Chu nguyên chương và minh giáo

     

Với năng lực quân sự của mình, giáo đồ Minh giáo là Chu Nguyên Chương đã lợi dụng sức khỏe của Minh giáo để diệt công ty Nguyên, lập ra triều Minh. Lịch sử hào hùng hơn 200 năm của triều Minh nói cách khác là tự Minh giáo nhưng mà ra. Trớ trêu thay, chính Chu Nguyên Chương lại là bạn đưa Minh giáo đến bước đường cùng!


*

Như vẫn nói, cho năm Hội Xương trang bị 3 (843), khi xẩy ra “Hội Xương pháp nạn”, Minh giáo suy vi, bị quán triệt nên phải hoạt động kín và bị không ít người dân gọi một giải pháp khinh miệt là Ma giáo. Về khía cạnh tổ chức, Minh giáo sống Trung Nguyên đã bóc lìa mối quan hệ với Tổng bộ giáo đoàn Mani giáo làm việc Tây Vực.

Bạn đang xem: Chu nguyên chương và minh giáo

Khuấy động trào lưu khởi nghĩa

Từ một đoàn thể tôn giáo, Minh giáo đã dần trở thành một nhóm chức bang hội có nội lực phản bội kháng trẻ khỏe và trọn vẹn khác hẳn Phật giáo xuất xắc Lão giáo.

Trong phong trào nông dân khởi nghĩa vào đời Tống, nhất là 1 trong dải Phúc Kiến, Triết Giang, trong tương đối nhiều tổ chức bang hội kín đáo có sự tham gia của rất nhiều giáo vật dụng Minh giáo. Đặc biệt, đời Bắc Tống gồm 4 cuộc khởi nghĩa phệ của “Tứ đại khấu” bao gồm Tống Giang, vương Khánh, Điền Hổ và Phương Lạp. Trong đó, Phương Lạp lợi dụng tổ chức Minh giáo, xưng là giáo nhà đã thực hiện cuộc khởi nghĩa cùng với quy mô cực lớn, chiếm phần giữ cả miền Đông phái nam Trung Quốc.

Tiếp đó, các giáo công ty Minh giáo như vương Tông Thạch, Dư Ngũ Ba, Trương Tam Thương liên tục khởi nghĩa sinh sống Giang Tây, Quảng Đông. Bởi thế, Minh giáo là đối tượng người tiêu dùng truy sát của triều đình. Đến lúc triều Tống rơi và tay Mông Cổ thì Minh giáo lại biến đổi kẻ tử thù của triều Nguyên.

Triều Nguyên đặt ra hình pháp, nghiêm cấm hoạt động của Minh giáo cũng tương tự các tôn giáo dân gian. Sau khi giáo công ty Dương Đỉnh Thiên chết một bí quyết bí ẩn, Minh giáo như rắn ko đầu.

Cuối đời Nguyên, Minh giáo kết hợp với Bạch Liên giáo, Di Lặc giáo. Khi Hàn tô Đồng đứng dậy khởi nghĩa, nêu slogan “Phật Di Lặc giáng sinh, đấng Minh vương hạ thế” đang quy tụ tín đồ Minh giáo hết sức đông.

Chính tà khó khăn phân

Trương Vô Kỵ trong Ỷ Thiên Đồ Long ký kết là tín đồ đại diện cho cả ba nền thanh tao tôn giáo Trung Nguyên, Tây Vực và Trung Đông với bố loại võ công thượng thừa: Thái rất Quyền cùng Thái rất Kiếm của Võ Đang (Đạo giáo); Cửu Dương thần công của thiếu thốn Lâm tự (Phật giáo); Càn Khôn Đại na Di và võ thuật trong Thánh Hỏa Lệnh của Minh giáo. vào Ỷ Thiên Đồ Long ký, Kim Dung đã chiếm lĩnh sự ưu tiên cho các tín đồ của Minh giáo. Trường đoản cú giáo nhà Trương Vô Kỵ cho đến những giáo đồ như hay Ngộ Xuân, Chu Nguyên Chương, từ Đạt... Gần như là phần đa con fan nghĩa khí, quang đãng minh lỗi lạc, lấy tiêu diệt áp bức bất công có tác dụng tôn chỉ. Kim Dung cũng đã giải thích vì sao về sau Minh giáo luôn luôn bị triều đình không cho và bị gọi khinh miệt là Ma giáo, qua đoạn hội thoại giữa quang Minh tả sứ Dương Tiêu với giáo chủ Trương Vô Kỵ: “Người trong yêu thích đạo mặc dù nói phổ độ chúng sinh cơ mà tăng bọn chúng xuất gia số đông cố duy trì thanh tu, không suy xét chuyện đời. Đạo gia cũng thế.

Xem thêm: Lạ Lùng Cách Chữa Vô Sinh Của Vua Tự Đức Có Bao Nhiêu Vợ, 30 A Hoàn Phục Vụ

Còn Minh giáo giao hội lương dân, bất luận ai gặp nguy nan khốn khổ thì hầu như giáo chúng phần lớn ra tay giúp đỡ. Quan che áp bức dân lành, gồm đời nào không nhiều đâu, có vùng nào không nhiều đâu? trường hợp có bạn nào bị quan bao phủ ức hiếp, oan khuất, bản giáo tức tốc đứng ra kháng lại”.

Trở mặt phá hủy Minh giáo

Nhân thời điểm này, tín đồ Minh giáo là Chu Nguyên Chương với kĩ năng quân sự của mình, lợi dụng sức mạnh của 3 giáo phái, từ bỏ xưng là “Minh Vương”, tổ chức thành một lực lượng hùng khỏe mạnh từ Nam mang đến Bắc Trung Hoa, đánh tan đế quốc Mông Cổ, diệt nhà Nguyên, lập ra triều Minh. Lịch sử hơn 200 năm của triều Minh có thể nói là từ Minh giáo nhưng ra.


Trớ trêu thay, thiết yếu Chu Nguyên Chương lại là bạn đưa Minh giáo đến bước đường cùng! hiểu rõ sự lợi hại của những giáo phái túng thiếu mật, sau thời điểm lên ngôi hoàng đế được nhị năm, Chu Nguyên Chương đang ban “Minh luật” dùng hình pháp siết chặt, hạ chiếu nghiêm trị tất cả những giáo đồ Minh giáo với cả Bạch Liên giáo. Ai thâm nhập “tà đạo tà thuật” này phần nhiều bị xử trảm.

Từ đó, những chi phái của Bạch Liên giáo với các hình thức tổ chức phong phú vẫn liên tục tồn tại, còn Minh giáo thì ngày càng suy yếu ớt và cho cuối đời Minh đầu đời Thanh đã hoàn toàn tuyệt tích giang hồ.

Minh giáo chính quốc cũng suy tàn

Ở cha Tư (Iran), Mani giáo cải tiến và phát triển không dễ ợt như Minh giáo làm việc Trung Hoa. Giáo công ty Mani lập giáo với truyền bá sống Babilon từ năm 242, mang đến năm 277 thì bị xử tử bằng phương pháp đóng đinh trên Thập từ giá. Mani giáo được vương triều Sasan được cho phép truyền giáo sống Iran nhưng ít ngày sau thì xảy ra mâu thuẫn với giáo phái Zoroastrianism.

Triều đình cho rằng Mani giáo làm tác động đến sự thống trị của bản thân nên sai khiến triệt giáo. Một số trong những chạy sang trọng La Mã truyền giáo nhưng mà lại mâu thuẫn với quốc giáo cổ của La Mã là sùng bái khía cạnh trời. Năm 296, đế chế La Mã sai bảo thiêu sinh sống tu sĩ Mani, đốt hết kinh sách.

Rất nhiều tín đồ đã chạy về phía Đông, một phần tử gia nhập giáo đoàn Mani Trung Á. Giáo đoàn này vày đại môn đồ của Mani là Amou lập ra, kế tiếp truyền nhập Trung Hoa. Khoảng chừng thế kỷ vật dụng VI, giáo đoàn này tuyên bố tách bóc ra ngoài tổng giáo hội Mani giáo đặt tại Babilon.

Tại bao gồm quốc, năm 651, Iran bị đế quốc Ả Rập xâm chiếm, độc tôn Islam giáo, Mani giáo mau lẹ bị tiêu diệt. Giáo đoàn Mani giáo sinh sống Trung Á cũng trở nên Mông Cổ thanh toán. Như vậy, mang đến cuối đời Nguyên, Minh giáo làm việc Trung Hoa đó là Mani giáo duy nhất tồn tại.

Vì thế, vào Ỷ Thiên Đồ Long ký, Kim Dung vẫn đề cập việc Tổng giáo cha Tư khởi binh nổi dậy, đồng thời mang đến Trung Nguyên tìm thánh nữ, ở đầu cuối đưa nữ giới của giáo công ty Minh giáo trung hoa Trương Vô Kỵ là Tiểu khôn cùng (con gái Tử Sam Long vương Đại Ỷ Ty, một trong những Tứ đại hộ pháp của Minh giáo Trung Hoa) về nước để làm giáo chủ. Các nhân đồ vật này thuần túy là hư cấu ở trong nhà văn, không tồn tại chứng cứ kế hoạch sử.