậm chí còn thấp hơn những người nô lệ, mức đã không thể đầy đủ sống. Triệu chứng này tạo ra 1 làn sóng di trú to đùng của những người dân LĐ từ tp này sang thành phố khác sinh sống La Mã cùng với nỗi oán giận ngày dần tăng. Thùng dung dịch súng khủng hoảng rủi ro đã được châm ngòi.

Nội chiến Grachhi

Năm 133 trước cn, tranh chấp chuyển La Mã vào nội chiến. Tiberius Gracchus, vị quan tiền hộ dân thay mặt cho dân chúng ý kiến đề xuất giới hạn quyền cài đất đai bên dưới 640 acre (1 acre ~ 0.4 ha), và bởi thế lấy đi phần nhiều đất đai của giới quý tộc. Những người có trên 640 acre đất buộc phải trả lại phần dôi nhằm Nhà nước phân tách cho dân nghèo. Vớ nhiên, giới thượng lưu và viện nguyên lão La Mã tìm gần như cách rất có thể để bội nghịch đối dự chế độ này. Họ nỗ lực được vị quan hộ dân thứ hai là Octavius và thuyết phục ông này phủ quyết cải tân ruộng khu đất của Gracchus. Khó tính vì bị phản nghịch đối, Gracchus không bổ nhiệm Octavius, 1 hành vi vi hiến rõ ràng. Khi nhiệm kỳ kết thúc, Gracchus thường xuyên có thêm hành động vi hiến thứ hai là gia nhập kỳ thai cử cho nhiệm kỳ tiếp theo. Bạo loạn nổ ra trong đợt bầu cử này và Gracchus bị 1 nhóm các nghị sĩ ám sát, lần thứ nhất trong lịch sử dân tộc tồn tại, bạn La Mã chém giết mổ lẫn nhau.

Nhiều fan đã không đánh giá đúng sứ mệnh của Tiberius Gracchus so với lịch sử La Mã. Dù cuộc cách tân của ông thất bại, mà lại Gracchus đã tạo thành một phong thái chính trị mới: phục vụ đa số. Trước Gracchus, những biến hóa chính trị được triển khai chủ yếu do những yêu cầu của, cùng để phục vụ 1 thiểu số là giới quý tộc. Mặc dù nhiên, Tiberius lại tra cứu kiếm những thay đổi vì tác dụng của bằng hữu dân chúng và trọn vẹn không đếm xỉa đến giới quý tộc. Điều đó đã tạo thành 1 lớp chủ yếu trị gia bắt đầu ở La Mã, những người dân được điện thoại tư vấn là chủ yếu trị gia mị dân vày những nỗ lực giành quyền lực của họ bằng cách thu hút sự ủng hộ vào dân chúng. Đối lập cùng với những bao gồm trị gia hình dáng này, giới quý tộc thường xuyên nỗ lực gia hạn cơ cấu bao gồm trị truyền thống: phục vụ tầng lớp nhiều có.

Tiberius chết nhưng đơn vị Gracchi chưa dừng lại ở đó. Liên tục hai năm 123 cùng 122 trước cn, Gaius Gracchus (em trai Tiberius) được bầu là quan tiền hộ dân. Tất cả nguồn ủng hộ to đùng từ dân chúng, Gaius tìm giải pháp thông qua tương đối nhiều bộ chính sách tại quốc hội. Đầu tiên, ông ra khí cụ bình ổn chi phí ngũ cốc bằng bài toán cho xây dựng những nhà kho đựng ngũ ly thừa trường đoản cú mùa trước. Dự vẻ ngoài thứ hai sẽ mang về cho ông tương đối nhiều sự phòng đối là trao quyền công dân mang lại tất toàn bộ cơ thể Italy (nhằm làm tăng quyền lực tối cao của bạn dạng thân Gaius). Năm 121 trước cn, Viện nguyên lão thông qua 1 luật định yêu thương cầu các quan chấp chính bảo đảm an toàn nền cộng hòa và tuyên tía Gaius Gracchus là kẻ thù của phòng nước. Gaius bị săn đuổi cùng tự sát, hàng chục ngàn người cỗ vũ ông bị giết và treo cổ.

Marius

Sau đó ít lâu, năm 111 trước cn La Mã bắt đầu cuộc chiến cùng với Jugurtha, vị vua của Numidia (1 giang sơn bắc Phi nằm phía nam Carthage). Trận đánh này được điện thoại tư vấn là chiến tranh Jugurthine, vẫn được triển khai không triệt để và sự ngờ vực của fan La Mã đối với viện nguyên lão tăng lên. Vì chưng vậy, năm 107 trước cn, Gaius Marius (157-86 trước cn) được bầu làm quan tiền chấp thiết yếu và được cử đến Numidia. Marius mau lẹ đánh bại Jugurhta. Nhưng bạn thực sự tiến công bại hoàn toàn Jugurtha là Sulla (138-78 trước cn), 1 sĩ quan của Marius. Mặc dù thuộc về 1 mẫu dõi quý tộc lâu đời nhưng Sulla là 1 trong vị tướng mạo nghèo. Còn Marius lại là một quý tộc mới, người thứ nhất trong chiếc họ đã đạt được vị trí cao trong xóm hội. Cả hai đều không được giới quý tộc La Mã công nhận. Sulla cho rằng Marius sẽ giành lấy lòng tin bằng phần đa chiến công không thuộc về mình. Sự ghen đua thân hai ông này là vì sao của cuộc loạn lạc năm 88 trước cn. Marius là một trong nhà cải tân sáng tạo. Ông chuyển đổi hoàn toàn cơ cấu quân đội của mình bằng cách hầu như chỉ sử dụng những người tình nguyện. Chúng ta là những người dân nghèo độc nhất vô nhị La Mã, những người dân vẫn nuôi dưỡng lòng căm thù với chế độ đặc biệt từ bỏ sau khi anh em Gracchi bị giết. Marius chuyển ra lời hứa sẽ phân tách chiến lợi phẩm cuộc chiến tranh và ruộng đất để đổi lấy sự phục vụ lâu dài hơn của đội quân này. Với 1 cái nào đó mới mẻ đang xuất hiện. Sự nghèo khó đã đẩy 1 lượng lớn bạn nghèo thành binh lính, và hồ hết binh lính này còn có lòng trung thành với chủ và sự biết ơn thâm thúy không bắt buộc là với bên nước cơ mà với vị tướng mạo bảo trợ của họ. Sự tôn sùng cá thể này vẫn trao đến Marius, và hồ hết tướng lãnh không giống trong tương lai, 1 quyền lực mà người ta chưa bao giờ có trước đây.

Sulla

Trong trong những năm 80 trước cn, La Mã phải giải quyết hàng loạt trận đánh với những đồng minh Italy, những người phải chịu đựng sự bất công lớn. Sulla chứng tỏ mình là một tướng xuất sắc trong suốt các trận đánh này cùng được bầu làm quan chấp chính năm 88 trước cn. Không giống với Marius, Sulla coi bản thân thuộc về giới quý tộc. Ông ta vượt mặt Marius vào cuộc nội chiến. Viện nguyên lão, khiếp sợ sự chống đối của dân chúng, đang trao mang lại Sulla quyền lực độc tài. Đến lúc này, địa chỉ độc tài sẽ là địa chỉ hợp hiến. Chính phủ La Mã được phép trao tổng thể quyền lực quân vương cho 1 cá nhân trong thời gian của cuộc lớn hoảng. Vị quân vương vãi này sẽ không còn phải chia sẻ quyền lực với một người khác ví như dưới cơ chế quan chấp chính. Sulla ngay lập tức thực hiện cải tân chính phủ trong khoảng 3 năm với việc khôi phục quyền lực của Viện nguyên lão và cắt đứt quyền của quốc hội. Dù ý định là khôi phục lại vẻ ngoài chính phủ ban đầu nhưng Sulla thực hiện 1 biện pháp khác hẳn. Ông ta áp dụng quân đội nhằm giết toàn bộ các kẻ địch (và thậm chí là những người không phải là đối thủ). Nền tảng gốc rễ của đế chế đã bao gồm đứt gãy nguy hiểm.

Bắt đầu của sự việc kết thúc

Cuộc cải cách của Sulla đưa về sự phản kháng dữ dội. Sau khoản thời gian Sulla chết, viện nguyên lão phải đối mặt với các cuộc nổi loạn có vũ trang. Năm 70 trước cn, hai thiết yếu trị gia nhiều hoài bão là Crassus cùng Pompey lên làm cho quan chấp bao gồm và ngay lập tức huỷ bỏ hiến pháp của Sulla. 1 trào lưu thiết yếu trị new xuất hiện. Crassus cùng Pompey cấu kết với các quan hộ gia đình và quốc hội chống lại viện nguyên lão thuộc giới quý tộc. Năm 67 trước cn, Pompey được trao quyền lãnh đạo tổng thể vùng Địa Trung Hải vào 3 năm, và quyền lực này được kéo dài trong nhiều năm tiếp theo để ông có thể tiếp tục trận đánh ở vùng đái Á. Đến cuối quá trình này, Pompey đang trở thành nhà lãnh đạo lừng danh nhất làm việc La Mã. Câu hỏi này khiến cho Crassus sợ hãi vì ông ta không tồn tại vị trí đặc biệt như Pompey vào cả viện nguyên lão lẫn Quốc hội. Với Crassus đưa ra quyết định liên minh với các chính trị gia tiếng tăm khác, vào đó trông rất nổi bật nhất là Gaius Julius Caesar (100-44 trước cn). Caesar xuất thân từ 1 gia đính quý tộc thọ đời, cùng là vị tướng mạo thiên tài chỉ huy quân La Mã sinh hoạt Tây Ban Nha và Gaul.

Khi Caesar quay trở lại từ Tây Ban Nha, ông yêu thương cầu một cuộc diễu binh chiến thắng vòng xung quanh Rome. Viện nguyên lão khước từ cuộc diễu binh này vị sợ ảnh hưởng của ông tới đám đông dân chúng. Caesar thuyết phục Pompey và Crassus hòa giải và thể chế tam hùng trước tiên được thành lập bao gồm 3 chính trị gia nói trên. Chính phủ nước nhà này ngừng quyền lực của chính phủ và bắt đầu sự chấm dứt của nền cộng hòa La Mã.

JULIUS CAESAR

Chính bao phủ tam tài đầu tiên bao gồm Caesar, Crassus với Pompey ban đầu nắm quyền lực năm 59 trước cn sau khi Caesar được bầu làm quan chấp chính. Chương trình cách tân của cơ quan chỉ đạo của chính phủ mới được phát hành và Caesar trở nên thống đốc của 2 tỉnh giấc Gaul (phía bắc Italy) với Illycrium (ven biển lớn Adriatic của phái nam Tư). Những chiến dịch chinh phục bằng quân sự chiến lược là tuyến phố để vươn tới quyền lực tối cao ở La Mã, bằng phương pháp đó tạo cho các tướng lãnh 1 lực lượng trung thành, sự nhiều có, sự ủng hộ với uy tín sinh hoạt Rome. Chức thống đốc ở hai tỉnh nói trên chất nhận được Caesar triển khai ước mơ đoạt được của mình.

Lúc này người La Mã không có lý vị gì phải lấn chiếm khu vực Trung cùng Bắc Âu. Những cỗ lạc Đức với Celt (chủng người cổ đại sống đa số ở Trung và Tây Âu, tất cả hậu duệ là những người Ireland, Wale, cao nguyên Scotland và ven biển phía bắc nước Pháp ngày nay) sinh sống ở quanh vùng này là những cỗ lạc cung cấp du cư. Thức giấc Illycrium là vùng đệm đủ an toàn cho La Mã đối với bất kể sự đe dọa nào tới từ những cỗ lạc này. Nhưng mà Caesar vẫn đã triển khai những cuộc đoạt được kỳ diệu hướng đến vùng khu đất này. Với 1 loạt những chiến dịch quân sự chiến lược thiên tài, Caesar kéo dài đường biên thuỳ của đế chế La Mã ra mãi phía bắc những nước Pháp, Bỉ và thậm chí cả phía nam vương quốc Anh, từ trần phục hoàn toàn những người Celt sinh sống tại đây. Khi Caesar hoàn chỉnh cuộc đoạt được của bản thân thì chính phủ nước nhà tam tài của ông chảy rã. Crassus bị tiêu diệt trong cuộc chiến chống lại bạn Parrhian (người tía Tư cổ đại) sinh hoạt Trung Đông, Pompey quay lưng lại Caesar và cuốn hút viện nguyên lão ngăn chặn lại ông. Viện nguyên lão tuyên bố Caesar là quân thù của đế chế và ra lệnh cho ông giao lại quyền thống lãnh cùng vùng đất đang trị vì. Caesar ko tuân theo mệnh lệnh này. Với đội quân hoàn hảo và tuyệt vời nhất trung thành, năm 49 trước cn, Caesar chuyển quân vượt sông Rubicon vào Italy. Loạn lạc bùng nổ.

Trong lúc đó, Pompey nhập đội quân của bản thân với 1 lực lượng mới vì tướng Metellus Scipio chỉ đạo và theo Caesar về phía tây nam, tiến vào nội địa Hy Lạp mang đến 1 cánh đồng nằm phía kế bên 1 yêu mến trấn bé dại có tên Pharsalus, giao lộ của nhỏ đường giao thương đông-tây. Caesar có khoảng 22000 cỗ binh cùng 1000 kỵ binh dàn trận bên trên cánh đồng phía bờ bắc sông Enipeus. Pompey đối trận cùng với 45000 quân tại vị trí cao hơn trên cánh đồng. Đội quân của Caesar hầu hết gồm những quân lính đã theo ông tham chiến trong 10 năm sống Gaul, trong những lúc binh quân nhân của Pompey, dù đông vội hơn 2 lần, lại chỉ là phần đông người bầy tớ và số quân được đào tạo sơ sử dụng do các vị vua liên minh cung cấp. Tương đối nhiều sử gia đã để ý rằng quân nhóm Pompey vào trận với ý thức rất cao vì đã thành công đội quân lịch sử một thời của Caesar trước kia 1 tuần. Với Pompey trong khi đã sờ thấy chiến thắng. Caesar thực thi quân đội trong tương đối nhiều ngày trên mảnh đất nền rộng 4 dặm phân cách giữa 2 đối phương để bẫy Pompey vào trận. Tuy nhiên, Pompey sẽ trở nên bình yên sau thời hạn đối chiến với Caesar. Ông ta muốn tiêu hao sinh lực địch bằng phương pháp bỏ thời gian chờ đợi nhằm khai quật vấn đề tiếp tế cùng sự bất mãn của quân bộ đội Caesar theo thời hạn trong khi bạn dạng thân Pompey được đảm bảo nguồn tiếp tế thường xuyên cả về thực phẩm và người từ phía đông. Pompey cho rằng không lợi lộc gì để khai chiến nhưng mà Pompey không chỉ có 1 mình. Bao phủ ông ta có không ít các nghị sĩ bao gồm quyền lực. Một số ít thiếu gớm nghiệm, một số ít phấn khích quá trớn vì thắng lợi tại Dyrrhachium, còn số khác sẽ quá stress với trận chiến và muốn xong xuôi nó ngay lập tức lập tức. Vớ cả bọn họ thúc giục Pompey khai chiến, thường xuyên hướng sự chăm chú của Pompey vào Caesar, tín đồ đang rét lòng tham chiến. Dưới các áp lực này, và đi ngược lại giải pháp của bản thân mình, Pompey đề nghị tham chiến. Caesar rất ăn nhập với điều đó vì nguồn tiếp tế của ông rất thon thả và Pompey xứng đáng lẽ chỉ cần chờ đợi. Pompey ngoài ra rất lo ngại về cuộc đấu này khi có một tuyên tía rất nặng nề hiểu với đội quân của mình: ? “Bất cứ thắng lợi thuộc trở về bên cạnh nào, ngày lúc này sẽ là ngày ban đầu của 1 giai đoạn khủng khiếp và ko có xong xuôi với La Mã? “(Appian)

Caesar tham chiến với các quân đoàn số 8,9,10,11 cùng 12 chia thành 80 toán quân với tổng số quân ngay sát 22000 bộ binh, 1000 kỵ binh nặng và một số nhỏ tuổi kỵ binh nhẹ. Pompey tất cả 110 toán quân tổng số lên đến mức 45000 cỗ binh có đủ cả chủ lực và dự bị được yểm trợ vì chưng 3000 quân cung nỏ, 1200 quân phun đá với 7000 kỵ binh. Đội quân này là việc tập hợp của những quân đoàn La Mã với những quân đoàn đồng minh đến từ cực kỳ nhiều non sông khác nhau, tự Gaul, Đức mang lại Thổ Nhĩ Kỳ cùng Syria.

Pharsalus là 1 giữa những trận đánh lịch sử khi mà thắng lợi thuộc về vị tướng bao gồm những sáng tạo thiên tài về chiến thuật. Caesar đã thắng lợi vì có thể đoán định chính xác Pompey sẽ làm cho gì. điểm mạnh lớn độc nhất của Pompey là nhóm kỵ binh bên dưới quyền chỉ đạo của Titus Labienus, tập trung toàn bộ bên cánh trái với đội cung thủ và bắn đá. Caesar ngay mau chóng đoán ra ý đồ của Pompey là mong đập tan đội kỵ binh 1000 tín đồ đang dàn trận mặt cánh phải của ông. Caesar rút 6 toán quân cỗ binh sinh hoạt hậu phương lên để chếch phía sau đoàn kỵ binh mặt cánh cần với tranh bị là trường thương. ẩn phía sau những con con ngữa cao lớn, đội kỵ binh này rất cạnh tranh bị kẻ thù quan cạnh bên thấy. Sau 1 bài bác phát biểu mà lại Caesar trẻ trung và tràn đầy năng lượng chỉ ra rằng toàn thể trận đánh dựa vào và