Xuân Diệu là giữa những nhà thơ vượt trội nhất của trào lưu Thơ mới. Ông sở hữu ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu yêu quý đến đến thi ca.

Bạn đang xem: Bài thơ xuân diệu

*
Cùng điểm qua những bài bác thơ hay khờ khạo của Xuân Diệu nhé!

1. Xuân ko Mùa

Một ít nắng, vài ba sương mỏng manh thắm,Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêuThế là xuân. Tôi ko hỏi chi nhiều.Xuân sẽ sẵn trong thâm tâm tôi lai láng.

Xuân không chỉ có ở ngày xuân ba tháng;Xuân là lúc nắng rạng cho tình cờ,Chim bên trên cành há mỏ hót ra thơ;Xuân là thời điểm gió về ko định trước

Đông sẽ lạnh chợt một hôm trở ngược,Mây cất cánh đi nhằm hở một size trờiThế là xuân. Ngày chỉ nóng hơi hơi,Như được nắm một bàn tay son trẻ

Xuân làm việc giữa mùa đông khi nắng nóng hé;Giữa ngày hè khi trời biếc sau mưa;Giữa ngày thu khi gió sáng cất cánh vừaLùa thanh sắc thốt nhiên trong áo rộng.

Nếu lá úa bên trên cành bàng không rụng,Mà hoa thưa ửng tiết quá ngày thường;Nếu vườn như thế nào cây nhãn bất chợt ra hương,Là xuân đó. Tôi ngóng chờ bỏ ra nữa?

Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng taKhi mọi em chạm mặt gỡ giữa đường quaNgừng đôi mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.

Ấy là máu báo tin lòng sắp đến nởThêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.Ấy là hồn giăng rộng khắp không gianĐể tấn công lưới hầu hết duyên hờ bắt đầu mẻ?

Ấy đầy đủ cánh chuyển trong tâm địa nhẹ nhẹNghe xôn xang rờn rợn mang lại hay hay…Ấy là thư hồi vỏ hộp đón vào tay;Ấy dư âm các giọng nói đã lâu ngày

Một sớm tim bỗng nữ tính đồng vọng…Miễn trời sáng, nhưng lòng ta dợn sóng,Thế là xuân. Hà tất đầy đủ chim, hoa?Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,Tình ko tuổi, với xuân không ngày tháng.

Quả thật, xuân trong cảm thức của Xuân Diệu là “Nguyên đán” của tình yêu, là sự khai mở của trung khu hồn bé người. Nó mời gọi và hiến dâng, nồng dịu và say đắm. Nó tồn sinh như một quý hiếm vĩnh hằng. Nó là “xuân không mùa”. Nó vượt cả không gian, thời gian, không chịu đựng sự ràng buộc vào qui vẻ ngoài vận cồn của đất trời.

2. Vội vàng Vàng

Tôi mong muốn tắt nắng và nóng điCho màu chớ nhạt mất;Tôi mong buộc gió lạiCho hương thơm đừng cất cánh đi.

Của ong bướm này phía trên tuần trăng mật;Này trên đây hoa của đồng nội xanh rì;Này đây lá của cành tơ phơ phất;Của yến anh này phía trên khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp sản phẩm mi;Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;Tháng giêngngon như một cặp môi gần;Tôi sung sướng. Nhưng cuống quýt một nửa

Tôi không chờ nắng hạ new hoài xuân.Xuân vẫn tới, tức thị xuân đang qua,Xuân còn non, tức là xuân đang già,Mà xuân hết, tức thị tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, mà lại lượng trời cứ chật,Không đến dài thời trẻ của nhân gian,Nói làm đưa ra rằng xuân vẫn tuần hoàn,Nếu đến nữa không phải rằng gặp gỡ lại.

Còn trời đất, nhưng không có gì tôi mãi,Nên nghẹn ngào tôi tiếc nuối cả khu đất trời;Mùi tháng, năm phần đa rớm vị phân tách phôi,Khắp sông, núi vẫn than thì thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,Phải chăng hờn vày nỗi buộc phải bay đi?Chim rộn rã bỗng đứt giờ đồng hồ reo thi,Phải chăng sợ hãi độ phai tàn sắp đến sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng lúc nào nữa…Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,Ta muốn ômCả cuộc đời mới bắt đầu mơn mởn;

Ta ước ao riết mây chuyển và gió lượn,Ta mong say cánh bướm với tình yêu,Ta mong thâu trong một chiếc hôn nhiềuVà non nước, và cây, với cỏ rạng,Cho chếnh choáng mùi thơm, đến đã đầy ánh sángCho no nê thanh sắc đẹp của thời tươi;– Hỡi xuân hồng, ta ao ước cắn vào ngươi!

3. Niềm vui xuân

Giữa vườn inh ỏi giờ chim vuiThiếu chị em nhìn sương chói khía cạnh trờiSao bắt đầu xuân êm ả thế!Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng sủa ôm trùm đa số ngọn caoCây đá quý rung nắng và nóng lá xôn xaoGió thơm phơ phất bay vô ýĐem va cành mai giáp nhánh đào

Tóc liễu buông xanh vượt mỹ miềuBên color hoa bắt đầu thắm như kêuNỗi gì chăm lo qua ko khíNhư thoảng gửi mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thanh nữ ngheNhạc thầm công bố hát say mêMùa xuân chín ửng trên song máXui khiến cho lòng ai thấy nặng nề nề…

Thiếu nàng bâng khuâng hóng một ngườiChưa từng hẹn mang đến – thân xuân tươiCùng quý ông trai con trẻ xa xôi ấyThiếu phụ nữ làm duyên, đứng mỉm cười

4. Một tình yêu

Anh chỉ gồm một tình yêu vật dụng nhấtĐem mang lại em kèm với 1 lá thưEm không mang là tình anh đang mấtTình đã cho không đem lại bao giờ.

Thư thì mỏng dính như suốt cả quảng đời mộng ảoTình thì bi tráng như toàn bộ chia lyXếp khuôn giấy nhằm hoài trong túi áoMãi trăm lần new gấp lại gửi điEm xé như lòng non thuộc giấy mớiMây dần dần trôi hôm ấy che sơn khêThôi thôi nhé, hoa sẽ sầu dưới đấtCười bên trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ tất cả một tình yêu đồ vật nhấtĐem đến em là đã mất đi rồi!

Hơn ai hết Xuân Diệu thấu hiểu sâu sắc tình yêu quan trọng cho cuộc sống con bạn đến nhường nhịn nào, con người chỉ có thể sống có ý nghĩa sâu sắc trong sự lắp bó cùng với tình yêu. Và chắc hẳn rằng thế phải suốt cuộc sống mình, thi sĩ đã luôn luôn trong chổ chính giữa thế đi tìm kiếm những cung bậc cảm hứng tình yêu, cùng thơ là vị trí ông gửi gắm bao cung bậc của bé tim luôn luôn tha thiết yêu thương đương mang đến si mê, cuồng nhiệt.

5. Chiều

Hôm nay, trời vơi lên cao,Tôi buồn thiếu hiểu biết vì sao tôi buồn.Lá hồng rơi yên ổn ngõ thôn,Sương trinh rơi kín từ mối cung cấp yêu thươngPhất phơ hồn của bông hườngTrong hơi linh giác còn vương ngày tiết hồng.Nghe chừng gió ghi nhớ qua sông,E bên lau lách thuyền không vắng bờ.Không gian như tất cả dây tơBước đi vẫn đứt, cồn hờ vẫn tiêu.Êm êm chiều ngơ ngẩn chiều,Lòng không vấn đề gì cả, liu riu khẽ bi thương …

6. Anh là người bạc bẽo

Ngẫm mang đến kỹ anh là người tệ bạc bẽo,Em yêu thương rồi, anh đã vội quên ngayMới hôm kia tình tự mang lại mê saySang hôm nay anh làm cho như mất hếtAnh đòi mãi như 1 kẻ keo dán kiệt,Trong hồn anh tình ái chẳng thọ sao?Anh ko chắt chiu tích góp tí nào,Là khu đất xấu phân tử gieo không nảy nởNên anh mới luôn luôn luôn nghèo khổGiận hờn như anh chẳng được em yêuMà thiệt ra em thương mến rất nhiềuNgẫm mang đến kỹ anh là người bội bạc bẽo.

Xem thêm: Bảng Chữ Latin H - Bảng Chữ Cái Latinh

7. Đa tình

Nghìn buổi sáng, rạng đông xe chỉ thắmĐem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi.Thuở xưa tê là bé của phương diện trời,Tôi gồm lửa nghỉ ngơi trong bản thân nắng đọng.

Đời mong muốn chữa mang đến tôi lành bệnh dịch sống,Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan;Tuyết sương mòn, băng giá cần trôi tan,Tôi là lửa chẳng lúc nào biết nguội.

Tôi vẫn yêu tự khi chưa có tuổiLúc không sinh, vơ vẩn giữa vòng đời;Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi,Không xương vóc, chỉ huyền hồ nước bóng dáng.

Vào buổi tối tôi sẽ có tác dụng đuốc sángRọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu;Đến ru thơ bao kẻ hãy ảm đạm đau;Tìm ấp mộng mọi hồn sầu rã mục.

Hồn đông thế, tôi sợ hãi gì cô độc!Ma cùng nhau thì ấp ủ cùng nhau.Chuyện mến bấy giờ đã hết đâu,Niềm trọng tâm sự vẫn tồn tại như thuở sống.

Trong cõi lòng lan đi bao nóng nóng,Giữa hồn hay thắm thiết một ma thơĐem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ,Và vào gió lất phất đi bao gồm bạn…

Kẻ đa tình không phải đủ giết mổ da;Khi bị tiêu diệt rồi thì tôi đang yêu ma.

8. Đàn

Em nâng lũ tới ngang màyVà em hạ xuống vừa tay, ôm đànNgón tay em nhạc cất chanMến tuôn bên trên phím, yêu tràn vào dây.

Lâng lâng hồn nhạc hây hâyĐôi ta lẹo cánh bạn bè đảng cùng mơChim reo trong vòng hoa thưa…Suối tuôn róc rách, trăng vừa lên cao…

Tình cảm ấy, cầu mơ nào,Bíttôven với ngọt ngào và lắng đọng MôdaTay em thoắt biến thành hoa,Hồn em lắng lại như là tặng anh.

Những khi xa cách một mình,Nhớ bầy em, ghi nhớ hồn thanh cây đàn.

9. Đứa bé của tình yêu

Anh ước đôi ta gồm conCon kiểu như em đẹp nhìn không chánGiống song mắt, nhìn giống hình gương tránCon mang tình xán lạn đôi ta

Con như thể em, con cũng giống như chaGiống cái mũi ngay thẳng thẳng sốngNhìn gần giống trông xa cũng giống,Cũng mái tóc dợn sóng Quy Nhơn.

Nhưng con ta nó giống em hơnGiống đi đứng, nghĩ về suy, nạp năng lượng nói,Duy chẳng giốngcái nư khi dỗiLúc em hờn, trời cũng bắt buộc thua.

Muốn hoà kẽ tóc cùng với chân tơ,Muốn giết thịt xương ta nở vạn mùaEm hỡi! Đứa con tình yêu ấy“Tình yêu chưa đã, mến không bưa”

10. Biển

Anh không xứng là biển xanhNhưng anh muốn em là bờ cat trắngBờ cat dài phẳng lặngSoi ánh nắng pha lê …Bờ đẹp tươi cát vàng— Thoai thoải mặt hàng thông đứng —Như âm thầm mơ màngSuốt nghìn năm mặt sóng …

Anh xin làm sóng biếcHôn mãi cat vàng emHôn thật khẽ, thật êmHôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lạiCho mang lại mãi muôn đờiĐến tan cả khu đất trờiAnh bắt đầu thôi dào dạt …

Cũng có khi ào ạtNhư nghiến nát bờ emLà lúc triều yêu mếnNgập bến của ngày đêm

Anh ko xứng là đại dương xanhNhưng cũng xin có tác dụng bể biếcĐể hát mãi mặt gànhMột tình phổ biến không hết,

Để gần như khi bọt tung trắng xóaVà gió về cất cánh tỏa địa điểm nơiNhư hôn mãi nghìn năm không thỏa,Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi !

Trên đó là những bài thơ Xuân Diệu hay dại dột lãng mạn nhất mà các bạn đừng bỏ qua. Mượn thơ nói tình cũng là một cách để giúp các bạn thổ lộ giờ đồng hồ lòng cũng tương tự những kín đáo thầm kín đáo nhất. Cùng trong tình yêu thỉnh thoảng luôn có nhu cầu các khoảnh tự khắc như vậy.