Đằng vương các

     
*

vương vãi Bột tự vẫn An, fan đất Long Môn. Sáu tuổi sẽ biết làm cho văn. Mười sáu, mười bảy tuổi nổi danh hạ bút cần vần.

*

Vương gồm thói quen, mọi khi làm văn, mài mực sửa biên soạn nghiên cây bút rồi nằm đắp chăn ngủ. Lúc tỉnh dậy, nắm ngay bút viết. Vương nổi tiếng là một trong những thi sĩ cao danh thời Sơ Đường (618-713). Con của vua Cao Tông công ty Đường bấy giờ làm Thái Sử sống Hồng Châu, được phong là Đằng Vương, tất cả dựng một cái gác bên sông khoảng Dương hotline là "Đằng vương Các". Thời gian Diêm Bá Dư ra duy trì chức Đô Đốc mặt hàng Châu, để tiệc trên gác Đằng Vương nhằm thết tân khách. Mong muốn khoe tài nam giới rể, bảo có tác dụng trước một bài tự, rồi mời toàn bộ các nhà quyền quý, các mặc khách tao nhân xa gần mang lại dự; và yêu cầu mọi cá nhân làm một bài xích tự tức thì bữa tiệc. Vương Bột thời điểm bấy giờ, tuổi vừa 15, 16. Hay tin ấy, nhưng vị đường xá xa xôi có mấy trăm dặm, không đến họp được, lấy có tác dụng tiếc. Một ông già khuyên cánh mày râu cứ sửa biên soạn thuyền buồm, tự nhiên sẽ sở hữu được gió thổi. Quả nhiên đêm đó bao gồm gió lớn. Vương đến thuyền khởi hành, và hôm sau cho tới Đằng Vương các vừa kịp thời gian vào tiệc. Thấy vương vãi Bột, viên Đô Đốc bọn họ Diêm khinh thường là con nít, miễn cưỡng cấp giấy bút. Nhưng cho những người đứng lân cận Vương, hễ vương viết được câu nào thì chép lại mang lại ông xem. Mới đọc mặt hàng đầu, chúng ta Diêm đã quá bất ngờ vì lời già giặn. Đến câu:


Lạc hà dữ cô vụ tề phi, Thu thủy cùng tràng thiên độc nhất vô nhị sắc

Nghĩa:


thế chiều cùng với cò lẻ thuộc bay, Nước thu thuộc trời nhiều năm một sắc

thì ông hết sức khâm phục. Bài của họ Vương rực rỡ hơn tất cả. Từ đó, danh càng vang dậy mọi nơi. Bài phú "Đằng vương các" viết theo thể biền ngẫu, dùng nhiều chữ cầu kỳ, nhiều điển cạnh tranh hiểu cơ mà lời thì rất đẹp yêu cầu rất cạnh tranh dịch. Vào bài, vương Bột đề cập qua địa lý cùng nhân thứ ở quận, khu vực xây gác Đằng Vương, rồi tả nhà khách trong tiệc, cảnh quan chung quanh khi ngồi trong gác trông ra, ở đầu cuối kể nhận định của thiết yếu mình. Cuối bài xích thơ, có 8 câu giỏi diệu, nhất là 4 câu cuối:


thủng thẳng vân đàm hình ảnh nhật du du,
đồ hoán tinh di, không độ thu? các trung đế tử kim hà tại? Hạm nước ngoài trường giang không tự lưu. 

Nghĩa:


Đầm chiếu mây bay, trời lửng lơ, Sao dời đồ dùng đổi, mấy thu rồi. Bé vua vào gác làm sao đâu nhỉ? Dòng nước ngoài hiên vẫn tự trôi.

Bạn đang xem: Đằng vương các


nhưng lại người tài năng như cụ mà mạng yểu. Nhân khi đi thăm phụ thân làm quan sinh hoạt Giao Chỉ, vương bị đắm thuyền, bị tiêu diệt ở giữa hải dương giữa 29 xuân xanh. Tương truyền rằng hai câu thơ:


tuyệt diệu như vậy mà có fan cho vương vãi Bột còn dốt, nhưng không chỉ dốt khu vực nào. Chính vì như thế khi chết, hồn còn uất ức nên trong tối khuya thanh vắng thường xuyên hiện hình trên bến bãi bể, níu áo đa số văn thân sĩ tử qua đường, miệng ngâm nga hai câu thơ trên với hỏi dốt nơi nào, xin chỉ giúp. Tuy thế ai nấy mọi khen hay. Hồn vương không bằng lòng, cho rằng sĩ tử cơ còn dốt, thi khoa này sẽ không thể đậu. Quả thật như thế. Rồi, cũng từ bỏ đó, giọng ngâm nhì câu thơ kia vẫn còn đó văng vẳng buồn theo hình bóng chúng ta Vương thơ thẩn, dật dờ trên bến bãi biển. Mà lại một hôm tất cả một văn nhân đi ngang qua đấy, hồn Vương hiện nay hình níu lại hỏi, thì chàng văn nhân ấy mỉm cười bảo: - nhì câu thơ ấy không phải sai cơ mà nhà ngươi còn dốt thật. Đã bao năm có tiếng là tứ kiệt Sơ Đường mà lại không phân biệt được dòng dốt của mình trong hai câu thơ ấy ư? Nói xong kết thúc áo ra đi. Vương thiết tha yêu mong giải thích. Khách hàng không phụ lòng, buộc phải bảo: - nhị câu thơ vượt chữ "dữ" với chữ "cộng". Nếu quăng quật hai chữ thì thật tuyệt, vừa gọn vừa thanh thoát, lại duy nhất khí:


vương Bột dấn ra, trái còn dốt thật, mới cảm tạ lãnh lời chỉ giáo. Trường đoản cú đó, trong tối khuya thanh vắng, trên bãi biển không hề hình bóng của phòng thơ tài danh trẻ con tuổi hiện ra nữa. Và giọng ngâm nhì câu thơ bất hủ bi ai, óc ruột cơ cũng chìm mất trong không khí cao rộng, mịt mờ. Đây là một câu chuyện hoang đường. Do mẩu truyện gió đưa thuyền vương Bột cho Đằng Vương các làm mang lại Vương khét tiếng tài danh, đề xuất cổ thi có câu: "Thời lai, phong tống Đằng vương vãi các" (Thời tới thì gió mang lại Đằng Vương) nhằm chỉ sự như mong muốn của kẻ gặp mặt thời. đa số từ ngữ: "duyên Đằng", "gió gửi Đằng các" đầy đủ có chân thành và ý nghĩa như thế. Trong "Đoạn trường tân thanh" của Nguyễn Du có câu: "Duyên Đằng thuận nẻo gió đưa" là vì điển tích trên.

Xem thêm: Cao Biền Bùa Chú Và Sự Thật, Cao Biền, Bùa Chú Và Sự Thật

Đằng vương các


Đằng vương cao những lâm giang chử,Bội ngọc minh loan bến bãi ca vũ.Hoạ gò triêu phi phái nam Phố vân,Châu liêm chiêu tập quyển Tây tô vũ.Nhàn vân đàm ảnh nhật du du,Vật hoán tinh di kỷ độ thu.Các trung đế tử kim hà trên ?Hạm nước ngoài trường giang không tự lưu.
Bên sông, đây gác Đằng Vương.Múa ca sẽ tắt, ngọc đá quý nào ai ?Cột rồng nam giới Phố mây bay.Rèm châu mưa cuốn ngàn Tây, sớm chiều.In đầm, mây vẩn vơ trôi.Tang thương đồ vật đổi, sao dời mấy thâu.Đằng vương trong gác tiếng đâu ?Trường Giang nước vẫn tan mau mé ngoài.