Bó chân trung quốc

     

Hủ tục bó chân gót sen vô cùng nổi tiếng trong lịch sử dân tộc Trung Quốc cùng đã vươn lên là hàng triệu thiếu phụ thành nạn nhân.

Bạn đang xem: Bó chân trung quốc


Thời đại phong kiến ở trung hoa tồn trên một ý niệm rằng người thiếu nữ có đôi bàn chân càng nhỏ tuổi nhắn càng đẹp. Thiết lập đôi chân nhỏ xíu, quặp về phía mũi chân như "gót sen" để giúp nâng mức giá trị của fan phụ nữ, giúp họ được tôn kính hơn, tìm kiếm được tấm ông xã ưng ý hơn. Tiêu chuẩn chỉnh cái đẹp truyền thống này đã ra đời hủ tục gớm hoàng, chính là bó chân.



Đôi chân gót sen là tiêu chuẩn thẩm mỹ đặc biệt nên thanh nữ phải chịu đựng đựng khổ sở kinh hoàng để bó chân từ lúc còn nhỏ


Tục bó chân đã phổ biến tại trung quốc cả ngàn năm. Đến tận thời đơn vị Thanh, triều đình cho rằng đây là hủ tục bắt buộc đã tìm phương pháp ngăn chặn. Mà lại vì ý niệm đã lấn vào tiềm thức của bạn dân yêu cầu phải mất một thời hạn rất dài, nó mới trọn vẹn biến mất. Cho đến ngày nay, tại trung quốc người ta vẫn có thể tìm được các "nhân chứng sống" còn sót lại. Bọn họ là những người sinh ra vào khoảng đầu thế kỷ 20.

Nhận thức của làng hội giờ đây đã biến hóa hoàn toàn, thế nhưng với những nàn nhân ở đầu cuối của tục bó chân, nỗi nhức vẫn sinh hoạt lại với chúng ta mãi mãi.

Xem thêm: Người Lạc Việt - Nguồn Gốc Chữ Viết Của




Đây là vắt bà Trương Vân Anh, sinh năm 1927, bó chân từ thời điểm năm 7 tuổi. Hình hình ảnh của bà được chụp vì chưng nhiếp hình ảnh gia người Anh Jo Farrell




Cấu trúc xương của bạn bó chân hoàn toàn bị biến chuyển dạng, khiến bàn chân chỉ từ dài khoảng tầm 10cm là đạt "chuẩn"


Quá trình để sở hữu được chân gót sen tất yếu chỉ ngập tràn đau khổ và hệ quả của nó kéo dãn cả một đời người. Có nhiều bé gái sẽ ban đầu bó chân từ lúc chỉ 2 tuổi vày khung xương lúc này còn chưa định hình. Đầu tiên, bàn chân sẽ được ngâm trong nước lá dược thảo với máu động vật ấm để ngăn hoại tử. Tiếp đến tất cả móng chân có khả năng sẽ bị cắt càng sâu càng xuất sắc để phòng lây nhiễm trùng. Bàn chân những đứa trẻ sẽ ảnh hưởng từ từ bẻ gãy cùng cuốn gọn gàng vào trong số dải băng lụa hoặc vải vóc dài. Fan cuốn đề nghị cố hết sức cuốn thiệt chặt. Để chân quặp vào buổi tối đa, có bạn còn cắt lòng bàn chân.


Trình trường đoản cú này sẽ được lặp lại khoảng chừng 2 ngày một lần. Từng một lần bó lại, dải băng sẽ được thắt chặt hơn dần dần dần. Sau nhiều năm trời, bản thiết kế bàn chân sẽ ảnh hưởng biến dạng, chỉ với dài khoảng 10cm. Đó là vào trường hợp bạn bó như mong muốn sống sót vì có tương đối nhiều trẻ đã trở nên nhiễm trùng và tử vong. Lúc trưởng thành, bạn bó chân gặp mặt nhiều rủi ro khủng hoảng về sức khỏe xương khớp và rõ ràng không thể đi lại, sinh hoạt thuận lợi như fan bình thường.


Dù nỗi đau kèm theo với đôi chân gót sen là bắt buộc tưởng tượng được, nhưng vì quan niệm gò bó của fan xưa, mọi người thiếu nữ đều không tồn tại lựa chọn nào khác. Đôi chân gót sen chính là hình tượng của sự đẳng cấp và sang trọng suốt cả ngàn năm lịch sử. Nếu cô nàng nào bàn chân bình thường, điều đó có nghĩa bọn họ xuất thân từ gia đình nghèo nàn, bần cùng, ở mặt đáy xã hội và là đầy đủ nô lệ. Đôi chân càng nhỏ, càng nặng nề đi lại càng biểu tượng cho tè thư, quý bà. Phụ nữ nhà giàu không bó chân thì bắt buộc lấy được một tấm ông xã địa vị cao cơ mà chỉ hoàn toàn có thể "hạ giá" cưới người trên tầng lớp dưới. Còn những côgái bên nghèo ko bó chân thì dễ dẫn đến đời xô vào kiếp lao đụng nghèo bí vĩnh viễn, không bao giờ khá lên được.