Bên ngoài thì giặc phương bắc dòm ngó

     

Một dân tộc sau 20 năm chịu cảnh bầy tớ nhưng sau khi giành được thành công đã đại nghĩa tha bị tiêu diệt cho hơn 10 vạn đội quân của triều đình phương Bắc đã từng đô hộ mình. Không những thế dân tộc này còn sửa sang mặt đường xá, cung cấp ngựa, thuyền cũng giống như lương thực không hề thiếu để đội quân này về nước.

Bạn đang xem: Bên ngoài thì giặc phương bắc dòm ngó

Tấm lòng đại nhân đại nghĩa ấy tưởng như chỉ với chuyện hoang đường, tuy thế đã được bạn dân Đại Việt thực hiện, khiến cho kẻ thôn tính chỉ rất có thể cảm kích đến chảy nước mắt, cho dù nhục nhã đại bại trận vẫn chỉ hoàn toàn có thể cúi đầu trung khu phục khẩu phục. Đó chính là cái kết “đại nghĩa” “chí nhân” mà Nguyễn Trãi nói tới trong câu thơ:Đem đại nghĩa để chiến hạ hung tàn,Lấy chí nhân để vậy cường bạo.

Xem thêm: Những Bộ Phim 18+ Hay Nhất Mọi Thời Đại Bạn Nên Xem Kinh Dien Mới Nhất

*
(Tranh minh họa: họa sĩ Sỹ Hòa, Báo Bình Phước Online)

Bối cảnh

Cuộc khởi nghĩa Lam đánh nổ ra bước đầu từ năm 1418. Giai đoạn đầu của cuộc khởi nghĩa, Lê Lợi cùng những nghĩa quân những lần đề xuất rút về núi Chí Linh trước sức mạnh của quân Minh. Lê Lợi cũng các lần trá mặt hàng để thi công lực lượng. Sau đó, nghĩa binh Lam Sơn đã giành được nhiều chiến thắng quan trọng với ngày càng to mạnh, không còn tiến về phía nam giới lại tiến ra Bắc, tiến quân cho đâu giành thắng lợi đến đó.Trước tình trạng này, trong tháng 9/1426, đơn vị Minh cử vương vãi Thông làm cho tổng binh gửi 5 vạn viện binh tương hỗ sang, phù hợp với hơn 5 vạn quân ngơi nghỉ Giao Chỉ thành rộng 10 vạn, tiến tiến công quân Lam Sơn. Quân Minh bị nghĩa binh Lam Sơn vượt mặt ở giỏi Động – Chúc Động. Vương vãi Thông chiến bại trận phải chạy vào thành Đông quan (tức thành Thăng Long) núm thủ rồi cho những người về nước xin thêm viện binh.Nguyễn Trãi nhiều lần viết thư đến Vương Thông ý kiến đề xuất nghị hòa, tuy vậy Vương Thông chỉ chấp nhận nhằm kéo dài thời gian hóng viện binh, phương diện khác mang lại đào hào cắm chông để cố thủ. Nghĩa quân Lam sơn biết được điều đó nên mang đến quân vây thành chặt hơn, đôi khi gửi tiếp thư đến Vương Thông nói rõ nếu muốn hàng thì quân Minh nên ra mặt hàng ngay.Biết quân Minh ko hàng vì chưng còn hi vọng quân cứu vãn viện, quân Lam sơn bèn tính kế đánh bại 15 vạn viện binh của Liễu Thăng và Mộc Thạnh. 10 vạn quân của Liễu Thăng đến ải đưa ra Lăng thì bị phục binh xông ra đánh úp khiến bị rã rã hoàn toàn, Liễu Thăng cũng bị tử trận.Mộc Thạnh gửi 5 vạn quân đóng góp ở biên giới, chần chờ chưa vội vàng tiến quân nhằm mục tiêu nghe ngóng cánh quân của Liễu Thăng. Quân Lam đánh đưa một số tù binh với sắc thư, phù ấn của Liễu Thăng mang đến báo cho Mộc Thạnh biết Liễu Thăng đã tử trận.Cánh quân của Mộc Thạnh tốt tin thì kinh hoàng, giây khắc cả 5 vạn quân rã vỡ xoay đầu chạy về nước. Quân Lam tô thừa win đuổi theo khiến cho hàng vạn quân Minh bị tiêu diệt.15 vạn viện binh thoáng chốc đã bị diệt sạch. Việc đánh thành Đông Quan bây giờ là quá dễ dàng với nghĩa binh Lam Sơn. Các tướng bàn nên tấn công hạ thành, nhưng Lê Lợi và phố nguyễn trãi muốn chiêu hàng để đỡ hao tổn binh sỹ hai bên.

5 lần vào thành khuyên hàng

Để chiêu hàng Vương Thông, Nguyễn Trãi không chỉ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhủ, mà ông đã và đang 5 lần một mình vào thành Đông Quan nhằm mục đích phân tích tình trạng khuyên nhủ những tướng quân Minh cần đầu hàng. Đồng thời ông cũng bảo vệ sẽ hỗ trợ đủ ngựa, thuyền, thực phẩm để toàn thể 10 vạn quân Minh được an toàn trở về nước.Quân Minh hiểu được trong thời gian thống trị sinh sống Giao Chỉ, họ đã gây tương đối nhiều nợ máu cho những người dân nơi đây. Việc tha thứ mang đến 10 vạn quân gây bao nhiêu tội ác bình yên về nước được xem như là điều không thể, nhất là những tướng chỉ huy. Chính vì như thế mà các tướng Minh gần như liều bị tiêu diệt quyết giữ lại thành chứ không cần hàng.Vương Thông một mặt vấn đáp sẽ coi xét nhằm mục đích giảng hòa, một mặt đến quân dò la tình hình vây thành. Quân Minh tra cứu ra ăn điểm yếu, liền mang quân bất thần vượt thành tấn công ra nhằm phá vây. Mặc dù vậy quân Lam sơn đã sẵn sàng trước tình huống này, nên giả thua vứt chạy. Quân Minh xua theo thì lâm vào tình thế trận địa mai phục, vương Thông bị ngã ngựa suýt nữa thì bị bắt, nên chạy túa thân trở vào thành.Vương Thông viết thư về báo với vua Minh về vấn đề giảng hòa cùng với quân Lam Sơn, vào thư gồm đoạn sau:Chớ tham khu đất một góc nhưng làm nhọc quân đi muôn dặm, đưa sử dùng quân được như số quân đi tiến công khi đầu, lại được 6, 7, 8 đại tướng như lũ Trương Phụ thì mới rất có thể đánh được, tuy vậy có tấn công được cũng bắt buộc giữ được…Đại Việt sử ký toàn thưNguyễn Trãi sử dụng nhân nghĩa, kiên định thuyết phục quân Minh đầu hàng, đúng tựa như những gì ông viết trong “Bình Ngô đại cáo”:Bó tay để hóng bại vong, giặc đã trí thuộc lực kiệtChẳng tiến công mà tín đồ chịu khuất, ta đây mưu phạt trung tâm công.Trước sự kiễn nhẫn cùng với sự chân thành của Nguyễn Trãi, lại đang lâm cảnh con đường cùng, vương Thông đồng ý nghị hòa. Ông ta tức khắc đưa một vài tướng làm bé tin giao đến quân Lam Sơn. Người dân cùng các tướng sĩ mang lại xem đều đề nghị xin cho giết lũ chúng, tuy vậy Lê Lợi đáp rằng:Trả thù báo ân oán là hay tình của phần nhiều người, tuy thế không mê thích giết fan là phiên bản tâm của bậc nhân đức. Vả lại, tín đồ ta đang hàng, mà lại mình lại giết do đó điềm xấu ko gì mập bằng. Nếu như cốt để hả nỗi căm giận trong giây phút mà có tiếng với muôn đời là làm thịt kẻ đã hàng, thì chi bằng tha mạng sống cho ức vạn người, để dập tắt mối cuộc chiến tranh cho đời sau, sử xanh ghi chép giờ thơm muôn đời, há chẳng to con sao?Đại Việt sử ký toàn thư

Tội ác quân Minh tạo ra cho tất cả những người dân Giao Chỉ

Nói mang lại đây, buộc phải nhắc lại tội ác nhưng quân Minh đã từng gây nên ra cho những người dân Giao Chỉ.Năm 1407, sau khoản thời gian đánh bại đơn vị Hồ, bên Minh vẫn vơ vét mang lại phương bắc 235.900 nhỏ voi, ngựa, trâu bò; thóc gạo 1,36 triệu thạch, thuyền bè 8.677 chiếc, thuộc hơn 2,5 triệu khí giới. Đó là chưa kể số sắt kẽm kim loại quý, cùng các mỏ vàng, bạc, ngọc trai, mộc quí, lâm sản, hồ tiêu, v.v.Nhằm thực hiện nền giai cấp lâu dài, công ty Minh không dứt xây thành lũy, mong cống, con đường sá. Hàng trăm vạn dân đinh trường đoản cú 16 mang lại 60 tuổi đề xuất ra những công trường với chế độ lao dịch cưỡng bức và sinh hoạt siêu thiếu thốn. Các công trường khai mỏ và mò ngọc trai cũng những nhân công. Những người thợ phải thao tác làm việc trong điều kiện khắc nghiệt, nguy hiểm đến tính mạng.Chính sách thuế khóa đơn vị Minh áp dụng với Giao Chỉ vô cùng nặng nề, trong những số ấy có 2 ngạch đó là thuế ruộng đất với thuế công thương nghiệp. Nhà Minh cử nhiều hoạn quan tiền sang việt nam để tiến hành thu thập thuế, cống gởi về tởm đô, bên cạnh đó vơ vét thêm chừng ấy nữa mang đến riêng mình.Ngoài ra, quân Minh còn liên tục đàn áp rất nhiều nghĩa quân chống Minh với những tội ác như chém giết, chiếm bóc, phẫu thuật bụng bầy bà gồm thai, để khủng tía lòng người. Chúng ta cũng không hiền từ với những người dân nổi dậy. Cuốn sách sử của trung quốc là “Minh sử bản mạt kỷ sự” có ghi chép về thời kỳ này rằng quân Minh đang “chôn sống hàng vạn tù binh rồi hóa học xác họ thành núi, hoặc rút ruột fan treo lên cây, hoặc nấu bếp thịt người để lấy dầu”.Nguyễn Trãi đã biểu lộ trong “Bình Ngô đại cáo” như sau:Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn,Vùi nhỏ đỏ xuống dưới hầm tai vạ.Dối trời lừa dân đủ muôn nghìn kế,Gây binh kết oán trải hai mươi năm.Bại nhân nghĩa nát cả khu đất trời,Nặng thuế khoá không bẩn không đầm núi.Người bị nghiền xuống biển dòng sống lưng mò ngọc, ngán cụ cá mập thuồng luồng.Kẻ bị đưa vào núi đãi cát tìm vàng, khổ một nỗi rừng sâu, nước độc.Vét sản vật, bắt chim trả, chốn chốn lưới chăng,Nhiễu nhân dân, bả hươu đen, vị trí nơi cạm đặt.Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,Nheo nhóc thay kẻ goá bụa khốn cùng.Thằng há miệng, đứa nhe răng, tiết mỡ bấy no nê chưa ngán ;Nay xây nhà, mai đắp đất, thuộc hạ nào phục dịch mang lại vừa.Nặng nề phần đông núi phu phen,Tan tác cả nghề canh cửi.Độc ác thay, trúc phái mạnh Sơn ko ghi hết tội,Dơ dơ thay, nước Đông Hải không rửa không bẩn mùi.Lẽ như thế nào trời đất dung tha,Ai bảo thần nhân chịu đựng được?Các thủ lĩnh nghĩa quân Lam tô như Lê Lợi, nguyễn trãi cùng các tướng sĩ khác đều phải có thù bên với quân Minh. Hầu hết người dân Giao Chỉ hầu như khổ sở đằng sau sự áp bức trong phòng Minh. Ấy vậy mà dân tộc bản địa ta lại hoàn toàn có thể làm ra một quyết định “đại nghĩa”: tha đến và góp đỡ toàn bộ đội quân đã từng tạo ra tội ác thấu trời xanh do vậy trở về nước.

Hội thề Đông Quan

Ngày 22 mon 11 năm Đinh mùi hương (1427), toàn bộ quân Minh ra đầu hàng, các thủ lĩnh của phía 2 bên tham gia hội thề làm việc phía nam thành Đông Quan, ngay bên bờ Nhị Hà (nay là sông Hồng).Rất đa số người nhắc lại với soái tướng Lê Lợi về sự việc thống khổ mà fan dân từng chịu đựng, tương tự như tội ác của quân Minh đã từng tạo ra ra, mặc dù vậy Lê Lợi đáp rằng:Việc sử dụng binh rước sự toàn quân là hơn cả. Ni hãy làm cho lũ vương Thông về nói cùng với vua Minh, trả lại đất cho nước ta, không còn trở lại xâm lấn, thì ta còn cầu gì hơn nữa, hà tất phải giết hết, nhằm kết mối thù cùng với nước lớn.Đại Việt thông sửTại hội thề lịch sử dân tộc Đông Quan, vương Thông đại diện thay mặt cho các tướng sĩ quân Minh đọc “bài văn hội thề”, thề rằng sẽ chấm dứt chiến nhưng mà rút quân về nước, bài toán rút quân về nước đang hoàn tất trong tầm 5 tháng, trên đường rút về không thực hiện việc cướp bóc tách sách nhiễu dân chúng, không tái diễn xâm lược Giao Chỉ.