phong thủy và tín ngưỡng bái thần thánh tại những tứ trấn nước ta (Kỳ 4): Tín ngưỡng việt nam có nên là Đạo giáo?
(PLVN) - Theo những nghiên cứu,nhánh Đạo giáo phù thủy rất tương đồng với tín ngưỡng ma thuật yêu cầu không thể biệt lập nổi đâu là Đạo giáo, đâu là tín ngưỡng. Vậy tín ngưỡng vn có đề nghị là Đạo giáo?
*
Tượng đá An Kỳ Sinh - đạo sĩ tu luyện Đạo Tiên trên đỉnh non thiêng im Tử.

Sau khi dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long, vua Lý Thái Tổ đã mang đến dựng đền thờ một vị thần của Đạo giáo là Huyền Thiên Trấn Vũ. Vị thần này đã được thờ tại Hoa Lư tứ trấn với tên gọi thần Thiên Tôn.

Khởi nguồn từ Lão Tử, y hệt như các tôn giáo khác khi du nhập vào Việt Nam, Đạo giáo bị hòa trộn với tín ngưỡng truyền thống. Vào đó, nhánh Đạo giáo phù thủy rất tương đương với tín ngưỡng ma thuật buộc phải không thể rành mạch nổi đâu là Đạo giáo, đâu là tín ngưỡng. Vậy tín ngưỡng vn có đề nghị là Đạo giáo?

Hai tứ trấn thờ một vị thần

Sử cũ chép rằng, năm 968 sau khoản thời gian dẹp kết thúc loạn 12 sứ quân, thống nhất đất nước, Đinh Tiên Hoàng lên ngôi Hoàng đế, khắc tên nước là Đại Cồ Việt, đóng đô tại Hoa Lư, niên hiệu Thái Bình. Thành Hoa Lư tọa lạc trên té ba, Đông tất cả đường Thiên lý Bắc Nam, Tây tất cả đường Thượng đạo vào Thanh Hóa, Bắc được coi là dòng Hoàng Long tan vào sông Đáy. Thành gồm hai vòng: thành Đông (thành ngoài) và thành Tây (thành trong), thông cùng với nhau qua 1 ngách núi, call là Quèn Vòng. Cả nhì thành đều sở hữu sông Sào Khê tung dọc thành, vừa là hào nước trường đoản cú nhiên, vừa là con đường thủy, giao hàng việc dịch chuyển ra vào thành.

Bạn đang xem: Dđạo giáo

Khu thành Tây là khu vực ở của gia đình vua cùng một số người hoàng tộc với quan lại thời thượng của triều đình. Thành Đông tất cả vai trò quan trọng hơn. Ðây là cung điện chính mà quanh vùng đền Ðinh, đền rồng Lê nằm ở trung tâm. Phía nam thành Hoa Lư là thành Tràng An (còn được call là thành Nam) là khu vực phòng thủ hậu cứ của kinh đô.


* Hoa Lư tứ trấn (Kỳ 1): Trấn Bắc: Đền Đa giá chỉ thờ thần Thiên Tôn

* Hoa Lư tứ trấn (Kỳ 2): Trấn Đông: Đền thờ đức thánh Quý Minh đại vương

* Hoa Lư tứ trấn (Kỳ 3) Trấn nam giới - Đền thờ thần Cao Sơn

* Hoa Lư tứ trấn - Trấn Tây (Kỳ cuối): Đền đức thánh Nguyễn thờ không Lộ quốc sư


Suốt 42 năm trường thọ (968-1010), đế đô Hoa Lư hầu hết là đại phiên bản doanh của hai vị vua kiêm Tổng bốn lệnh quân đội: Đinh Tiên Hoàng và Lê Đại Hành. Đó cũng là nơi thành lập của vương vãi triều công ty Lý.

Nếu như Thăng Long tứ trấn là 4 ngôi đền rồng thì vào tín ngưỡng dân gian, Hoa Lư tứ trấn là bốn vị thần trấn trạch 4 phương Đông, Tây, Nam, Bắc của đế kinh Hoa Lư. Bốn vị thần kia gồm: thần Thiên Tôn, thần Cao Sơn, thần Quý Minh với thần ko Lộ. Những tài liệu cho thấy, đền rồng thờ thần Thiên Tôn trước rượu cồn Thiên tôn vinh được xây dựng trước bên Đinh. Đền thờ thần Cao đánh trong đụng Hoa Lư là vị trí thuở nhỏ bé Đinh Tiên hoàng đế được người mẹ đưa vào đó ở.

Khi lên ngôi, Vua cho xây đắp ở kinh đô Hoa lư những chùa tháp cùng đền thờ để thờ các vị thần, thánh. Theo đó, đền rồng thờ thần Quý Minh được thiết kế ở cửa ngõ ngõ phía Nam, thường thờ thần Cao đánh ở cửa ngõ phía Tây, thường thờ thần Thiên Tôn ở cửa ngõ ngõ phía Đông mặt đường vào cố gắng đô Hoa Lư với đền cúng thần ko Lộ tuyệt thần lớn lao (đức thánh Nguyễn Minh Không) ở cửa ngõ ngõ phía Bắc.

Theo truyền thuyết, thần Thiên Tôn bài trừ yêu ma, tịch tà từ gián Khẩu tới núi Cánh Diều. Thần Quý Minh trấn trạch vùng núi Tràng An, góp dân dựng nhà, đào hồ. Thần núi Cao Sơn đưa ra cây báng đựng bột gạo góp dân khi thiếu đói. Thần khổng lồ tạo ra sông núi, về sau hóa kiếp đầu thai thành Nguyễn Minh ko tài năng, đức độ, xây dựng vườn thuốc sống Sinh Dược tại chùa Bái Đính trị bệnh, cứu vãn người.

Xem thêm: Pgs Tiến Sĩ Bùi Hiền Tiếng Việt, Tiếng Việt Phiên Bản Mới

*

Lão Tử (bên trái) bàn cãi với Khổng Tử.

Không chỉ trấn trạch trên Hoa Lư tứ trấn, 4 vị thần này còn được người dân những huyện, tp quanh vậy đô Hoa Lư như Nho Quan, Tam Điệp, Gia Viễn, Hoa Lư và TP.Ninh Bình lập đền rồng thờ theo 4 hướng: Đông, Tây, Nam, Bắc. Các nhà phân tích văn hóa dân gian những thống kê được có 7 vị trí thờ thần Thiên Tôn, 15 khu vực thờ những vị thần Quý Minh, 14 địa điểm thờ thần Cao Sơn và 23 vị trí thờ Đức Thánh Nguyễn. Tự đó, tạo ra không khí văn hóa tín ngưỡng đặc thù của cố kỉnh đô Hoa Lư.

Hoa Lư có phải là vùng đất sinh Vua, sinh Thánh, sinh Thần như tín đồ dân nơi đây xác định? thực tế thì Hoa Lư là quê gốc của Đinh Tiên Hoàng (Vua sinh vào năm 924 tại buôn bản Kim Lư, buôn bản Đại Hữu, châu Đại Hoàng (nay thuộc xã Gia Phương, thị trấn Gia Viễn, Ninh Bình) cũng là vị trí phát tích của 3 triều đại Đinh, Lê, Lý với 6 đời vua.

Nơi đây cũng là quê hương của Thánh Nguyễn xuất xắc Quốc sư Nguyễn Minh ko tên tự là Nguyễn Chí Thành quê làm việc Đàm Xá, đậy Trường yên (nay là làng Gia chiến thắng và Gia Tiến, thị xã Gia Viễn). Còn thần Thiên Tôn, theo những thần phả của địa phương, thần có quê nơi bắt đầu ở thôn Đa Giá, làng Ninh Mỹ, huyện Hoa Lư.

Có nhiều truyền thuyết kể về nguồn gốc thần Thiên Tôn, có thần thoại kể rằng thần đó là Lão Tử, vị giáo chủ của Đạo giáo, được tôn có tác dụng Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn. Gồm thuyết không giống nữa nói thần là thể phách thứ 28 của Thái Thượng Lão Quân đầu thai. Nhưng tất cả truyền thuyết khẳng định thần Thiên Tôn đó là Huyền Thiên Trấn Vũ, vị thần có bắt đầu từ phương Bắc.

Thần Trấn Vũ (tên tiếng Hán là Chân Vũ, húy danh Chấp Minh) tượng trưng đến sao Bắc Cực, là một trong vị thần to của Đạo giáo, kiêm thống trị các chủng loại thủy tộc phải cũng được coi là thủy thần giỏi hải thần. Theo hầu Chân Vũ là hai tướng Quy, Xà, tượng trưng đến sự trường tồn và sức khỏe và Ngũ long thần tướng.

Năm 938, Cao Đô Đường Thái sư (tức Cao Biền) cho xây đền rồng ở cửa rượu cồn Thiên Tôn, tạc tượng thần tay chống bảo kiếm, chân đạp lên rùa rắn cùng ban sắc đẹp phong là Trấn Vũ An Quốc đại vương... Những nhà khảo cổ đang tìm thấy ở khoanh vùng động Thiên Tôn hai nhiều loại gạch: gạch Giang Tây quân với Đại Việt quốc quân thành chuyên.

*

Tượng thần Huyền Thiên Trấn Vũ trên Đền quán Thánh, Hà Nội.

Giang Tây quân là gạch của Tĩnh hải quân nhà Đường. Điều này xác minh truyền thuyết về Cao Biền xây di tích này cúng thần Thiên Tôn. Như vậy, Hoa Lư chỉ nên nơi sinh Vua, sinh Thánh. Mặc dù nhiên, Thần Thiên Tôn, thần Quý Minh và thần Cao đánh là đa số vị thần có bắt đầu phát tích nghỉ ngơi vùng văn hóa truyền thống Hoa Lư.

Khi dời đô ra thành Đại La (Thăng Long), nhằm tưởng niệm công sức đặt cơ sở xây dựng tự do tự công ty của non sông và nhớ đến rứa đô Hoa Lư, Vua Lý Thái Tổ đã mang tên một số cầu, miếu ở đế kinh Hoa Lư đặt đến nhiều khu vực ở Thăng Long với vẫn tồn tại cho tận thời nay như: Ô mong Dền, phố Tràng Tiền, miếu Một Cột, cầu Đông, tường Đông, cửa Đông và bao phủ Chợ...

Vua Lý Thái Tổ cũng cho xây dừng Thăng Long tứ trấn gồm: Đền Bạch Mã trấn sinh hoạt phía Đông, bái thần Long Đỗ với thần Bạch Mã; thường Voi Phục trấn sinh hoạt phía Tây, cúng thần Linh Lang Đại vương; thường Kim Liên trấn sinh hoạt phía Nam, cúng thần Cao đánh Đại vương với đền tiệm Thánh trấn sinh sống phía Bắc, bái thần Huyền Thiên Trấn Vũ. Vì vậy, Hoa Lư tứ trấn cũng có những nét tương đồng với Thăng Long tứ trấn. Điều quan trọng nhất là hai tứ trấn này đều thờ một vị thần của Đạo giáo là Thiên Tôn-Huyền Thiên Trấn Vũ. Vậy Đạo giáo ảnh hưởng thế nào mang đến tín ngưỡng cúng thần thánh Việt Nam?

Lão Tử và nguồn gốc Đạo giáo

Đạo giáo (còn tất cả các tên thường gọi khác là Lão giáo, Đạo Lão, Đạo Hoàng Lão, hay Đạo gia, Tiên Giáo, Đạo Tiên) được ra đời trong trào lưu nông dân khởi nghĩa vùng Nam trung quốc vào núm kỉ II sau Công nguyên, các đại lý lí luận của chính nó là Đạo gia - triết thuyết vì Lão Tử khởi xướng và Trang tử triển khai xong (học thuyết Lão - Trang).

“Sử ký tứ Mã Thiên” phần Liệt truyện viết về tiểu sử Lão Tử như sau: “Lão Tử tín đồ làng Khúc Nhân, hương Lệ, thị trấn Khổ, nước Sở, chúng ta Lý thương hiệu tự là Bá Dương, tên thụy là Đam. Ông làm cho quan sử giữ lại nhà chứa sách ở trong phòng Chu...”. Lão Tử sống vào tầm thế kỉ Vl-V trước CN, gần như là đồng thời với Khổng Tử (ông mập tuổi rộng Khổng Tử).

Còn theo thần thoại cổ xưa của Đạo giáo, khi ra đời tóc Lão Tử đã bạc bẽo trắng, vì ông đã phía trong bụng người mẹ 70 năm rồi bắt đầu ra đời, điều này lý giải cho cái tên của ông, hoàn toàn có thể được dịch thành “đứa trẻ con già” xuất xắc “bậc thầy già cả”. Cuối đời, ông trở về phía Tây trên sườn lưng một con trâu xanh qua nước Tần và từ đó mất tích vào sa mạc rộng lớn.